Kim Cúc nói: “Nô tỳ nghi ngờ việc này chắc chắn có liên quan tới Diệp công công!”
Phó Hạc dơ chân lên đạp luôn một cái: “Cái này cũng cần nhà ngươi phải nghi ngờ sao? Chắc chắn là do cái lão già đó giở trò rồi! Cái chính là rốt cuộc lão ta giở trò gì mới được cơ chứ! Cái này ngươi đã điều tra rõ ràng ra chưa?”
Trần Bà nghiến răng ken két đáp: “Xin đại nhân cho lão thân một chút thời gian, lão thân nhất định sẽ chộp được lão ta, xem lão ta giở trò quỷ gì!”
“Ừm, bổn quan tin tưởng các ngươi một lần nữa, nếu Võ Tiệp Trữ không chết, thì các ngươi sẽ phải chết!”
“Tuân lệnh! Lão thân đã nhớ rồi!” Trần Bà dập đầu đáp.
Đêm hôm khuya khoắt, cánh cửa bên của cung Lợi Càn hé mở nhưng không hề phát ra một tiếng động nào dù là nhỏ nhất, bóng dáng của Tịch Mai, nô tỳ thân cận của Võ Tiệp Trữ phóng vụt ra ngoài, nhờ vào sự che đậy của màn đêm, nhẹ nhàng kín đáo đi đến bên ngọn núi giả cách tường của khuôn viên không xa. Tịch Mai nhìn quanh nhìn quất xem có ai không, rồi lặng lẽ chui luôn vào trong ngọn núi giả đó.
Một lúc sau Tịch Mai chui ra, trong tay có cầm một cái bao ôm trước ngực, sau đó chạy vội về phía chiếc cổng bên của cung Lợi Càn, mở cửa ra nhanh chóng chui vào bên trong rồi lập tức đóng cửa lại.
Tịch Mai vội vã đi về tẩm cung, đi vào trong phòng của mình, cài cửa cẩn thận, rồi lấy ra một cái nồi đất dùng để sắc thuốc ở dưới gầm giường ra, sau đó lấy cái bao ở trong người rồi lại cẩn thận xé nó ra, thì ra ở trong bao này đựng toàn là lá thuốc đông y, trong đó còn có một tờ giấy, trên đó viết cách đun và dùng thuốc.
Tịch Mai xem xong, đốt luôn tờ giấy đó, rồi cho thuốc vào trong cái nồi đất, đổ nước vào, bắt đầu sắc thuốc.
Được một lúc sau, thuốc đã sắc xong, Tịch Mai đem nồi thuốc đặt ra một bên, lúc này mới thở hắt ra nhẹ nhõm, sau đó nàng thổi đèn, lên giường đi ngủ.
Nhưng Tịch Mai không hề biết rằng, từ lúc nàng đi lấy và sắc thuốc, luôn có một đôi mắt nham hiểm, theo dõi hành động của nàng từng ly từng tý một.
Sáng ngày hôm sau, bát thuốc được sắc cho Võ Tiệp Trữ dưới sự giám sát của Trần Bà đã được sắc xong, đích thân Trần Bà bưng lên cho Võ Tiệp Trữ.
Tịch Mai dìu Võ Tiệp Trữ ngồi dậy, cầm lấy một chiếc gối đặt ra phía sau lưng của Võ Tiệp Trữ, để Võ Tiệp Trữ ngồi dựa vào đó, rồi tiếp lấy bát thuốc trên tay của Trần Bà, nhấp thử xem thuốc có nóng không.
Đúng lúc này thì bỗng nghe thấy loảng xoảng, Trần Bà vội quay người lại nhìn, thì thấy bộ ấm chén dùng để uống trà đã rơi hết xuống đất, vỡ loảng xoảng, Diệp công công đứng ngay gần đó cười gượng gạo: “Xin lỗi! Lão nô vô ý quá!”
Trần Bà cười khẩy lên một tiếng, rồi bất thình lình thân hình to lớn của bà ta đột nhiên phóng vù đến bên giường của Võ Tiệp Trữ. Đét lên một tiếng giòn tan, hai tay của bà ta đã chộp lấy hai cổ tay của Tịch Mai. Trên hai tay của Tịch Mai lúc này mỗi bên đều cầm một bát thuốc đầy ứ ự!
Trần Bà phá lên cười ha hả: “Con ranh con, dám giở trò quỷ trước mặt ta hả? Ta bảo là tại sao nương nương lại đột nhiên phát cuồng như vậy, hóa ra là ngươi hoán đổi bát thuốc của nương nương! Ngươi muốn chết rồi phải không!” Trần Bà nói xong, hai tay kẹp lấy giành luôn lại hay bát thuốc lại, rồi thuận chân đạp luôn Tịch Mai một cái ngã dúi dụi.
