Cô ta dùng sức đập vào tay anh, cố gắng đẩy anh ra nhưng sức lực của người đàn ông này quá lớn khiến cô ta không thể nào lay động được.
“Anh Lâm…”
Cô ta giấy dụa liên tục khó khăn mới nói ra được tên của anh.
Mặt cô đỏ bừng vì không thể hít thêm không khí.
“Anh… anh làm sao vậy? Anh bị điên à?”
“Là ai cho cô cái can đảm đòi này đòi nọ với tôi như vậy? Nếu không phải bởi vì cô, tôi đã thật sự quên mất hình dạng của mình trước đây như thế nào rồi. Bây giờ cô thấy rồi đó. “Cô đã hài lòng chưa?”
“Chu Đình mất hết bao nhiêu thời gian khiến cho tôi trở nên dịu dàng hơn còn cô thì tốt rồi dễ dàng khiến tôi lộ ra bộ mặt thật, làm cho tôi mất hết sự kiên nhãn.”
Giọng nói của anh trở nên âm u và nhìn về phía cô ta bằng ánh mắt chết chóc.
Anh không muốn nhớ lại bản thân mình trước đây đã từng như thế nào khi còn làm thuộc hạ của Phó Trác.
Ích kỷ, độc ác và không có chuyện xấu nào không làm.
Anh không có sự nhân từ hay là đạo đức, không cần biết việc đó đúng hay sai chỉ cần thích là làm.
Chỉ cần là điều hắn thích, đều là mệnh lệnh của vua.
Nhưng giờ đây người phụ nữ này đã ép anh lộ ra bộ mặt thật, cô ta khiến cho sự tàn bạo từ trong xương tủy của anh lẽ ra sắp biến mất bộc phát trở lại.
“Anh Lâm… anh, anh không thể như thế này với em, anh đã quên … Anh đã quên rằng bố em trước khi chết đã nhắn nhủ gì với anh sao? Anh… sao anh có thể làm tổn thương em?” “Trước đây tôi cũng không có lấy oán báo ân. Tôi rất biết ơn cha của cô thu nhận tôi, chữa bệnh cho tôi, tôi quả thật nợ ông ấy nhưng tôi nợ cô cái gì? Những gì cô muốn tôi đều cho cô hết vậy mà cô còn không biết điểm dừng hết lần này đến lần khác tham lam đòi hỏi. Thật buồn cười, cô còn muốn cái gì nữa? Làm bà Phó sao? Đúng là ảo tưởng, người như cô, xứng sao?”
Nói xong hắn nặng nề vứt cô xuống đất.