“Đây không phải là bạn học mới của chúng ta sao?”
Minh Thù bị một đám Huyết tộc cản đường, trong đó cầm đầu là nữ sinh bị Hạ Phù quát lớn ra khỏi phòng.
Hình như tên là… Na Lạp.
Lúc này Na Lạp kiêu căng nhìn Minh Thù:
“Sao Hạ Phù không đi theo bên cạnh hộ tống cho mày? Một Huyết tộc lại thân thiết với con người như vậy, còn muốn con người bảo vệ mày, mày không mất mặt sao?”
“Không mất mặt.”
Hiện tại trẫm cũng không phải người, mặc kệ.
Na Lạp nghiến răng: “Hạ Phù không ở đây mày còn dám lớn lối như vậy, biết đây là nơi nào không?”
“Nếu Hạ Phù ở đây, ngươi đã phải đi ra rồi.”
Minh Thù bình thản mỉm cười: “Vì cô không ra ngoài, nên hãy cám ơn vì chỉ có một mình tôi ở đây đi.”
Na Lạp thay đổi sắc mặt: “Nhanh mồm dẻo miệng, thật lợi hại!”
“Cám ơn đã khen.”
Na Lạp: “…”
Ai khen ngươi!
Hạ Phù không ở đây, Na Lạp cũng không sợ, cô ta hừ lạnh, phất tay dặn dò:
“Đem nó đến chỗ tao, hôm nay tao phải cùng vui đùa với nó một chút, dạy nó biết cái gì gọi là quy tắc.”
“Vậy cô thật lợi hại quá.”
Minh Thù không có thành ý khen.
“Hừ!”
Minh Thù không có bất kỳ phản kháng gì đi theo Na Lạp.
Na Lạp là thẻ lam, cao hơn thẻ vàng hai cấp, nhưng cũng chỉ có thể vào tầng ba.
Na Lạp mở cửa một phòng, đẩy mạnh Minh Thù vào, trong phòng đặt các loại đạo cụ, phía trên còn có thể thấy vết máu loang lổ.
Nhưng trong không khí không có mùi máu tươi, chắc chỉ là hiệu ứng.
Minh Thù nhìn xung quanh, sau khi Na Lạp đi vào, Minh Thù mỉm cười xoay người:
“Cám ơn cô đã dẫn tôi lên.”
Na Lạp nói: “Cái gì dẫn mày lên, mày đừng sợ đến nỗi nói năng lung tung.”
“Yên tâm, tôi nói đạo lý, vì cám ơn cô đã dẫn tôi lên, lát nữa sẽ đánh cô ít đi vài cái.”
“…”
Gian phòng rơi vào im lặng như tờ.
“Loảng xoảng!”
Minh Thù kéo xích sắt bên cạnh xuống, lắc lắc trong tay, dường như đang thử đồ chơi, sau đó ném thẳng qua Na Lạp.
Hiệu quả cách âm cực kỳ tốt, Minh Thù ở bên trong chơi đùa, đám Huyết tộc phát ra tiếng kêu thảm thiết, nhưng lại không có ai vào xem.
Cho đến khi cô trói tất cả bọn họ lại, Minh Thù kéo cái ghế ngồi trước mặt Na Lạp.
Đáy mắt Na Lạp tràn đầy tức giận: “Vi Hề, mày cho là mày có thể rời khỏi nơi này? Mày đánh tao, mày sẽ chết không toàn thây!”
“Ừ.”
Minh Thù tùy ý gật đầu: “Thế nhưng, trước khi tôi chết, nhất định sẽ kéo cô chết chung, đừng lo.”
Na Lạp: “…”
Ánh sáng trong phòng rất tối, làm nụ cười trên mặt thiếu nữ tựa như vặn vẹo, Na Lạp rùng mình.
“Này, cho cô một cơ hội, giúp tôi lấy một tấm thẻ đen, tôi sẽ tha cho các người.”
“Thẻ đen?”
Na Lạp lên giọng cười cợt, dùng ánh mắt như nhìn người điên mà nhìn Minh Thù:
“Mày điên rồi sao? Tụi ta sao có thể có thẻ đen.”
Ánh mắt những người còn lại cũng giống nhau.
Nhũng Huyết tộc như bọn họ, ngay cả thẻ cũng không có, họ có thể vào đây là do theo chân Na Lạp. Vả lại trong đám Huyết tộc, kẻ nắm thẻ cao nhất cũng chính là Na Lạp.
Thẻ đen ở tầng thứ sáu, hiện tại bọn họ ở tầng ba, kém một nửa, bọn họ làm sao có được.
“Tôi mặc kệ, cho cô hai tiếng đồng hồ, nếu cô không mang đến cho tôi, tôi sẽ giết hết các người.”
Minh Thù vắt chéo chân, tràn đầy tự tin:
“Nếu đã dám đến đây nghĩa là có chỗ dựa, các cô đừng nghĩ rằng tôi không dám làm gì các cô.”
Na Lạp ngồi không yên, một lúc lâu cô ta mới nói:
“Mày cột tao ở đây… Tao đi như thế nào?”
Minh Thù cầm cổ tay cô ta, Na Lạp chỉ cảm thấy một tia khí lạnh chạy vào đầu, trong lòng nhịn không được sinh ra dự cảm chẳng lành.
Minh Thù cởi trói cho Na Lạp, nụ cười ôn hòa:
“Đi nhanh về nhanh, bằng không cô sẽ rất khó chịu.”
“Mày… Mày bỏ gì vào cơ thể tao?” Giọng nói Na Lạp run lên.
“Đừng sợ, chỉ cần cô đúng hẹn quay về, tôi đảm bảo cô không sao.”
Dù gì Minh Thù cũng là nữ vương, dù cho không có thực lực của nữ vương, nhưng một chút năng lực đặc biệt của nữ vương cũng có thể làm.
Lúc này, Na Lạp hối hận đến xanh ruột, sao lại đi trêu chọc Minh Thù.
Cô ta nhìn thiếu nữ ngồi trong chỗ nửa tối nửa sáng, nghiến răng rời phòng.
Cô ta muốn chạy.
Cũng không biết vì sao, trong đầu thoáng hiện lên tiếng cười thâm thúy.
***
(*) Phong hoa tuyết nguyệt: Cảnh đẹp say đắm lòng người.