Võ Tiệp Trữ quát lên: “Ngươi làm cái trò gì vậy?”
Trần Bà đáp: “Bẩm nương nương, con nhãi ranh này dám đổi thuốc uống của nương nương! Hôm trước nương nương bị phát cuồng, chắc chắn là do con ranh này nó giở trò! Bây giờ lão thân bắt nó lại, dò hỏi cho rõ ràng!”
Trần Bà một tay vẫy tay ra hiệu, lập tức mấy đứa cung nữ gần đó xông hết lên, rút ra sợi dây đã chuẩn bị sẵn từ trước, trói chặt Tịch Mai lại, sau đó Trần Bà lại quay ra nhìn Diệp công công, rồi lại vẫy tay ra hiệu, bọn cung nữ lại ùa lên, ép chặt Diệp công công ngay dưới sàn, rồi cũng bị trói chặt lại.
Trần Bà đưa hai bát thuốc vừa cướp được trên tay của Tịch Mai đưa lên mũi ngửi ngửi, rồi đặt một bát thuốc xuống, sau đó đưa bát thuốc còn lại đến trước mặt của Võ Tiệp Trữ: “Nương nương, mời nương nương uống thuốc!”
Tay của Võ Tiệp Trữ run run tiếp lấy bát thuốc, mắt ngước lên nhìn Trần Bà, chầm chậm đưa bát thuốc kề lên miệng.
Trần Bà mỉm cười nói: “Nương nương mau uống thuốc đi, uống sớm thì bệnh mới mau lành được!”
Võ Tiệp Trữ đột nhiên đứng thẳng người dậy, sẵn có bát thuốc trong tay, cầm nó bổ luôn xuống đầu của Trần Bà.
Trần Bà xoay người né được, bát thuốc trên tay của Võ Tiệp Trữ bay luôn xuống sàn, vỡ tan tành, các mảnh vỡ bắn tung tóe khắp nơi.
Võ Tiệp Trữ gầm lên: “Đê tiện! Các ngươi định dùng thuốc để ám hại ta, một lũ khốn nạn! Ta có chết biến thành quỷ, cũng sẽ không tha cho các ngươi đâu!”
Trần Bà xuề xòa cười đáp: “Nương nương hiểu nhầm rồi, lão thân đem thuốc đến là thuốc do chính Thái Y Viện Phó đại nhân kê đơn, bệnh của nương nương chính là do Tịch Mai và Diệp công công giở trò mà ra! Đằng sau bọn chúng chắc chắn có người sai bảo, nương nương cứ yên tâm giao việc này cho lão thân xử lý, lão thân chắc chắn sẽ có cách làm cho bọn chúng khai ra kẻ đứng đằng sau vụ này là ai.”
Võ Tiệp Trữ vừa tức vừa lo, hai mắt tối sầm ngất lịm luôn xuống giường.
Trần Bà nói với Kim Cúc: “Mau đi sắc lại cho nương nương một bát thuốc khác rồi đem đến đây cho nương nương uống!”
Đúng vào lúc này thì có một giọng nói cất lên phía sau lưng của Trần Bà: “Không cần như vậy đâu, nương nương đã ngất đi rồi, nếu cứ dốc thuốc cho nương nương uống, nhất định sẽ bị sặc đó! Chờ cho nương nương tỉnh dậy rồi hẵng cho uống!”
Trần Bà và Kim Cúc cùng quay đầu lại, đã thấy Thái Y Viện Viện Phán đang đứng vuốt chòm râu bạc ngay tại cánh cửa, nên vội vã đồng ý, rồi lui sang một bên.
Trần Bà nói: “Phó đại nhân, Diệp công công và Tịch Mai dở trò tráo đổi thuốc cho nương nương, chả trách bệnh của nương nương ngày càng nặng thêm, bây giờ chúng ta nên làm thế nào?”
Phó Hạc cười nhạt nói: “Bà Bà! Lão phu chỉ là Thái Y Viện Viện Phán, những việc như thế này làm gì có tư cách xử lý cơ chứ? Nhưng mà, theo ý của lão phu thì Bà Bà là người được Trần Mỹ Nhân sai đến đây để bảo vệ cho sự an toàn của Võ nương nương, bây giờ có người muốn ám hại Võ nương nương, Bà Bà cũng nên điều tra cho rõ ràng, nếu không Trần Mỹ Nhân hỏi đến, Bà Bà định sẽ ăn nói thế nào với Trần nương nương đây?”
