Hắn nhíu mày, cuối cùng đi qua bế người phụ nữ này lên.
“A……”
Sau khi chìm vào giấc ngủ, người phụ nữ thường ngày vẫn giương nanh múa vuốt đã hoàn toàn trút bỏ gai nhọn trên người, cô thu người vùi vào ngực của hắn, an tĩnh ngoan ngoãn giống như chú mèo nhỏ.
Thậm chí lúc hắn ôm cô, có thể là vì cảm nhận được hơi ấm trên người hắn, cái đầu nhỏ của cô còn vùi vào trong lòng hắn.
Giống như là đang làm nũng.
Thân hình Hoắc Tư Tước cứng đờ, hắn không muốn thừa nhận, giờ phút này trong lòng đột nhiên cảm thấy mềm nhũn.
Người phụ nữ chết tiệt này.
Tại sao hắn lại cảm thấy như vậy?
Chẳng lẽ hắn không nên tức giận sao? Hôm nay cô đã làm cho hắn một trận kinh thiên động địa như vậy!
Hắn thu hồi tầm mắt, cố ý không nhìn cô, sau đó bế cô đi vào phòng ngủ.
“Bắt–”
Ánh đèn bị bật lên, nhìn thoáng qua là một căn phòng vô cùng đơn sơ, loang lổ vách tường,đồ đạc hỏng hóc, liếc mắt nhìn lại thật sự là rất tồi tàn.
Vậy ra mấy năm nay, cô cùng hai đứa nhỏ ở trong hoàn cảnh như vậy sao?
Ánh mắt của hắn lại dịu đi, hắn nhớ tới năm năm trước, cô là một tiểu thư nhà giàu sống xa hoa, không phải động tay làm bất cứ thứ gì.
Nhưng năm năm trôi qua, cô đã học được mọi thứ.
Hoắc Tư Tước bế Ôn Hủ Hủ lên giường, chuẩn bị thả cô xuống rồi rời đi.
Hình như Ôn Hủ Hủ cảm giác được hắn buông lỏng tay, không biết có phải cô không cam lòng mất đi hơi ấm từ trên người hắn? Đột nhiên, cô vòng đôi cánh tay mảnh khảnh về phía cổ hắn.
“Ngoan, con ngoan để mẹ ôm thêm một lát.”
Cô nói mê, kéo người đàn ông xuống sát vào ngực mình.
Đôi mắt Hoắc Tư Tước đột nhiên mở to!