Những nữ nhân này còn không đẹp bằng nàng ta, thân phận cũng chẳng có gì cao quý, lấy đâu ra tự tin có thể tiến vào Tể tướng phủ vậy chứ? Ít nhất cũng phải là công chúa hoặc quận chúa mới có thể xứng với đại ca, đúng là những loài tôm tép muốn trèo cao, còn không sợ khi ngã xuống sẽ mất mặt xấu hổ!?
“Ân Ý, ngươi đến rồi!” Một cô nương hoàng y tách đám đông ra đi đến.
“Thần nữ khấu kiến công chúa, công chúa cát tường.” Lộ Ngọc cùng Hàn Ân Ý đồng thời cúi người hành lễ, hoàn toàn không gây ra lỗi lầm nào khiến người khác có thể bắt bẻ.
Những quý phu nhân cùng tiểu thư đứng ở đó cũng đồng loạt hạ người phúc thân hành lễ với hoàng y cô nương vừa đến.
“Không cần đa lễ như vậy, Hàn phu nhân cùng Ân Ý đứng lên đi.” Công chúa Hưng Diệu Yến vui vẻ không câu lệ mà đưa tay nâng hai người dậy.
“Tạ công chúa.”
“Nếu ngươi đã đến rồi vậy theo bổn cung đi dạo đi.” Hưng Diệu Yến nhìn về phía Hàn Ân Ý.
“Hàn phu nhân sẽ không ngại khi ta mượn nữ nhi bảo bối của người một chút chứ?!”
“Được công chúa ưu ái chính là phúc phận của Ý Nhi.” Lộ Ngọc dùng khăn tay che miệng cười.
“Vậy mẫu thân, nữ nhi đi cùng công chúa một lúc sẽ quay lại.” Hàn Ân Ý mỉm cười, hơi hạ người với những quý phu nhân đứng đó rồi mới theo chân Hưng Diệu Yến rời đi.
“Ân Ý, thông tin ngươi dùng đàn bình ổn lại thủy triều linh thú là thật hả? Ngươi lợi hại quá, sau này dạy ta đánh đàn được không?!” Vừa đi đến một nơi ít người Hưng Diệu Yến liền quay đầu vui vẻ nhìn nàng ta.
“Tất cả chỉ là lời đồn thổi mà thôi, công chúa đừng tin, Ý Nhi nào có thần thông quảng đại như vậy.” Hàn Ân Ý lắc đầu cười nhẹ.
Nhớ đến hình ảnh nữ nhân bạch y đứng trên lưng Phi Mã linh thú đánh đàn, phía sau lưng còn có nam nhân nàng ta coi trọng bảo vệ liền cảm thấy ghen tức đến muốn giết người.
“Ngươi đừng khiêm tốn, cả kinh thành đều biết Thiên Nữ đã ra tay cứu giúp người dân bá tánh Thiên Linh quốc thoát khỏi tai ương nguy hiểm rồi a! Ngươi đấy, những thứ là của mình thì cứ nhận thôi, không cần chối bỏ như vậy!” Hưng Diệu Yến đưa tay hái một nhánh hoa nhìn ngắm, xong lại như thấy không quá thú vị liền thẳng tay vứt xuống mặt hồ.
Hàn Ân Ý im lặng không nói gì, nhìn dao động trên mặt nước, tưởng nhớ nam nhân phong vân cao thượng nào kia. Hưng Diệu Yến thấy nàng ta không chút đả động liền tiến sát lại gần, đưa mắt nhìn xung quanh một cái, nhỏ giọng hỏi.
“Lần này ngươi đi có gặp được chàng ấy không? Ừm.. chính là chiến thần của Dực Hoàng quốc, Hoàng Tiêu Dương ấy?”
“Ý Nhi có gặp tam hoàng tử Dực Hoàng quốc.”
“Vậy người thấy chàng ấy là người thế nào? Có giống như lời đồn, cả người sát khí lạnh lẽo, dung nhan có vết sẹo dài xấu xí gì đó không?”
“Tất cả chỉ là lời đồn nhảm thôi.” Hàn Ân Ý nhìn ra nét tương tư của Hưng Diệu Yến, trong lòng thầm khinh thường đối phương không tự lượng sức mình, ngoài mặt giả vờ đoan trang đưa khăn tay che nửa miệng cười.
“Tam hoàng tử Dực Hoàng quốc anh tuấn tiêu sái, cả người toát lên vẻ lỗi lạc hiên ngang, cư xử đúng mực, cử chỉ phong nhã, đặc biệt còn rất yêu thương dân chúng bá tánh. Nếu chỉ nhìn vẻ bề ngoài thôi cũng đã khiến vô số nữ nhân điên đảo muốn cầu thân, nhưng nghe nói…”
“Nghe nói gì cơ?” Hưng Diệu Yến vốn đang nghe chăm chú thấy nàng ta ngập ngừng liền nóng lòng.
“Nghe nói tam hoàng tử là long dương chi phích, chỉ yêu thích nam nhân, Bất quá chuyện này cũng chỉ là lời đồn thổi không đáng tin, Ý Nhi cũng không thấy ngài ấy gần gũi với nam nhân nào trong suốt những ngày làm sứ thần.”
“Không thể nào! Sao chàng ấy có thể là đoạn tụ được chứ!”
“Chỉ là lời đồn thổi bên ngoài thôi, cũng chưa có ai chứng minh được điều đó là đúng, công chúa cũng đừng để tâm trong lòng làm gì.” Hàn Ân Ý chớp mắt nhìn Hưng Diệu Nhi bối rối cuống quýt vò vò khăn tay.