Trần Bà đắc ý cười hí lên như bò rống, gật đầu kêu hay.
Phó Hạc lại nói tiếp: “Lão phu tuy không có quyền thẩm vấn bọn chúng, nhưng lão phu cũng muốn biết bọn chúng hoán đổi thuốc như thế nào, do vậy khi Bà Bà thẩm tra bọn chúng, lão phu mạn phép xin được ngồi bên nghe ngóng, như vậy có được hay không?”
“Cái này không vấn đề!” Trần Bà gật đầu, thuận tay ra hiệu cho bọn cung nữ áp giải Diệp công công và Tịch Mai đi vào trong giữa khuôn viên của cung.
Bọn tùy tùng của Trần Bà đem đến hai chiếc ghế cho Phó Hạc và bà ta ngồi, Trần Bà trợn mắt, hung hăng nhìn thẳng vào mặt của Diệp công công hỏi: “Tên lão tặc này to gan thật, ngươi dám âm thầm cho nương nương dùng thuốc bậy bạ, ta nói làm sao mà bệnh tình của nương nương lúc tốt lúc xấu như thế chứ, thì ra là do ngươi dở trò sau lưng ta, ta biết ngươi cũng không có gan làm việc tày đình như vậy, nói! Ai là người sai bảo ngươi làm chuyện như vậy? Còn không thành thật nói ra mau lên, sẽ miễn được nỗi khổ về da thịt cho nhà ngươi đấy!”
Diệp công công cười nhạt đáp: “Ngươi nói cái gì mà ta chẳng hiểu gì cả!”
Trần Bà cười khẩy, đi đến bên cạnh Diệp công công, sau khi đi vòng xung quanh người của lão công công một vòng, thì bà ta đột nhiên tung nắm đấm lên, đấm thẳng vào eo của Diệp công công một cái, Diệp công công thét lên một tiếng đau đớn, suýt chút nữa ngất đi vì khó thở.
Trần Bà gầm gừ: “Nói! Ai là người sai bảo các ngươi hoán đổi thuốc vậy! Nếu không nói ra thì lão bà ta còn rất nhiều thủ đoạn hay ho, sẽ cho các ngươi sống không bằng chết!” Bộ mặt nham hiểm của Trần Bà nhìn vào tấm thân gầy gò của Diệp công công đang kêu lên răng rắc, đau đớn tột cùng.
Diệp công công sau khi trấn tĩnh lại, biết rằng mình hôm nay khó qua được kiếp nạn này, nên muốn Trần Bà và Phó Hạc ra tay giết chết luôn bản thân mình cho nhanh gọn, bèn nói: “Tên họ Phó kia, nhà ngươi cố tình biện chứng chẩn đoán sai lệch bệnh tình, dùng thuốc bậy bạ lung tung, các ngươi định hại chết nương nương của ta ư! Nói cho các ngươi biết, âm mưu của các ngươi không bao giờ thành được đâu! Trời xanh có mắt, các ngươi đừng hòng thoát được!”
Phó Hạc cười nhạt đáp: “Ngươi không nói ta cũng biết ai đã sai bảo các ngươi tráo đổi thuốc của ta cho Võ nương nương uống, đó chính là Thái Y Viện Viện Phán Đỗ Văn Hạo! Ta nói không sai chứ?”
Diệp công công và cung nữ Tịch Mai đều sửng sốt, đưa mắt nìn nhau, rồi đồng thanh đáp: “Không phải!”
“Phải hay không thì trong lòng các ngươi tự biết!”
Phó Hạc cười một điệu cười nham hiểm, độc ác, rồi đưa tay ra vẫy một cái, một đứa cung nữ đi đến, cúi người nói với Phó Hạc: “Bẩm Phó đại nhân, chính là cái tên họ Đỗ đó đã sai bảo hai người bọn chúng tráo đổi thuốc uống của nương nương, nô tỳ có thể làm chứng!”
Diệp công công giận quá cười lớn mỉa mai, nói với cung nữ đó: “Ngươi đúng là đứa vong ân bội nghĩa, mấy hôm trước nương nương còn bảo với ta là chuẩn bị một ít đồ trang sức, chờ đến mùa xuân năm sau sẽ xin phép Hoàng Hậu để ngươi ra khỏi cung mà lấy chồng, vậy mà không ngờ bây giờ ngươi lại phản bội lại chủ của mình, đúng là đồ tiểu nhân, toẹt!”
