“Người này sớm muộn gì cũng sẽ bị giết, nhưng không phải hiện tại, chúng ta đi thôi”
Ngài Ngưu nói xong bèn phất tay dẫn người rời đi.
Dáng vẻ tự tin này của Trương Thác quả thật khiến cho.
trong lòng ngài Ngưu cảm thấy sửng sốt, nếu như bây giờ ra †ay, ngay cả ngài Ngưu cũng không dám chắc chính mình có thể bắt được người này hay không, hiện tại thế cục của thành Bắc Hà này không thích hợp để gây thù, hơn nữa tối hôm nay còn có một bữa tiệc quan trọng cần tham dự, không có thời gian lãng phí ở chỗ này, cậu ta không thức thời thì sớm muộn gì cũng khiến cậu ta phải thức thời.
Trương Thác đi về nhà, ông lão bày bàn cờ ở trước cổng khu dân cư này đã biến mất không thấy bóng dáng đâu nữa.
Sau khi Trương Thác về đến nhà, anh thảnh thơi nằm trên ghế sofa, tiếp tục xem tivi, giữa chừng Hoàng Trạch Minh gọi điện thoại cho Trương Thác, nói cho Trương Thác biết, tối hôm nay ông ta đã hẹn các thế lực lớn nhỏ trong thành Bắc Hà này đến khách sạn Uyển Thanh để tổ chức một bữa tiệc, thời gian là tám giờ tối, bữa tiệc này là do Trương Thác yêu Trương Thác nhìn đồng hồ, bèn đồng ý.
Đến xế chiều, Trương Thác rửa rau nấu cơm, sau đó lúc mùi thơm bay khắp nơi, Y Ngọc Điệp nhấn chuông cửa.
Vẫn như cũ là bốn món ăn một bát canh, có Y Ngọc Điệp ở chỗ này, ngay cả nước canh cũng chẳng còn bao nhiêu, nếu như không phải ít nhiều còn cố ky đến hình tượng của mình, Y Ngọc Điệp tuyệt đối có thể liếm sạch cái đĩa này.
“Cô là quỷ chết đói đầu thai à?” Trương Thác nhìn thấy đĩa thức ăn không còn sót lại chút cặn nào, trợn trắng mắt.
Lúc ăn cơm Y Ngọc Điệp giống như hổ đói vậy, chờ đến khi ăn xong, mới cảm thấy thẹn thùng, ánh mắt vẫn luôn hướng về một hướng khác, không dám nhìn thẳng vào Trương Thác.
Trương Thác ném bát đũa vào máy rửa bát, vươn vai một cái, nói với Y Ngọc Điệp.
“Được rồi, ăn cũng đã ăn rồi, cô có thể về nhà nghỉ ngơi hay không?”
“Chuyện đó…” Y Ngọc Điệp nhìn về phía Trương Thác, dáng vẻ muốn nói lại thôi.
“Một lát nữa anh bận chuyện gì à?”
“Sao thế?” Trương Thác hỏi ngược lại.
“Chính là…” Y Ngọc Điệp đột nhiên cúi đầu, giọng nói như muỗi kêu.
“Tôi muốn để anh theo giúp tôi đến một buổi tụ hội, nghe.
nói có một nhân vật lớn sẽ xuất hiện trong buổi tụ hội này, anh cũng biết rồi đó, hiện tại tôi và ngài Ngưu không hợp, tôi nhận được sự giúp đỡ của bạn bè mới có tư cách tham dự bữa tiệc này, chính là muốn đứng về một phe với nhân vật lớn kia, nhưng một mình tôi có chút không dám đi, cho nên tôi muốn..”