Có mẹ sinh mà không có cha dạy ư? Một câu nói kia đâm thẳng vào chỗ đau của Triệu Tử Văn. Hắn hiểu được, ân oán với tiểu quận chúa đã hoàn toàn không thể hóa giải được. Hắn cũng không hy vọng gì phải nhìn đến cô nàng tiểu quận chúa dám nhục mạ đến cả cha mẹ hắn nữa. Hắn lạnh lùng cười nói:
– Nghe nói tư tưởng người Hung Nô khá cởi mở. Không ngờ là chủ ý của Hoàng thượng cũng rất không tồi.
Ánh mắt hắn lại toát ra tia nhìn ác nghiệt. Đối với quận chúa ác độc thế này, không cần thiết phải lưu tình làm gì.
Hạng An Ninh nghe mà không hiểu hắn muốn nói cái gì. Ánh mắt nàng trống rỗng, tán loạn, không biết nhìn đến nơi nào. Thần sắc như không có sức sống, giống như một ngọn cỏ trên mặt đất, lại phảng phất giống như cái xác không hồn, làm cho người ta nhìn mà cảm thấy thật đáng sợ.
Lời nói của Triệu Tử Văn, chỉ sợ là cũng chỉ có hắn với lão Hoàng đế là có thể hiểu được thôi. Hắn vốn có thể sẽ phản đối kế sách hy sinh tiểu quận chúa của lão Hoàng đế. Giờ thì xem ra giúp hay không giúp, đối với hắn, cũng đều mất đi ý nghĩa.
Hắn xé một miếng vải từ trường sam ra, băng bó lại bàn tay chảy máu mãi không dứt. Nhìn ánh mắt trống rỗng của Hạng An Ninh, hắn cũng không nói thêm gì nữa, mà là đi nhanh, đi luôn ra khỏi sương phòng.
Hạng An Ninh vô cùng thương tâm. Lúc này nàng còn muốn chết nữa, trường kiếm trong tay vô lực rơi xuống đất, một tiếng khóc rống lên, trong đôi mắt mờ mịt không có chút ánh sáng nào. Có thể thấy được, lòng nàng như đã chết.
Triệu Tử Văn lại nhớ đến chuyện xưa. Lúc này, mưa xuân trên bầu trời bay phất phới, tí ta tí tách rơi xuống mặt hồ, nổi lên từng hàng bong bóng nước. Trong mưa bụi mông lung, hắn dường như nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Lăng Nhi, nhớ đến tiểu ny tử dám yêu dám hận luôn mồm thích gọi hắn là tướng công kia.
Có lẽ chỉ có Lăng Nhi mới có thể hiểu được tâm tình cảm nhận của hắn lúc này. Rất buồn khổ và rất phức tạp. Chuyện phát sinh vừa rồi chỉ có thể nói là âm mưu của người như “chim sẻ đứng phía sau”. Hắn cũng không biết tới đây sẽ đối mặt với tiểu quận chúa như thế nào nữa. Chẳng lẽ lại thật sự để cho nàng bị gả về tận Hung Nô xa xôi kia ư?
– Lăng Nhi, muội có biết hay không? Tướng công hiện giờ rất nhớ muội!
Triệu Tử Văn ngẩng đầu, mặc cho mưa xuân tí tách rơi trên khuôn mặt cương nghị, nhìn không trung mênh mông những giọt mưa mà lẩm bẩm nói.
Triệu Tử Văn không đi truy tìm xem người nào đã làm phát sinh chuyện giữa hắn và tiểu quận chúa. Bởi vì hắn thủy chung vẫn cho rằng lão Hoàng đế tuyệt đối rất sáng suốt. Mà trọng yếu hơn là, từ đầu đến cuối đều không xuất hiện Ngự Lâm Quân đến bắt gian tại trận. Một điều rõ ràng là, người đang ẩn trong bóng tối kia lúc này còn chưa muốn phơi bày mọi chuyện ra ánh sáng.
– Người đâu mau tới đây, Tiểu Thiến thắt cổ bỏ mình trong phòng rồi.
Một tiếng la hét vang vọng trong toàn bộ phủ của Bát Hoàng tử. Tiếng kêu khiến cho An Ninh quận chúa vừa mới mặc lại quần áo ở trong sương phòng bỗng run rẩy kịch liệt. Nàng cũng dần dần hiểu được huyền cơ trong đó.
