Phía trước có Lôi Mị trùng kích cuồng dã dị thường, một bên lại có Ngả Cổ Lệ che chở, Phượng Cô Cô đi phía sau tựa hồ không thể vung kiếm giết người, dứt khoát dùng Kinh Thiên Lôi vãi ra liên tiếp.
Rầm! Rầm! Oanh…
Lại vài tiếng nổ mạnh kinh thiên động địa vang lên liên tiếp, kỵ đội bộ tộc bị oanh tạc người ngã ngựa đổ, loạn thành một đoàn, chiến mã bị chấn kinh hoảng sợ chạy loạn xạ khiến kỵ sĩ trên lhất tung.
Đây quả thực là trận đại tàn sát nghiêng về một phía. Lôi Mị đi phía trước quả thực chính là tử thần mỹ lệ dị thường. Thanh trường kiếm trong tay kia không biết đã chém giết bao nhiêu chiến sĩ bộ tộc, ngay cả Đường Tiểu Đông cũng cảm thấy kinh hãi không thôi.
Đều nói biểu tỷ Đường Sương vừa lãnh lại vừa độc, giết người không chớp mắt, Lôi Mị ngày hôm nay cũng biểu hiện khác thường, đại khai sát giới, khiến kẻ khác sợ hãi.
Kỳ thực cũng không thể trách nàng thủ đoạn độc ác. Trong chiến trường hỗn loạn với loại kỵ đội xung phong tốc độ cao như vậy, ngươi căn bản là không còn lựa chọn nào khác. Ngươi không giết người, liền sẽ bị người khác giết chết. Đây chính là sự tàn khốc của chiến trường.
Mười hai thiếu niên lãnh huyết cũng thấy đám người Đường Tiểu Đông đột kích, cả đội rống to một tiếng, quay đầu ngựa lại phóng tới. Trường kiếm trong tay bọn họ vung lên, bắn ra muôn đạo hào quang, thúc giục chiến mã điên cuồng xông tới.
Bọn họ vốn là bị bao vây ở chính giữa, một lần phản kháng này ngược lại biến thành bọn họ và kỵ đội của Đường Tiểu Đông giáp công, đám chiến sĩ bộ tộc kia ở giữa. Tuy nhiên, phía sau bọn họ còn có một toán kỵ đội của bộ tộc đuổi sát mà thôi.
Hai đội thiết kỵ như cuồng phong bạo vũ, hung ác độc địa bức tới, đám chiến sĩ bộ tộc ở giữa kia phát giác không ổn, bất chấp đợt kình tiễn phóng ra một lần nữa, liều mạng giục ngựa chạy trốn về một mặt.
Lúc này mới quay đầu ngựa lại, đã chậm mất một bước rồi, quả thực là tự biến mình thành bia ngắm sống. Dưới cơn trùng kích cuồng bạo của hai đội thiết kỵ, đám chiến sĩ bộ tộc kia tử thương thành một đống hỗn độn.
Đội thiết kỵ đang bao vây mười hai thiếu niên lãnh huyết kia phát giác không ổn, vội vàng quay đầu ngựa chạy ngược trở lại, cuối cùng cũng không tránh được một kiếp.
Hợp binh một chỗ, để tránh cho đại đội thiết kỵ của bộ tộc này đánh tới, đám người Đường Tiểu Đông vội vàng rút lui, thuận tiện bắt đi mấy người bị thương, ép hỏi lấy khẩu cung.
Trong lúc chạy đi, thiếu niên lĩnh đội thở hổn hển bấm báo với hắn, bọn họ tìm được nơi này, đám chiến sĩ bộ tộc từ bốn phía giết tới, buộc bọn họ phải hoàn thủ.
Móa! Vừa rồi là chiến đấu không rõ lý do. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnFULL.vn
Vận khí gần đây thực sự con mẹ nó đen đủi a.
May là chỉ có ba thiếu niên bị trúng tên, không tính là quá nghiêm trọng. Lập tức nhổ trên lưng, bôi lên kim sang dược tốt nhất, sau khi băng bó xong liền cấp tốc chạy đi.
Dù sao nơi này cũng là địa bàn của các bộ tộc. Cường long cũng khó áp địa đầu xà a.
Tốt nhất vẫn nên chạy tới Tô Nạp Thành.
Ngả Cổ Lệ lập tức ngồi lên phía sau tên tù binh bị thương. Nàng rốt cuc vẫn là khách khí nhất trong số mọi người. Những người khác đều bắt tù binh nằm ngang trên lưng ngựa. Chiến mã lao băng băng, người ngồi thẳng trên lưng còn xóc nảy muốn chết, huống hồ là nằm ngang trên lưng ngựa. Lục phủ ngũ tạng đều bị rung lắc đến muốn lệch khỏi vị trí. Cảm giác thống khổ kia quả thực là không thể miêu tả được.
Nàng dùng ngôn ngữ bản địa bắt đầu nói chuyện với tên tù binh một hồi, sau đó phiên dịch lại cho đám người Đường Tiểu Đông nghe.
Tên chiến sĩ Đồ Lỗ Tộc này là bởi vì thương đội và hộ vệ bản tộc trước đó không lâu bị một nhóm người Trung Nguyên chém giết, cho nên tìm kiếm xung quanh.
Trang phục của nhóm cường đạo này hoàn toàn tương đồng với mười hai thiếu niên lãnh huyết, thấy bọn họ dám can đảm xuất hiện, chiến sĩ Đồ Lỗ Tộc phẫn nộ, điên cuồng xông lên. Hai bên chém giết thành một đoàn.
