– ” phu nhân , nàng và kéo rèm cửa sổ ra mà nhìn thử đi”
Lúc này thai phụ trong xe liền ráng sức của mình, kéo rèm xe nhìn qua rèm cửa sổ. Bà ta thấy trước mặt mình là một bộ ngực căng tròn của nữ tử , rõ ràng là nữ nhân. Trong một thoáng ngơ ngác, thai phụ thái độ thay đổi hoàn toàn mà bật khóc, gào lên trong nước mắt.
– ” đại phu , xin hãy cứu ta với , cứu con ta với , ta sắp chịu hết nổi rồi . Xin đại phu cứu lấy mẹ con ta với, ta đau chết mất”
Tiếng gào thét ấy cầu xin vị đại phu cứu mình, đó là tiếng gào trong lo lắng hoảng sợ tìm thấy được hy vọng, tìm thấy được người có thể trao trọn niềm tin. Dù rằng đã bị cự tuyệt, bị xua đuổi, nhưng đại phu luôn phải bao dung vị tha. Thiên Phi không hề để bụng những chuyện đó, nàng lập tức gật đầu nói.
– ” được, ta sẽ giúp phu nhân ngay đây”
Nói xong lập tức chui vào trong cỗ xe ngựa , tiến hành công việc của mình, giúp người phụ nữ kia mẹ tròn con vuông. Trong khoảnh khắc nguy hiểm không có nhiều thời gian để tính toán, Thiên Phi đã vứt đi nỗi sợ bị lộ thân phận nhi nữ của mình mà lao vào trong cỗ xe ngựa đỡ đẻ cho người phụ nữ sinh khó. Ở bên ngoài, Tân An tới gần Hướng Thọ, khều tay của người đàn ông ấy mà nói.
– ” chúng ta ra đằng kia nói chuyện”
Người đàn ông nghe vậy thì cũng gật đầu, trong lòng hắn ta đang vô cùng vui mừng vì có một vị đại phu nữ giúp đỡ vợ hắn . Đây là điều trong mơ hắn cũng không nghĩ được, bởi trên đời thật sự có đại phu nữ sao? Cả hai đi tới cỗ xe ngựa của Tân An , họ vẫn hướng mắt về phía cỗ xe ngựa của thai phụ nhưng không còn lo lắng như lúc đầu nữa. Tân An lườm mắt nhìn Hướng Thọ mà nói.
– ” sướng nhất là ngươi rồi . Có đại phu nữ đỡ đẻ cho vợ mình, ở thời đại này làm gì có ai được như vậy ? Ngươi nên nhớ, phụ nữ học nghề y là bị tử hình đấy”
Lời nói ấy hàm ý nhắc nhở . Hướng Thọ lập tức hiểu ý mà quay sang nhìn Tân An gật đầu.
– ” Tân huynh , ta biết , ta nhất định sẽ giấu kín chuyện này, không một câu mở mồm nói ra với ai. Ta tuyệt đối giữ bí mật, “sống để bụng, chết chôn theo” , không bao giờ tiết lộ danh tính của vị đại phu ấy dù chỉ một chút “
Tân An thấy kẻ này thông minh nhanh trí, đã hiểu ngay ý mình thì khẽ gật đầu. Hắn cảm thấy yên tâm hơn, lại nhìn về hướng cỗ xe ngựa mà nói tiếp .
– “vị đại phu đó y thuật cao minh, đạo đức lại hơn người . Cả y thuật lẫn y đức đều thuộc hàng xuất chúng , một vị lương y như vậy phải được bảo vệ . Lần đó cứu hài tử của ta là có ơn với nhà ta, nay cứu vợ con ngươi là có ơn với ngươi, là ân nhân chung của hai chúng ta . Nếu ngươi dám làm chuyện gì đó bất lợi với ân nhân , thì Tân An ta dù chết cũng không để cho người được yên.”
Lời nói vừa dứt , Hướng Thọ đã quay sang Tân An mà cúi đầu thi lễ.