Triệu Tử Văn cười khổ một tiếng, lập tức biến mất trong màn mưa bụi.
Đi trên đường cái, sắc trời âm u, gió lạnh đầu xuân lạnh đến thấu xương, đông lạnh cả hai gò má. Vô số người châm đèn nhưng trong cơn mưa nhỏ lại giống như bị bít bùng trong một màn hơi nước nhàn nhạt, giống như đóa hoa thấm nước, như mờ như tỏ, nhìn không rõ ràng được. Triệu Tử Văn thong thả bước đi. Căn bản là không sợ gì trận mưa gió này, mà là cảm thấy trước ngực chắn lại được nỗi sợ hãi.
Tranh đấu gay gắt, hục hặc với nhau, trò hề hôm nay rồi lại phát sinh quan hệ với tiểu quận chúa. Tất cả đó đều làm cho hắn có cảm giác như bị một khối đá lớn đè đến không thở nổi.
Triệu Tử Văn đứng trên con đường âm lãnh, phóng mắt nhìn ra xung quanh, cũng cảm thấy hơi nước mờ mịt. Đột nhiên lại cảm thấy hoang mang không biết thế nào. Xuyên không ngàn năm tới, chẳng lẽ lại chỉ đến chỗ quan trường này? Lại vì tranh giành đoạt vị thôi sao?
Thần sắc ảm đạm, hắn ngẩng đầu chợt lơ đãng phát hiện ra bên bờ Yên Chi Hồ, dưới một gốc liễu có bóng dáng một nữ tử yểu điệu đang cầm cây ô. Hắn nao nao, thầm kinh ngạc, “Đây chẳng phải là Đại tiểu thư ư?”
Đại tiểu thư đứng dưới cây liễu. Nàng nở nụ cười tươi rói, ngọt ngào, xuyên thấu qua màn mưa bụi mông lung. Từ phía xa nhìn lại, mặt hoa da phấn, sóng mắt dịu dàng luân chuyển, giống như người thiếu phụ trong khuê phòng chờ đợi phu quân, vẻ quyến rũ động lòng người không nói nên lời.
– Đại tiểu thư………
Triệu Tử Văn khoa tay gọi nàng.
Hai vai Đại tiểu thư run lên, nghe tiếng gọi vội quay đầu nhìn lại, thấy Triệu Tử Văn cả người đã ướt hết một nửa, vội vàng chạy lại, cầm ô che trên đỉnh đầu của hắn, đau lòng nói:
– Chàng đi ra ngoài sao không mang theo ô? Mau về phủ tắm rửa thay quần áo đi. Bên ngoài trời giá rét lắm, đừng có để nhiễm phong hàn!
Triệu Tử Văn tươi cười nói:
– Đại tiểu thư, nàng đang chờ ta sao?
– Thiếp…… Thiếp không có,
Đại tiểu thư ấp a ấp úng nói năng lộn xộn:
– Thiếp đi xem mưa xuân!
Nhưng Hạ Vũ Tình nói xong thì khuôn mặt đỏ bừng, đến cả cái cần cổ trắng nõn cũng nổi lên màu hồng phấn. Triệu Tử Văn ngắm nhìn khuôn mặt đẹp như tranh vẽ của nàng, cảm động không nói nên lời. Hắn đột nhiên ôm lấy thân hình mảnh mai của nàng, ôm chặt như muốn cùng nàng hòa vào làm một, khẽ nói:
– Tình Nhi, cảm ơn nàng!
Bình thường Tử Văn đều cợt nhả trêu đùa, Hạ Vũ Tình chưa bao giờ gặp bộ dạng hắn chân tình như thế, cảm nhận được lửa nhiệt của hắn trong lòng mình, tim nàng đập rộn ràng, mặt cười đỏ bừng, nói:
– Chàng …… Chàng đừng có mà chiếm tiện nghi của người ta!
Aizzz, Đại tiểu thư sao lại thiếu phối hợp thế nhỉ? Triệu Tử Văn tâm tình có chút ảm đạm, nhưng vẫn ôm chặt lấy thân thể mềm mại của nàng, lẩm bẩm nói:
– Tình Nhi, có nàng bên cạnh ta, cảm giác thực là tốt!
Home » Story » siêu cấp thư đồng » Chương 252: Mưa xuân mông lung