Có người giả trang bọn họ đi cướp đoạt!
Đám người Đường Tiểu Đông đều nhíu mày không ngớt.
Hồi tưởng lại vụ ám sát đêm qua, thân ảnh có chút quen thuộc kia, sự kiện mã tặc cướp bóc phát sinh ngày hôm nay, hiểu lầm đến bây giờ, tựa hồ tất cả chuyện này đều do một bàn tay vô hình ở phía sau màn thao túng.
Hắn rốt cuộc muốn làm gì? Mục đích là gì?
– Mẹ nó, rốt cuộc là ai?
Trong lòng nổi giận cực độ, hắn tuôn ra một câu chửi bới thô lỗ.
Lôi Mị oán trách trừng trắng mắt, nói:
– Trước tiên chúng ta chạy tới thành Tô Nạp đi đã.
Hiện tại ở vùng hoang dã đã không còn an toàn, chỉ còn cách trước tiên chạy tới thành Tô Nạp rồi mới quyết định.
Nghĩ đến việc tùy thời đều có thể va chạm với đám chiến sĩ Đồ Lỗ Tộc bỏ chạy tán loạn trở về chiêu tập đại đội nhân mã xuất động.
Tạm thời chỉ có thể quyết định như vậy.
Đường Tiểu Đông hung hăng vung roi ngựa, thúc giục chiến mã chạy
Vào thành Tô Nạp, chuyện hắn muốn làm đầu tiên chính là phái người đi mua tài liệu phối chế hỏa dược.
Lần này tới có chút vội vội vàng vàng. Phượng Cô Cô không kịp đề luyện tiêu tinh, chỉ có thể mang theo bên mình.
Dựng xong mười mấy trướng bồng lớn, băng bó cẩn thận vết thương cho mấy chiến sĩ Đồ Lỗ Tộc bị bắt, Ngả Cổ Lệ giải thích cho mấy người chiến sĩ Đồ Lỗ Tộc bị bắt kia, lại cho bọn họ một ít lộ phí, sau đó đuổi bọn họ đi.
Dù sao đi nữa, những gì cần nói đều đã nói rồi, tin hay không là tùy bọn họ.
Chẳng còn tâm tình ăn uống, Đường Tiểu Đông vội vã nuốt mấy miếng cơm, liền tiến vào trong trướng bồng bắt đầu đề luyện tiêu tinh.
Thứ đồ chơi này là tài liệu trọng yếu trong việc phối chế hắc hỏa dược, độ tinh khiết càng cao, uy lực bạo tạc càng lớn.
Tuy nhiên, hắn vừa bắt đầu đề luyện một chút, liền có thủ hạ vào báo lại, có một người tự xưng là Đặng Phúc Điện cầu kiến.
Đặng Phúc Điện là một thanh niên lưng hùm vai gấu, hai mắt lấp lánh, mang đến cho người khác ấn tượng là một người khôn khéo, giỏi giang, sống lưng thẳng tắp như cây thương, lộ ra vẻ kiên nghị, tự tin, ổn trọng.
Hắn tự báo thân phận là Phó Thành chủ thành Tô Nạp, xử sự theo đúng lễ tiết giang hồ Trung Nguyên.
– Quỷ Tài công tử, đại danh lừng lẫy! Ngưỡng mộ đã lâu!
Đám người Đường Tiểu Đông hơi có chút giật mình.
Hắn không nhận ra vị Đặng Phó Thành chủ này, mà ở tận nơi xa xôi tái ngoại, đối phương lại biết rõ danh hiệu của hắn. Xem ra mình quả thực cũng có chút danh khí.
Hắn ôm quyền hoàn lễ, mỉm cười nói:
– Đặng Phó Thành chủ, mời ngồi. Nơi này là khách sạn bình dân, chiêu đãi không chu toàn, xin chớ trách!
Người dân tái ngoại phong cách đơn giản, hào sảng, bưu hãn. Đặng Phúc Điện ngồi xếp bằng trên tấm da thú dày. Lôi Vân Phượng bưng trà thơm lên, sau đó ngồi bên cạnh Lôi Mị.
Đặng Phúc Điện thẳng thắn cho biết ý đồ đến đây.
Hắn tuy là Phó Thành chủ do Đột Lợi Khả Hãn phong cho, cũng là người của Thiết Bố Đô, trước đó đã sớm nhận được mật thư của Thiết Bố Đô, để hắn âm thầm chiếu cố đám người Đường Tiểu Đông.
Trước người xa lạ chưa từng gặp qua mà nói ra loại bí mật có thể dẫn đến rơi đầu này, tất nhiên đã biểu lộ tâm ý của hắn.
Đường Tiểu Đông cảm giác một cỗ tình cảm ấm áp dâng lên trong lòng, đồng thời cũng tự xem như nợ Thiết Bố Đô một nhân tình.
Lập tức đem chuyện hiểu lầm với Đồ Lỗ tộc cũng những hoài nghi trong lòng hắn đều lần lượt nói ra.
Đôi lông mày rậm của Đặng Phúc Điện nhăn tít lại, trầm tư một lúc lâu mới thở dài, mặt lộ vẻ bất đắc dĩ, có chút áy náy nói:
– Đặng mỗ nhận ủy thác của Thiết Bố Đô Vương, vốn phải tận tâm chiếu cố công tử, thế nhưng Đồ Lỗ Tộc thế mạnh, lại rất trung thành với Đột Lợi Khả Hãn…