Đúng lúc này, một âm thanh rất nhỏ vang lên: “Còn thiếu một người.”
Uông Hàm bỗng nhiên quay đầu, ánh mắt nhìn qua đám người kia, khi thấy người nói chuyện là ai thì lập tức toát ra một vẻ xấu hổ, sắc mặt cũng rất khó coi.
Nói chuyện không phải ai khác mà là Uông Ngôn, không sai, chính là người muốn bắt Mỹ công tử đi lại thất bại ê chề, trưởng tử của Khổng Tước Đại Yêu Vương.
“Còn có ai không tới?” Dụ Y Nhiên đã đi ra, hắn không để ý bên cạnh có bao nhiêu vị Yêu Vương và Đại Yêu Vương, có Thiên Hồ tộc che chở, hắn căn bản không lo lắng có ai dám động thủ với mình. Huống chi, được vận khí gia trì, muốn ra tay với hắn cũng rất khó thành công.
Uông Ngôn cảm thấy các tộc nhân xung quanh truyền đến ánh mắt bất đồng, đang muốn nói gì đó, thì một nữ tử trung niên bên cạnh cất tiếng: “Còn một cái con lai không đến. Nàng đang học tập ở học viện Gia Lý.”
Nàng đã mở lời thì Uông Hàm, Uông Vũ không không nói gì thêm, bởi vì nàng là đương đại chủ mẫu của Khổng Tước Yêu tộc, chính thê của Khổng Tước Đại Yêu Vương.
“Xin hỏi ngài là?” Dụ Y Nhiên hỏi.
“Vị này là Vương phi của Khổng Tước Yêu tộc chúng ta.” Uông Hàm nói.
“Nguyên lai là Vương phi.” Dụ Y Nhiên khom người hành lễ, chủ mẫu của một tộc có địa vị rất cao. Vị vương phi này không chỉ xinh đẹp, từ khí tức làm hắn không thể cảm thụ chính xác, nhưng ít nhất là cường giả cấp độ Yêu Vương.
“Đều đã phách lối như vậy thì không cần giả vờ khách khí. Lệnh của Tổ đình, tộc chúng ta hiển nhiên sẽ tuân theo, cũng sẽ không lưu lại bất cứ dấu vết nhỏ nhặt nào.”
Không hề nghi ngờ, vị vương phi này là đang giải thích câu nói kia của con trai mình trước mặt các tộc nhân. Dù trong lòng nàng nghĩ thế nào, con trai là con trai, nàng không thể trơ mắt nhìn hắn mất mặt trước người ngoài.
“Vậy có thể mời Vương phi sai người đem vị con lai này mời đến?” Dụ Y Nhiên khẽ cười nói.
Khổng Tước Vương phi lườm nó một cái, thản nhiên nói: “Đứa con lai này luôn cậy được sủng mà kiêu, cũng không nghe ta phân phó. Các ngươi muốn gọi nàng đến thì tự mình làm.”
Ánh mắt Dụ Y Nhiên khẽ nhếch, “Đã như vậy thì xin phép.”
Trên bầu trời thành Gia Lý.
Hai bóng người đột nhiên xuất hiện.
Bầu trời đã có chút tối, mặt trời đang chầm chậm lặn ở hướng tây, đêm đã đến rồi.
Hai thân ảnh thon dài đối mặt với nhau nhìn chăm chú, thật lâu không nói.
“Ngươi chịu thua sao?” Tinh Phượng Đại Yêu Hoàng Lâm Hề Mặc rút cuộc vẫn mở miệng trước.
“Thua? Ngươi cho rằng ngươi thắng?” Khổng Tước Đại Yêu Vương toát ra vẻ trào phúng.
Tinh Phượng Đại Yêu Hoàng lắc đầu, nói: “Không, trước đó là ta thua. Ta vô cùng không muốn thừa nhận, nhưng bây giờ ta cảm thấy lúc trước mình đã thua. Vì cướp đoạt phần cơ duyên kia, ta đã bỏ đi tình cảm chân thành của mình. Các tộc nhân của ta không coi đó là gì, bởi vì bọn chúng không hiểu được tình yêu. Những năm gần đây, ta đã sống một cách cứng ngắc ở Tổ đình, cũng chính vì phần cừu hận này làm ta cảm thấy rất thống khổ, thúc đẩy ta đột phá, dù khó khăn như thế nào, dù bị dày vò ra sao, cuối cùng ta cũng có thể đột phá tầng tầng cách trở, đi tới như ngày hôm nay. Nếu như cho ta một cơ hội, để cho ta lựa chọn lại một lần …”
“Ngươi sẽ như thế nào? Ngươi sẽ buông tha cơ duyên kia, ngươi sẽ chọn nàng?” Khổng Tước Đại Yêu Vương ghé mắt hỏi.
Tinh Phượng Đại Yêu Hoàng cười khổ lắc đầu, “Sẽ không, ta vẫn lựa chọn như trước. Bởi vì dù là ngươi hay ta, trên vai chúng ta đều có vận mệnh của tộc mình, đều có sứ mệnh chấn hưng gia tộc. Từ khi phụ thân ta và phụ thân ngươi lưỡng bại câu thương mà chết, Tinh Phượng nhất tộc chúng ta chỉ còn mười bảy tộc nhân. Nếu như ta không cách nào quật khởi, chỉ sợ trong Chân Phượng tộc không còn mạch chúng ta tồn tại, không lâu sau đó, chúng ta sẽ triệt để diệt vong. Vì vận mệnh của chủng tộc, nữ nhi tư tình không còn trọng yếu.”