Cố Gia Huy nói một câu, sau đó kéo.
Hứa Minh Tâm đi, Hứa Minh Tâm cũng vội nói một tiếng.
Sau khi đi ra, anh không đưa cô về phòng mà đi thẳng lên tầng.
Cô không khỏi có hỏi ngạc nhiên, nói: “Không phải đi ngủ à?”
“Đưa em đi xem vài thứ.”
Cuối cùng bọn họ đến căn phòng trên tầng cao nhất, gác lửng rất lớn, hai người đứng bên trong mà không hề chật.
Ở đây có kính viễn vọng, có một lỗ tròn nhỏ nhô ra ngoài, có thể xoay ba trăm sáu mươi độ để quan sát mọi hướng Còn có tủ sách, thảm và chiếc giường nị “Đây là chỗ nào?”
“Đây là lãnh địa riêng của anh, những thứ này đều là từ lúc anh còn nhỏ, sau này anh với anh hai ra nước ngoài, căn phòng bị bỏ trống lâu ngày, một số thứ bị hỏng phải sửa lại. Một số thứ hư hại, còn một số thì được chuyển lên.”
Hứa Minh Tâm gõ vào kính viễn vọng, thật sự có thể thấy được những ngôi sao, hơn nữa còn có cảm giác khoảng cách được kéo gần lại Nhưng cô không hiểu về thiên văn lắm, Cố Gia Huy giải thích từng cái một, đâu là cũng Nhân Mã, đâu là cung Thiên Bình, đâu là sao Bắc Đẩu.
Giọng nói gợi cảm và êm dịu của anh vang lên bên tai, hay đến như vậy.
Hơi thở thổi vào tai cô khiến cô tê dại, cả người không còn sức lực.
“Trên trời còn một ngôi sao nữa, chắc chắn em chưa từng thấy”
“Sao gì?”
“Em lại đây.”
Anh nhẹ nhàng nói.
Hứa Minh Tâm đến gần anh, cuối cùng lại được anh ôm vào lòng, tai dán vào ngực mm “Trái tìm ở trong ngực anh hoàn toàn thuộc về em. Trên trời luôn có hàng ngàn hàng vạn vì sao, nhưng trái tim của anh chỉ có một, em phải bảo vệ nó cho tốt, đừng làm nó đau”