Thương phiến bán mía hơi khinh người, tay cầy dao chặt mía, không để ý tới Vượng Tài, tước từng khẩu mía một, mía trắng nõn bên trong lộ ra, làm đám trẻ con thèm chảy nước miếng.
*** Thương phiến là tiểu thương,
Vượng Tài cũng chảy nước miếng, thò cổ ra đợi thương phiến đưa mía nó, thương phiến này rõ ràng là mới tới, không biết Vượng Tài khó tính, đợi một lúc không thấy mía đưa vào miệng, thế là tức giận, lấy vó đá mía văng đầy đất, thúc thương phiến tước mía cho nó.
Thương phiến nóng máu, rút một cây mia chuẩn bị đánh Vượng Tài, Vân Diệp đang xem náo nhiệt, thấy Vượng Tài sắp bị đánh định đi lên ngăn, không ngờ y còn chưa đi lên thì đồ tể bán thịt bên cạnh đã giật lấy cây mía trong tay thương phiến, quát:
– Con mẹ nó, ngươi làm ăn kiểu gì thế, khách tới nơi đợi ngươi tước cây đường, con mẹ ngươi còn định đánh khách, Vân gia trang tử không có loại làm ăn như ngươi.
Thương phiến nghe mà ngớ ra, nhìn mấy đứa bé xung quanh, còn cả con “lợn béo” đang ngửi ngửi mía trên mặt đất, không thấy khách đâu cả, định cãi thì đồ tể lấy dao trong tay, thoáng cái tước xong một cây mía, đặt lên miệng Vượng Tài, thấy Vượng Tài không ngừng nhai mía mới lấy năm đồng trong túi treo trên cổ Vượng Tài ném cho thương phiến, khinh bỉ ra mặt.
Đám trẻ con thấy Vường Tại có mía thì ùa tới, Vượng Tài ăn một đầu, đám trẻ con ăn đầu kia, rất hòa hợp, ăn hết mía rồi Vượng Tài nheo mắt đứng đó, đợi bọn trẻ con gãi cho mình, mùa xuân thay lông, người ngứa ngày.
Vân Diệp thấy vậy không quấy rầy Vượng Tài hưởng thụ đãi ngộ của đại gia, một mình đi dạo trong chợ, hiện giờ đã có gối vải rồi, bên trong nhét đầy vỏ chấu, nhà phú quý đều dùng gối ngọc, thứ đó bị Vân Diệp ném đi xa tít, tối ngủ gối lên đau cả đầu, nếu nằm mạnh xuống còn mất mạng, sau khi bị va vài lần, Vân Diệp đánh chết cũng không dùng cái đó.
Đem gối mềm cho nãi nãi, ai ngờ lão nhân gia ngủ không quen, nói là mềm nhũn cứ như không có gối vậy, nằm một đêm mà đau cổ. Giờ có gối vỏ chấu, nãi nãi nhất định sẽ thích, bảo lão phụ nhân mang gối tới nhà, sau đó tìm quản sự lấy tiền, liền có người bên cạnh dọn quán hộ lão phụ nhân, hai sọt gối lớn được đưa đi.
Đem về nhà không chỉ có gối, còn có một sọt búp bê đất, mỗi con đều ngộ nghĩnh đáng yêu, trông rất thích, bày vài con trong thư phòng, đẳng cấp sẽ tăng lên mấy bậc.
Vượng Tài hưởng thụ sự hầu hạ của đám trẻ con xong lại tới trước mặt Vân Diệp, đúng lúc Vân Diệp mua một mảnh vải màu, dùng thừng bện, đủ mọi màu sắc trông thích mắt, tiện tay đặt lên lưng Vượng Tài.
Phía trước có người xây nhà, đất ở đây đều của Vân gia, trừ nhà mình thì không ai được xây nhà, đi tới gần quả nhiên có quản sự của mình giám công.
– Đều là hương thân cả, không cần giám công, trang hộ nhà mình ra sao còn không biết à, về đi, để các hương thân tự xây, dù sao ngươi cũng không hiểu, đừng làm lòng hương thân nguội lạnh.
– Hầu gia, không phải tiểu nhân tới giám công, mà là đưa canh cho các trang hộ, lão nãi nãi bảo bếp nấu canh xương, bảo tiểu nhân đưa tới, lão nãi nãi nói mùa xuân nhiều việc phải làm ruộng, phải nuôi gia súc, giờ còn xây nhà, uống canh xương để bổ người.
Quả nhiên là các trang hộ người đầy bùn đất đang bê một cái bát lớn uống, người may mắn còn mò được cục xương, gặm ngon lành.
Vân Diệp yêu chết đạo đức xã hội của thời đại này, nếu có giám công nói không chừng có vài người lười biếng, chỉ cần không có giám công, ai nấy sẽ ra sức mà làm, bọn họ chỉ cần chủ tin là đủ rồi.
Vân gia thu tô chưa bao giờ cần mấy thứ như cân với đấu, chỉ cần ngươi nói tô nhà ngươi đã mang tới, phân lượng đầy đủ, Vân gia từ lão nãi nãi tới trướng phòng tiên sinh đều không hoài nghi, chỉ cần cho vào kho là được, nãi nãi mỗi năm tính lương thực Vân gia đều tính một bồ, hai bồ, không bao giờ so đo vài cân lương thực hao tổn, đương nhiên cũng chưa bao giờ thiếu.
Đó là điều nãi nãi đắc ý nhất, chu vi mấy chục dặm quanh đây, Vân gia nổi tiếng lương thiện, có một ví dự “dữ dân vi thiện” thứ danh xảy ra ở Vân gia.
Tường hậu sơn của Vân gia do gạch xây lên, có rất nhiều người mới tới khi xây nhà tận dụng một mặt tường của Vân gia, điều này không được, Vân gia là nhà quan, làm hàng xóm với ai phải chú ý, cứ thoải mái mà làm như thế là không được, quan gia tới muốn rỡ nhà của nông hộ, cách Vân gia ba xích (1m) mới được phép xây nhà, các nông hộ thấy nhà có nguy cơ bị phá, đây là tai họa lớn.
Không biết làm sao, nông hộ tìm Vân gia lão nãi nãi khóc lóc kể lể, vì không có tiền xây nhà cho nên mới nghĩ lợi dụng tường sau của Vân gia, xin lão nãi nãi tha cho, đừng để quan gia phá nhà của mình.
Lão nãi nãi nói quyết định của quan gia không sai, thân phận chênh nhau quá lớn, thói đời này sống bằng vào cái thân phận, cho nên dùng tường sau của Vân gia không được, quy củ là điều cần thiết. Khi các nông hộ tuyệt vọng thì lão nãi nãi nói, các ngươi không xây được tường, nhưng Vân gia thì không vấn đề, bảo quản gia xây bên trong tường sau một bức tường mới, cách đúng ba xích, giờ cái ngõ này thành danh thắng của Vân gia trang, các hương thân thấy có người nghi ngờ nhân phẩm của Vân gia, liền kéo hắn tới cái ngõ ba xích để cho mở mắt ra.
Có thanh danh tốt chính là sự phòng hộ kiên cố nhất, phòng hộ của nãi nãi có thể nói là tường đồng bách sắt, Vân Diệp phục sát đất trí tuệ của nãi nãi.