Bị Diệp công công phun một bãi nước bọt vào mặt, Kim Cúc hằn học nhìn thẳng vào mặt Diệp công công cười khẩy: “Ai thèm cái đó cơ chứ! Các ngươi không bằng khai ra hết tên họ Đỗ kia đã chỉ bảo các ngươi tráo đổi thuốc như thế nào, thì có lẽ Trần Mỹ Nhân sẽ thương tình mà tha cho hai cái mạng chó của các ngươi!”
Diệp công công lại nhổ vào mặt của Kim Cúc một cái nữa.
Phó Hạc thấy sốt ruột liền lên tiếng: “Thôi ngay, đừng nói nhiều nữa, Kim Cúc mau nói hết mọi chuyện ra ngay trước mặt lão già này cho ta xem xem lão còn chối được nữa hay không?”
“Chỉ cần những chứng cứ này truyền đến tai của Trần Mỹ Nhân, thì Trần nương nương sẽ tự biết nên giải quyết như thế nào, kẻ nào muốn hãm hại Võ Tiệp Trữ chắc chắn sẽ không có kết quả gì tốt đẹp cả!”
Kim Cúc lau miếng nước bọt trên mặt đáp: “Mấy ngày hôm trước, lão già họ Diệp này mời cái gã họ Đỗ đến khám bệnh cho nương nương, mới đầu gã họ Đỗ đó không chịu, sau đó Diệp công công lại đi mời tiếp lần nữa, thì gã họ Đỗ đó đồng ý đến đây, và bệnh của nương nương được chữa khỏi…”
Diệp công công nghe đến đây bất giác cười lên một tiếng, khuôn mặt của Phó Hạc sầm xuống, giận dữ nói: “Ngươi cười cái gì?”
“Cái này là cái Kim Cúc nhìn thấy ư? Ta đồng ý là ta đã mời Đỗ đại nhân đến đây, và đại nhân không hề khám bệnh cho nương nương, nhưng Kim Cúc ngươi đã nhìn thấy Đỗ đại nhân kê đơn thuốc chưa? Đã nhìn thấy Đỗ đại nhân sai bảo ta tráo đổi thuốc chưa?”
“Chưa…” Kim Cúc đột nhiên ứ giọng lại.
Phó Hạc thấy vậy, thấp giọng nói: “Đồ ngu!”
Kim Cúc thấy Phó Hạc tức giận, sợ hãi nói: “Tuy là nô tỳ không trông thấy gã họ Đỗ đó sai bảo bọn chúng, nhưng chính mặt nô tỳ đã trông thấy Tịch Mai đi vào ngọn núi giả lấy thuốc, sau đó đun sẵn rồi đặt lên đầu giường của nương nương, sau đó dùng rèm che để che lại, tiếp đó là Diệp công công cố ý đánh lạc hướng của Trần Bà, để cho Tịch Mai tráo đổi thuốc cho nương nương uống. Nương nương uống xong thì bệnh tình chuyển biến tốt, do vậy chắc chắn là bọn chúng đã tráo đổi thuốc nên mới như vậy.”
“Ồ!”
Phó Hạc đứng lên tát luôn một cái, làm cho Kim Cúc xoay người lăn trên mặt đất.
Diệp công công nghe thấy Kim Cúc lỡ mồm như vậy, ha ha cười lớn: “Đúng vậy! Nói không sai một chút nào! Phó Hạc ngươi cố ý kê sai đơn thuốc, nên nương nương của ta uống vào bệnh càng ngày càng nặng, ta tráo đổi thuốc cho nương nương uống thì bệnh tình có chuyển biến càng ngày càng tốt! Ha ha ha, điều này không phải chứng minh là ngươi, tên tiểu nhân Phó Hạc này đang dở trò đó sao? Người đáng bị thẩm vấn là ngươi mới đúng chứ!”
Sắc mặt của Phó Hạc đanh lại, vẫy tay lên, bảo hai tên thái giám đứng gần đó: “Đánh cho ta, đánh chết nó cho ta! Ta không tin là không cậy được mồm của lão già này! Nhất định phải moi cho được cái tên họ Đỗ đó làm cách nào chỉ bảo bọn chúng hãm hại Tiệp Trữ nương nương! Đánh! Lột da nó ra! Rút gân nó ra!”
Hai tên thái giám đó xông lên, rút ra chiếc roi đã được ngâm trong nước muối sẵn từ trước, quất túi bụi vào người của Diệp công công.
Hai tay của Diệp công công bị trói cứng ngược ra đằng sau, hàm răng nghiến ra ken két như sắp vỡ ra đến nơi rồi, nhưng vẫn cố gắng không phát ra tiếng kêu rên nào cả.
