“Đảo Quang Minh?” Đại diện cường đạo lộ ra vẻ mặt khinh thường: “Bây giờ loạn thật đấy, có người dẫn đầu như Hoành Sơn Thất Thái Bảo chúng tôi, nên những bạch khấu như các cậu cũng cho rằng bản thân mình được nước lên thì thuyền lên sao?”
Đại diện cường đạo nói xong, lại đi về phía Trương Thác, nhìn dáng vẻ này hiển nhiên là định ra tay.
“Được rồi, những chuyện này đợi sau hãy giải quyết đi, nói chuyện chính trước” Hoàng Trạch Minh đột nhiên mở miệng, ngăn cản hành động của đại diện cường đạo này.
Đại diện cường đạo liếc mắt nhìn ông ta với vẻ kỳ quái.
Hoàng Trạch Minh không nói gì mà ngồi vào ghế chủ vị.
“Đi đi, nói chuyện chính trước” Một đại diện cường đạo khác kéo đồng bọn của mình đi, bấy giờ anh ta mới bỏ qua chuyện này.
Cao thủ cảnh giới Hóa Hình đã chết đó thì lại bị người ta khiêng ra ngoài.
Tuy răng người đến đây cộng thêm cả Hoàng Trạch Minh, tổng cộng có bốn phương, nhưng tiến hành đàm phán thật sự cũng chỉ là giữa học viện và cường đạo, bạch khấu hoàn toàn sẽ không nhúng tay vào. Về phần Hoàng Trạch Minh, cũng sẽ không rên một tiếng, ông ta chỉ làm một người trung gian mà thôi, ánh mắt của ông ta luôn như có như không nhìn về phía Trương Thác.
Buổi hội đàm này, Trương Thác cũng chẳng có mấy hứng thú, mà có hơi mệt mỏi.
Ước chừng hai g sau, giữa học viện và cường đạo mới đi đến một thống nhất chung, cụ thể kết quả là gì thì Trương Thác cũng không nghe, đây là chuyện chẳng liên quan gì đến anh hết.
Sau khi đạt được thỏa thuận, mọi người đều rời đi, đại diện cường đạo đó trước khi rời đi, đã làm một động tác tay cắt cổ với anh, rồi lên tiếng bảo: “Đảo Quang Minh đúng không, tôi ở bên ngoài đợi cậu, mong là cậu đừng có lén lút chuồn đi đấy, mà hãy tới với khí thế vừa rồi của cậu”
Nói xong, đại diện cường đạo này lập tức rời đi. Nếu là trước khi đạt thành thỏa thuận, thì anh ta có khả năng sẽ ra tay ở nơi này. Nhưng hiện giờ anh ta không có cách nào ra tay được, vì điểm đầu tiên của thỏa thuận chính là cường đạo tuyệt đối không thể tùy tiện ra tay trong thành.
Mọi người đều rời đi hết, Úc Trí Doãn nhìn Trương Thác, thấp giọng nói: “Anh Trương, bây giờ có cơ hội, chúng ta đi hỏi ông Hoàng Trạch Minh đi, đợi ông Hoàng Trạch Minh đi rồi thì không còn cơ hội nữa đâu”