Đám người Sở Chiến Phàm vừa đi, Bạch Kiếm Tuyết quay người, ánh mắt rơi vào Vũ Chấn Khôn nói:
– Chấn Khôn, bất kể dùng thủ đoạn gì cũng phải làm cho Đặng Phi trước khi chết đem người giật dây nói ra. Một nội môn đệ tử nho nhỏ còn không có gan chó lớn như vậy dám điều động lực lượng gia tộc sát hại đồng môn đệ tử.
Vũ Chấn Khôn gật đầu nói:
– Vâng, Đại trưởng lão.
Bạch Kiếm Tuyết phất phất tay với Vũ Chấn Khôn, hắn quay người nhìn về phía Huyền Thiên, nói:
– Huyền Thiên, Lăng Sư huynh muốn gặp ngươi, ngươi đi theo ta.
…
Huyền Thiên phân phó nội môn đệ tử Lâm Vô Ảnh đang xem cuộc chiến đưa Long Tử Nghiên tiến về Tuyệt Kiếm Phong Hoàng Thiên Các trước, còn mình thì theo Bạch Kiếm Tuyết tới gặp Lăng Dật Trần.
Trở lại tông môn. Huyền Thiên vừa vặn cũng phải tìm Lăng Dật Trần, báo cáo những chuyện ở trong Âm Phong Sơn Mạch. Đệ tử Lăng Vân Tông Lăng Lạc Phong, Diêm Quan Tây tập kích họ và ba người Phong Bất Chí, Tôn Diệc Thu, Cố Thiên Nhu mất tích. Việc này quan hệ đến Lăng Vân Tông, Huyền Thiên hữu tâm vô lực. Chỉ có báo cáo Lăng Dật Trần xử lý.
Lăng Dật Trần muốn gặp hắn, chánh hợp tâm ý của Huyền Thiên.
Bạch Kiếm Tuyết đi phía trước, Huyền Thiên ở phía sau. Hai người dọc theo đường núi đi lên Thiên Kiếm Phong mây mù mờ ảo.
– Huyền Thiên!
– Có đệ tử!
– Ngươi thật đúng là làm cho người kinh ngạc, luôn làm ra một số chuyện khiến người ta không kịp chuẩn bị.
– Đệ tử không hiểu là Đại trưởng lão khen ta hay là dạy bảo đệ tử?
– Ha ha ha ha, ngươi coi như ta là khen ngươi đi. Dùng tư chất của Sở Phong, tương lai khẳng định có thể bước vào địa giai cảnh. Trở thành cường giả trấn tông kế Lăng Sư huynh. Ngươi có thể dưới tình huống thấp hơn hai cảnh giới đánh bại cường giả trấn tông tương lai của bổn tông, đây là chuyện bổn tông lập tông từ ngàn năm nay chưa bao giờ có. Xem ra Lăng Sư huynh nói đúng, ngươi quả nhiên là một Chân Long.
– Đại trưởng lão quá khen!
– Huyền Thiên, ngươi cảm thấy tôn nữ của ta như thế nào?
– Khục – – , Bạch Linh sư muội? Nàng. . . Nàng có thân hình rất đẹp, dung mạo rất đẹp, tư chất cũng rất tốt, không phải người bình thường.
– Ha ha ha ha, Linh nhi ở trước mặt ta nhắc với ta không ít về ngươi. Nhìn bộ dáng của nó có vẻ rất quan tâm tới ngươi.
– Ách. . . , đệ tử. . . cảm thấy rất vinh hạnh!
– Ta thấy nó thật sự thích ngươi, ngươi cũng cho rằng nó đẹp, dáng người rất tốt, tư chất cũng rất tốt. Xem ra cũng có hảo cảm, lão phu sẽ làm mối gả Linh nhi cho ngươi được chứ?
– Hả? Cái này. . . Đệ tử tuổi nhỏ, chí tại kiếm đạo, ngày sau chắc chắn đi thiên sơn vạn thủy phiêu bạt các nơi, không có chỗ ở ổn định. Trước khi tâm đệ tử không có ổn định, không muốn bởi vì tình nhi nữ mà phân tâm. Xin Đại trưởng lão thứ lỗi!
– Ai. . . Đúng là như thế, ngươi là một Chân Long, Thần Đao Vương quá nhỏ chứa không nổi ngươi. Sẽ có một ngày ngươi sẽ lao ra Thần Đao Vương phóng tới toàn bộ bắc vực, thậm chí là toàn bộ Thần Châu đại địa. Tình nhi nữ với ngươi là một khúc mắc bất lợi.
– Tạ Đại trưởng lão hiểu cho.
– Ha ha, lão phu lúc còn trẻ cũng có cách nghĩ như vậy. Bất quá lá rụng về cội, mọi sự thuận theo tự nhiên thì ngươi và Linh nhi coi như là hữu tình cố ý, thuận theo mà làm, đừng để ngày sau hối hận tiếc nuối.
– Vâng, Đại trưởng lão.
Lá rụng về cội! Đại trưởng lão, đáng tiếc chí của ta không có ở Thần Đao Vương, không có ở bắc vực, mà là Huyền gia Tây Vực phía xa mấy mươi vạn dặm. Trong lòng Huyền Thiên yên lặng nghĩ thầm.
Hai người cùng nhau đi, bay qua mấy ngọn núi đi tới một sơn cốc thiên địa nguyên khí cực độ đậm đặc.
Một chỗ linh phúc bảo của Thiên Kiếm Tông, trong đó thiên địa nguyên khí sung túc nhất chính là Nguyên Linh Cốc của Lăng Dật Trần.
Vừa vào Nguyên Linh Cốc liền có từng mùi thuốc bay tới, cốc này đúng là một trong nơi sản sinh dược liệu của Thiên Kiếm Tông,
Trong cốc mở mấy chục khối dược viên, có năm sáu vị chấp sự phụ trách quản lý hết thảy dược viên.
Chỗ sâu trong trong cốc có một tòa lầu các, tên viết Tĩnh Trần Lâu. Đó là chỗ ở của Lăng Dật Trần!
– Đại trưởng lão. . . !
– Đại trưởng lão. . . !