“Vì người tạo ra trận pháp đó chính là ta”.
“Không thể nào, trận pháp đó rõ ràng được truyền từ đan tổ, sao lại là ông?”
“Tin hay không tuỳ ngươi”, Đan Ma đáp lại, “ngươi sẽ không thể ngờ ta và sư tổ của ngươi từng thử luyện chế Thiên Tịch Đan, trận pháp chúng ta dùng chính là trận pháp đó, thất bại tổng cộng chín lần, ngươi không cần chất vất ta, không ai hiểu trận pháp đó hơn ta, nó quả thực là tạo hoá đoạt thiên địa nhưng chỉ dựa vào nó thì cuối cùng cũng không thể giúp chúng ta luyện ra được Thiên Tịch Đan”.
“Vậy ông có biết làm sao mới có thể luyện ra được Thiên Tịch Đan không?”, nghe Đan Ma nói vậy, Đan Thần không còn tự tin nữa, cái mà ông ta quan tâm chính là vấn đề về Thiên Tịch Đan.
“Ta cần một người làm đan dẫn”.
“Đan dẫn?”, Đan Thần cau mày.
Người luyện đan đều biết về đan dẫn, đan dẫn có thể là một vị dược liệu, cũng có thể là một viên linh thú thú nguyên, đương nhiên cũng có thể là vật sống, nhưng những thứ làm tổn hại và đi ngược lại với sự nhân văn đã bị liệt vào điều cấm kị, huống hồ là dùng người sống để làm đan dẫn.
“Ngươi sẽ không thể ngờ trước kia sư tôn và sư tổ của ngươi chỉ còn thiếu một bước nữa là có thể luyện ra Thiên Tịch Đan đâu nhỉ?”, Đan Ma lại lần nữa lên tiếng, nói tới chuyện trước kia, trong mắt ông ta rõ vẻ đau thương.
“Đáng tiếc bọn họ không thành công”, Đan Ma cười thê lương, ánh mắt đột nhiên hoá hàn mang, “là ta, là ta đã đập vỡ lư luyện đan của bọn họ khiến bao công sức vất vả của bọn họ đều đổ sông đổ bể”.
Đan Thần lại lần nữa cau mày, sự từng trải nói cho ông ta biết chuyện năm xưa không hề đơn giản như lời đồn, trong đó nhất định có bí mật mà người ta không thể biết.
“Không sai, bọn họ dùng người sống làm đan dẫn, và người đó chính là con gái ta, sư cô của ngươi”, Đan Ma nói tới đây thì nước mắt tuôn trào.
“Đây”, Đan Thần nghe vậy lập tức đứng dậy, ông ta nhìn Đan Ma mới ánh mắt không sao tin nổi: “Không thể nào, sư tôn và sư tổ sao có thể”.