Miêu Nghị lắc đầu.
– Không hồi âm.
Vân Tri Thu nhè nhẹ thở dài:
– Tiểu thế giới đều nói hắn thần long thấy đầu không thấy đuôi, đến cùng là dạng người thế nào, như quả không liên hệ được, chẳng phải manh mối này liền dùng không được.
Lông mày Miêu Nghị súc lai.
Đúng lúc đó, Thiên Nhi tiến vào động thiên phúc địa:
– Đại nhân. Phu nhân, mặt ngoài lục tục tới ba người, phân biệt là người của ba nhà Tàng chân các, Tề quang hiên, Tinh Nguyệt lâu, nói là đưa thiếp mời cho đại nhân.
Trong bàn tay lộ ra ba chiếc trữ vật giới.
Miêu Nghị cùng Vân Tri Thu không khỏi đối mặt nhìn nhau, hai người tại Thiên phố ngây ngốc lâu như vậy, không thể không biết ba nhà thương phố này là của ai, đó chính là sản nghiệp trực thuộc Nghiễm Thiên vương. Doanh Thiên Vương, Hạo Thiên Vương, ở các nơi Thiên phố đều có một nhà, ba nhà này đưa thiếp mời tới là có ý gì?
Vân Tri Thu cầm lên ba chiếc trữ vật giới trong tay Thiên Nhi, sau khi làm phép tra xem. Phân biệt lấy ra ba phần thiếp mời, không phải loại bằng ngọc điệp, mà là ba chiếc thiếp mời do hồng tinh tinh phấn đả tạo mà thành. Nhìn qua thập phần tương tự. Khác biệt duy nhất chính là đồ án khắc trên thiệp mời, trừ hoa văn tô điểm, chính diện đều có đồ án của cửa chính một tòa phủ đệ hào hoa, trên tấm biển cửa chính lần lượt tuyên khắc Nghiễm Thiên vương phủ, Doanh Thiên vương phủ, Hạo Thiên vương phủ.
Đừng nói riêng thiếp mời này đã đáng không ít tiền, ý nghĩa mà ba phần thiếp mời đại biểu càng khiến Miêu Nghị cùng Vân Tri Thu thầm cả kinh, cư nhiên là trực tiếp lấy danh nghĩa Thiên vương phủ phát ra thiếp mời, Tàng Chân các, Tề Quang hiên, Tinh Nguyệt lâu tuy là sản nghiệp trực thuộc ba vị Thiên vương gia. Nhưng nói đến cùng chẳng qua là ba gian thương phố bình thường của ba nhà mà thôi, chưởng quỹ ba nhà này còn không đủ tư cách trực tiếp lấy danh nghĩa Thiên vương phủ phát ra thiếp mời, trừ phi chán sống.
Cho dù là người trong Thiên vương phủ có yến thỉnh cũng chỉ sẽ lấy danh nghĩa cá nhân, lấy ra thiếp mời của Thiên vương phủ chính là đại biểu cho Thiên vương phủ.
Hai phu phụ từng người mở ra từng tấm thiệp quan sát kỹ càng, chữ khắc trên đó chẳng qua là chút lời khách sáo, ý tứ đại khái là được biết Miêu Nghị vừa vặn vào thành, bèn chuẩn bi chút rượu nhạt mời Miêu Nghị nể mặt tới dự, sau cùng lưu lại danh tự thương phố. Nhưng hai người biết thương phố không khả năng lấy ra tấm thiếp kiểu thế này.
Đồng thời cũng thuyết minh thiệp mời là vừa
được viết, hơn nữa khắc chữ lên hồng tinh thiếp
mời tuyệt không dễ dàng, từ một phương diện khác lại hiển thị ra sự bất phàm của nhưng tấm thiệp này.
Vân Tri Thu lắc lư tấm thiệp trong tay, nhìn sang Miêu Nghị vẫn đang coi chừng thiệp mời nhíu mày suy tư, nói:
– Trong ba cửa hàng này khả năng có người không tầm thường tới. Nếu không cầm không ra thiệp mời này đâu
– Ta cũng nghĩ như vậy, nhưng ai trong ba nhà này lại phát thiệp mời cho ta?
Miêu Nghị cảm giác kỳ quái. Đột nhiên quay đầu hỏi Thiên Nhi:
– Cảnh Vân đường không phái người tới?
Cảnh Vân đường chính là sản nghiệp Khấu gia. Thiên Nhi lắc đầu:
– Tạm thời không có, chỉ ba nhà này.
Miêu Nghị nghiêng đầu thầm thì:
– Chỉ riêng thiếu Khấu gia, chuyện gì đây?