Dư Kiều Kiều từ nhỏ đã không có mẹ, cho nên Dư Duy luôn cảm thấy thiếu nợ đứa con gái này quá nhiều, luôn cho cô ấy những gì cô ấy muốn, nuông chiều cô ấy.
Cô ấy trông rất xinh đẹp, từ nhỏ đã tận hưởng cảm giác được vô số con trai theo đuổi.
Khi lên đại học, có vài chàng trai quanh quẩn, lần lượt làm lốp dự phòng, tận hưởng những lợi ích như vé ăn dài hạn.
Cô ta đã sớm không có ba quan điểm chính xác, cô ta nghĩ rằng tiền là tình yêu đích thực, miễn là có thể cung cấp cho mình một cuộc sống vật chất tốt, cô ta sẵn sàng cho tất cả mọi thứ.
Hơn nữa bây giờ bố cô ta đã qua đời, cô ta đã không còn nơi nương tựa, cô ta chỉ có một lối thoát, đó chính là nắm chặt cái cây to Phó Lâm này, như vậy nửa đời sau cô ta sẽ không phải lo lắng về việc ăn mặc.
Chỉ bằng cách trở thành vợ của anh †a, cô ta mới có thể tận hưởng sự giàu có lâu dài.
Dư Kiều Kiều nhíu mày nói: “Tôi cũng trẻ trung xinh đẹp như cô, cô có thể dùng sắc đẹp để quyến rũ anh Lâm, tại sao người khác không thể? Chu Đình cảm thấy cực kỳ nực cười khi nghe điều này.
Buổi tối nếu cô ấy ngủ chung với một người như Dư Kiều Kiều, cô ấy sợ răng trong giấc ngủ của mình cũng có thể đạp cô ta một cái.
“Thật sao?” Hóa ra đây là vốn của cô sao? Tôi còn tưởng cô đã có một số lợi thế lớn rồi. Cô nghĩ xem, nếu cứ tiếp tục như thế này thì cô sẽ nhận được những gì. Tôi mong rằng cho đến cuối cùng cô cũng sẽ không có được gì cả.
Cô ấy lạnh lùng nói.
Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng bước chân, ánh mắt Dư Kiều Kiều liền sáng ngời, cầm lấy ly nước tạt vào mặt mình, sau đó ném chén trà xuống đất.
Phó Lâm vừa mở cửa, liền thấy Dư Kiều Kiều ngã xuống đất, vẻ mặt đáng thương.
“Có chuyện gì vậy?”
“Anh Lâm, em. Em cũng không biết mình làm sai cái gì, đắc tội với Chu Đình, em chỉ là nói một chút về cuộc sống trước kia của anh ở đây, sau đó…