– ” tân huynh, Hướng Thọ ta tuyệt đối không lấy oán báo ơn, tuyệt đối không phải là loại cầm thú đó , xin Tân huynh cứ yên tâm”
Tân An lại một lần nữa gật đầu , lúc này không còn đe dọa mà chuyển sang trấn an Hướng Thọ . Hắn chỉ về phía cỗ xe ngựa mà thai phụ đang ở đó , nhẹ nhàng nhưng đầy tin tưởng mà nói.
– ” vị đại phu đó đã ở trong nhà ta ba ngày, chữa trị cho hài tử của ta . Y thuật chắc chắn tuyệt vời , sẽ đỡ đẻ thành công . Vợ con ngươi chắc chắn sẽ được cứu , ngươi cứ yên tâm.”
Lời trấn An của Tân An khiến Hướng Thọ cảm thấy yên tâm lắm. Bọn họ đợi một hồi nữa, bất ngờ trong tiếng xe ngựa có tiếng Khóc trẻ em phát ra ” oa oa oa…” . Tiếng khóc ấy của một đứa trẻ mới sinh, ai nấy nghe cũng đều hiểu chuyện gì. Hướng Thọ quay sang nhìn Tân An mà mừng rỡ, như muốn hỏi rằng những gì mình nghe có phải là thật không ? Tân An nhìn Hướng Thọ mà gật đầu , như muốn nói rằng những gì ngươi vừa nghe chính là sự thật . Trong vô thức , Hướng Thọ chạy lại gần cỗ xe ngựa của mình, đứng bên ngoài hỏi vào.
– ” phu nhân, thế nào rồi ? Ổn không?”
Thai phụ đang rất mệt mỏi, dường như không trả lời , nhưng tiếng của vị đại phu ấy thì cất lên.
– ” xin hãy yên tâm, mẹ tròn con vuông . Cả mẹ và con đều ổn cả “
Lời nói ấy khiến Hướng Thọ sung sướng lắm . Bên trong xe , Thiên Phi là người tâm lý, liền nói với sản phụ.
– ” phu nhân, nói một câu gì đó cho chồng mình yên tâm đi “
Sản phụ lúc này vui vẻ , tuy rất mệt nhưng cũng ráng nói ra .
– “phu quân, là con trai. Chàng có con nối dõi tông đường rồi”
Là một hài nam sao? Mẹ tròn con vuông với hắn đã là một niềm vui quá lớn rồi, lại là một đứa con trai nối dõi tông đường. Khỏi phải nói cũng biết Hướng Thọ vui mừng như thế nào. Thời phong kiến trọng nam khinh nữ , có con trai nối dõi tông đường là điều bắt buộc . Bởi vậy, tâm trạng Hướng Thọ lúc này như lên mây mà bật khóc. Hắn vô thức quỳ xuống đất , hướng cỗ xe ngựa mà vái lạy một cái ,giọng nói run run trong nước mắt .
– “Đại phu, ơn cứu mạng vợ con, Hướng Thọ này cả đời khắc cốt ghi tâm , tuyệt đối không bao giờ quên.”
Giọt nước mắt của người chồng, của người cha suýt chút nữa đã mất cả vợ lẫn con mình, đây là một giọt nước mắt hạnh phúc . Tân An hiểu cảm giác hạnh phúc ấy , con trai hắn cũng vừa được cứu từ cửa tử trở về , cho nên hắn biết cái cảm giác sung sướng mà hướng họ đang cảm nhận được . Tân An liền bước tới dìu Hướng Thọ đứng dậy, vui vẻ chia vui . Còn đối với Thiên phi , nàng vui lắm . Nàng đã cứu được một thai phụ và một đứa trẻ, đây chính là ước mơ của nàng, là hoài bão của nàng, là mục đích mà nàng quyết tâm theo đuổi nghề y . Xem ra bước đầu đã bắt đầu thực hiện được, tâm trạng thật sự hạnh phúc . Nhưng hạnh phúc ngắn chẳng tày gang, nàng có biết đâu rằng giông tố sắp sửa đổ ập xuống cuộc đời nàng.