“Vương chủ nhiệm, bắt người hay không hình như phòng Chiêu thương các ông không có quyền hỏi đến, có đúng không?”
Lý sở trưởng thản nhiên nói.
“Lý sở trưởng, lời này của ông có ý gì? Tôi đã nói với Lý cục trưởng là phải làm nghiêm chuyện này!”
Vương chủ nhiệm lớn tiếng nói.
“Xử lý nghiêm khăc? Ông giống như có quyền ra lệnh cho cục công an chúng tôi hay sao?”
Lý sở trưởng tiếp tục nói.
“ông…! Ông có ý gì! Ông tưởng là một đồn trưởng đồn công an mà dám đối nghịch với tôi ư? Tôi cho ông biết, tôi đại diện cho lãnh đạo thành phố!”
Vương chủ nhiệm cả giận nói:
“Thế à? Ông muốn che chở cho người này? Hắn là gì của ông? Đã cho ông những chỗ tốt gì rồi?”
“Vương chủ nhiệm, nói cũng không thể nói loạn! Thái độ làm người của Lý Chính Bình tôi thế nào, thì mọi người đều biết. Nếu như tôi nhận được lợi gì, thì toàn bộ giới cảnh sát cũng không tin đâu!”
Lý sở trưởng nói.
“Vương chủ nhiêm, có chuyện gì xảy ra vậy? Chẳng lẽ bộ máy chính trị của ông đều cãi cọ với nhau như vậy ư. Tôi cho ông biết, nếu như xử lý chuyện này không làm cho thiếu gia nhà tôi hài lòng. Thì hạng mục đầu tư lần này sẽ hủy bỏ!”
Nam nhân đeo kính không nhịn được xen vào nói.
“Trần thư ký, thật xin lỗi, làm ngài chê cười, ngài yên tâm, tôi nhất định khiến cho ngài hài lòng!”
Vương chủ nhiệm vội vàng cười nói, sau đó xoay người lại, sắc mặt lập tức thay đổi, so sánh với Transformers còn nhanh hơn. Hắn nhìn về phía Lý sở trưởng hét lớn:
“Ông bị làm sao vậy? Chẳng lẽ lệnh của Lý sở trưởng ông cũng không nghe hay sao?”
“Lệnh của Lý cục trưởng thì đương nhiên tôi nghe, nhưng Lý cục trưởng chỉ bảo tôi điều cha nghiêm chuyện này. Ai trái ai phải còn chưa rõ, tại sao có thể bắt người đây, hiện tại bay giờ thấy, Trần công tử lái xe không có bằng lái, gây hậu quả nghiêm trọng!”
Lý sở trường chậm rãi nói.
“Hừ! Người đeo kính râm nghe vậy thì không hài lòng , nói:
“Vương chủ nhiệm, tôi thấy các người không có thành ý hợp tác đầu tư, chuyện này coi như thôi đi! Chính quyền địa phương các ngươi ngay cả an toàn cho thương nhân chúng tôi cũng không bảo đảm được, vậy thì còn ai dám tơi nơi này đầu tư nói!”
Hắn nói xong, nhìn một thủ hạ bên cạnh nói:
“Cậu lập tức đặt vé máy bay về Hương Cảng nhanh càng tốt, sau đó thủ tục xuất viện cho thiếu gia!”
Người kia lĩnh mệnh, nhìn bác sĩ bên cạnh, nói:
“Thiếu gia nhà chúng tôi muốn xuất viện!”
Không đợi bác sĩ kia nói chuyện, Lý sở trưởng đã vươn tay cản nói:
“Ai nói Trần Trạch Long có thể xuất viện? hắn chính là kẻ tình nghi lái xe không bằng gây hậu quả nghiêm trọng, cảnh sát chúng tôi phải tạm giữ hắn ở nơi này!”
“Ông! Ông là cái thá gì? Dám tạm giữ thiếu gia nhà chúng tôi? Ông có biết thiếu gia nhà chúng tôi là ai hay không?”
Người đeo kính râm nghe Lý sở trưởng muốn tạm giữ thiếu gia của mình, sao có thể đồng ý, lập tức phát hỏa!
“Tôi cũng không phải là cái thá gì cả, tôi là cảnh sát, tạm giữ Trần Trạch Long là nghĩa vụ của chúng tôi. Hơn nữa, tôi đương nhiên biết hắn là ai, chẳng phải chỉ là Trần Trạch Long thôi hay sao!”
Lý sở trưởng nói.
“Hừ! chúng tôi là công dân XG, ông không có quyền giữ tạm !”
Trần thư ký đeo kính râm nói. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.
“Tôi sai ư? XG đã về nước, đồng thời phạm tội trong quốc gia của chúng tôi, thì phải xử lý theo luật pháp của chúng tôi!”
Lý sở trưởng nói.
“Hừ, hừ! Lý sở trưởng ông nên biết, Trần gia tại XG là một đại gia tộc, có quan hệ rất nhiều với các đại tập đoàn trên thế giới, nếu như chúng tôi dừng tất cả các khoản đầu tư trong nội địa, vậy tổn thất của ông sẽ là rất lớn!”
Trần thư ký uy hiếp nói.
“Chuyện này…”
Vương chủ nhiệm nhìn chằm chằm Lý sở trưởng nói:
“Lý sở trưởng, Ông có nghe thấy lời của Trần thư ký hay không, chẳng lẽ ông không để ý tới lợi ích của quốc gia hay sao?”
“Nếu tôi cứ như vậy để Trần Trạch Long đi, thì mới chính là không nghĩ cho lợi ích quốc gia! Trần Trạch Long đả thương người, sẽ do pháp luật xử lý, ông cũng không có quyền can thiệp vào đâu!”
Lý sở trưởng nói.
“Tốt, tốt lắm! Vương chủ nhiệm, sao trong các người lại có một người như vậy, được, chúng ta chờ xem sao!”
Nói xong hắn bỏ mặc Vương chủ nhiệm, đi ra khỏi bệnh viện.
Home » Story » trọng sinh truy mỹ ký » Chương 252: Trần gia làm khó dễ (1)