– Ai, đừng vội. Giá cả có thể thương lượng mà.
Trông thấy Sở Vân định đi, tiểu thương kia vội vàng đổi giọng.
– Tám mươi thiên cương thạch tệ, ta bán!
– Năm mươi! Chỉ năm mươi thôi!
– Được rồi, được rồi ba mươi thiên cương thạch tệ, ít hơn không bán.
– Ngày hôm nay đại hạ giá, mười thiên cương thạch tệ!
Tiểu thương kia nóng lòng, vội vàng giơ tay ngăn lại. Hắn chỉ là một tiểu thương nhỏ, nhờ có quan hệ mới được ở trên thuyền này. Mấy ngày không thu được đồng nào, lòng nóng như lửa đốt.
Sở Vân vẫn tiếp tục đi, nghĩ rằng đó là tên bịp bợm.
– Khối Túy Ngọc vừa rồi, cũng phải là Túy Ngọc thật mới được hai mươi thiên cương thạch tệ.
Kim Bích Hàm cười cười, sánh vai đi cùng Sở Vân.
Quy mô chợ biển này quá lớn, cũng không thể quản lý được hết. Khiến cho rất nhiều ngư dân nói điều xằng bậy, tiểu thương nhỏ gạt người, thậm chí giữa đoàn người náo nhiệt còn xuất hiện những tên móc túi. Nắm giữ trong tay yêu thú có chút đặc biệt là có thể trộm cắp.
– Tới phiên chợ biển này đã được ba ngày, mà kế hoạch không hề tiến triển. Không ít Túy Ngọc giao bán nhưng đều là của những tên bịp bợm hoặc là số lượng quá ít.
Sở Vân thở dài nói.
– Đừng sốt ruột. Chợ biển càng về sau, bảo vật thực sự mới xuất hiện. Bây giờ mới chỉ là bắt đầu thôi. Thương thuyền lớn của các Quốc đảo và các thế lực nhất lưu vẫn chưa đến đây.
Trong khi Kim Bích Hàm an ủi Sở Vân, đôi mắt lóe sáng, vẻ mặt mơ hồ hiện lên vẻ hưng phấn.
– Thạch huynh, ta thực sự rất khâm phục huynh. Huynh đi dạo ba ngày liền không cảm thấy mệt sao.
Từ trong tận đáy lòng, Sở Vân tán thán.
– Hả? Huynh không cảm thấy như vậy rất thú vị sao?
Bỗng nhiên đôi mắt Đôn Hoàng Công Chúa trừng to, ngạc nhiên nói.
– Mau nhìn bên kia, có một thương thuyền lớn mới tới. Hình như là thương hội của Giang Hán Quốc.
– Đi, chúng ta đi xem có thứ gì tốt. Vả lại xem có cơ hội bán Long Tình Quả.
Sở Vân hứng thú nói. Thương thuyền lớn như vậy, tương đối tin cậy, ít nhất cũng không có bọn lừa bịp.
Lần này thương thuyền của Thư gia đảo cũng tới. Nhưng Sở Vân cũng không dự định bán thứ gì. Nếu mang bán Long Tình Quả thành thạch tệ, đúng là lỗ vốn. Thông thường diệu phẩm như vậy đều dùng đổi lấy đồ vật khác.
– Chủ quán, ta trả sáu trăm năm mươi địa sát thạch tệ, mua Yêu Cung này.
– Không, ta trả bảy trăm địa sát thạch tệ!
– Ta mua bảy trăm thạch tệ.
…
Vừa mới tiến vào đại sảnh thuyền Giang Hán, Sở Vân liền nghe thấy tiếng cạnh tranh giá kịch liệt. Giương mắt nhìn lên, trông thấy một đám người đứng kín phía trước của hàng, cạnh tranh nhau mua yêu cung.
– Xin lỗi các vị. Cửa hàng đã ra giá, cũng không bán đấu giá. Nếu vị Vệ công tử này đã mua trước, bên ta chỉ bán cho hắn.
Người quản lý ăn nói đâu ra đấy, giữ vững nguyên tắc.
Điều này khiến Sở Vân có chút hảo cảm. Từ xưa đến nay đa số thương gia đều trục lợi, rất ít khi trông thấy thương nhân như vậy.
– Mười thương gia thì có chín kẻ lừa bịt, thương hội nhà này có chút đặc biệt.
Kim Bích Hàm cũng cười rộ lên.
– Hừ, đã như vậy. Mong Vệ công tử hãy nhường Yêu Cung cho ta.
– Ta trả năm trăm địa sát thạch tệ mua lại Yêu Cung này của ngươi.
– Người thức thời mới là tuấn kiệt, ngươi mau giao cho bản thiếu gia ta. Nếu không…
Một đám người xung quanh không cam lòng. Nhanh chóng công kích vị Vệ công tử này.
Sở Vân đứng nhìn đám người hỗn loạn này, rốt cuộc phát hiện vị Vệ công tử này chẳng phải ai khác mà chính là Vệ Khiếp.