Sau khi bị quất mấy chục roi, lão công công cuối cùng cũng bị đánh đến ngất lịm đi.
Hai tên tiểu thái giám bèn buông hai sợi roi xuống, một tên đứng lên trước sờ sờ vào mũi của Diệp công công, vội vàng chạy đến bên Phó Hạc đang nhắm mắt dưỡng thần, e dè nói: “Phó đại nhân, Diệp công công đã ngất lịm đi rồi, hơi thở yếu lắm, e rằng không chịu thêm được…”
Phó Hạc trợn tròn con mắt, đưa mắt liếc nhìn viên thái giám, viên thái giám kinh hãi lùi luôn lại mấy bước, Phó Hạc lúc này mới quay đầu lại nhìn lên thân hình bị đánh cho bất tỉnh của Diệp công công, máu tươi đã nhuốm ướt cái áo rách bươm hằn lên hình roi vọt của ông, rồi lạnh lùng nói: “Đem thau nước lạnh vào đây, cho thêm muối vào trong đó, đổ lên người nó cho ta, giả vờ chết hả? Đừng hòng!”
Viên tiểu thái giám cong người tuân lệnh, không lâu sau đã bưng lên một chậu nước muối, đổ hết lên người của Diệp công công, do bị đau quá lão công công bừng tỉnh lại, nhưng vẫn không hề rên rỉ câu nào, chỉ biết cúi đầu thở khò khè nặng nhọc.
Trần Bà thấy vậy chen vào: “Đại nhân, hay là thẩm vấn con tiện nhân Tịch Mai trước, lão thân có cách bắt nó khai ra tên họ Đỗ kia đã sai bỏ bọn nó hãm hại Võ Tiệp Trữ như thế nào!”
“Vậy được, thế ngươi cứ làm đi.”
Trần Bà đi đến gốc cây tùng cổ quanh co khúc khuỷu, đưa tay lên cầm lấy một cành cây to như bắp tay của một đứa trẻ, rồi vận công bẻ luôn chiếc cành đó xuống, chỉ nghe thấy cành cây kêu lên một tiếng răng rắc khô không khốc đã bị gãy lìa rời khỏi thân cây, Trần Bà cầm lấy cành cây múa quay một đường trên không trung, tiếng cành cây quay cuồng trong không khí kêu lên những tiếng vùn vụt ghê rợn, rồi Trần Bà dừng lại, cầm cành cây vỗ vỗ vào lòng bàn tay của mình, từ từ tiến đến trước mặt của Tịch Mai, dùng cành cây thô kệch đó dí vào bộ phận phía dưới cơ thể của Tịch Mai, cười khẩy nói: “Con tiện nhân này, mày vẫn chưa bị mất trinh đúng không?”
Tịch Mai dường như đã đoán được cái trò ác hiểm của Trần Bà, hằn học đáp lại: “Cẩu tặc! Có giỏi thì ngươi giết chết ta đi!”
“Giết ngươi ư? Yên tâm đi, lão thân sẽ cho ngươi được toại nguyện, nhưng trước khi giết ngươi, ta phải cho ngươi chịu khổ một chút đã! Nói đi! Ngươi chọn biện pháp tố cáo tên họ Đỗ kia đã sai bảo bọn ngươi tráo đổi thuốc để hãm hại nương nương thế nào? Hay là hiến dâng cái trinh tiết của ngươi cho cái cây gỗ to này? Ta đoán là ngươi sẽ chọn cái thứ hai! Con tiện nhân này, ngươi muốn hưởng thụ cảm giác khoái lạc khi cây gỗ này chui vào trong người ngươi đúng không? Ha ha ha!”
Tịch Mai như là bị phát cuồng vậy, vặn người cố tránh khỏi cây gỗ to đó, gào thét: “Con đàn bà yêu tinh thối tha! Đỗ đại nhân mới là người tốt, mới là người thực tình chăm lo cho nương nương, ngươi muốn ta giúp ngươi hãm hại Đỗ đại nhân ư, đừng có mơ!”
“Được! Để ta xem ngươi cứng đầu cứng cổ đến mức nào!” Trần bà nhâng chân lên đạp luôn Tịch Mai ngã nhào xuống đất, sau đó dẫm luôn lên người nàng, dí nàng xuống, một tay cầm cây gậy to, một tay giằng lấy chiếc váy trên người Tịch Mai, xé rách ra!
“Dừng tay!” Một tiếng quát vang lên từ phía xa.
Trần Bà, Phó Hạc cùng quay đầu lại nhìn, thì trông thấy có một bóng người đang phi thẳng đến chỗ này.