Lục Thành thầm thở dài trong lòng. Anh ấy đột nhiên nhớ đến Khúc Yên, ít nhất lúc đó còn có người dám đè anh xuống giường ép anh đi ngủ sớm. Giờ không có Khúc Yên, cho anh ta mười lá gan anh ta cũng không dám đè Thẩm Tổng xuống giường.
Đột nhiên anh trầm giọng lên tiếng :”Cậu còn giữ liên lạc với Khúc Yên không?”
Lục Thành nhìn kính chiếu hậu, thấy anh vẫn lạnh nhạt nhìn ra ô cửa sổ. Lục Thành không nhanh không chậm đáp :”Không ạ, đã lâu lắm rồi tôi và Khúc tiểu thư không liên lạc.”
Thẩm Tây Thừa nghe xong cũng không nói gì thêm, đôi con ngươi màu đen sẫm nhìn chuyên chú vào thành phố bên ngoài.
Anh lại suy nghĩ đến mấy tháng trở lại gần đây, chính xác hơn là từ lúc cô và Âu Cẩn Y gặp nhau, từ lúc đó mối quan hệ của hai người mới bắt đầu có sự rạn nứt, nhưng anh cũng không thể đổ hết tội lỗi hoàn toàn lên người cô ta. Mà đó là lỗi của anh, chính anh đã có một khoảng thời gian bận rộn tới mức không còn thời gian để cầm di động, ít ra lúc đó anh nên thông báo một tiếng để cô an tâm, để cô không bị rơi vào cảm giác không an toàn và trở nên nghi ngờ.
Nếu lúc đó anh nói thẳng với cô về mục đích của mình có phải cô sẽ an toàn hơn không? Tâm lý của Khúc Yên vừa vững chắc lại vừa yếu đuối, nếu một khi đã nghi ngờ rồi thì cho dù anh có giải thích nửa vời để cô hiểu một phần nào đó e rằng cô sẽ không còn đặt lòng tin vào anh.
Anh nhớ lại tin nhắn Âu Cẩn Y cố tình gửi cho anh. Ánh mắt anh trở nên sắc lạnh, cất giọng lạnh lẽo :”Âu Cẩn Y đi phía sau sao?”
Lục Thành quan sát cẩn thận, sau đó gật đầu :”Đúng vậy ạ. Vẫn đi theo phía sau mình.”
Dù bây giờ anh và Âu Cẩn Y đều đã bắt đầu công việc riêng nhưng không hiểu vì sao số lần anh gặp mặt cô ta nhiều hơn trước rất nhiều. Những buổi tiệc, hội nghị hoặc đơn giản là buổi tối hôm nay anh đều chạm mặt cô ta.
Lúc đầu anh không bận tâm mấy, thế nhưng mấy ngày nay mọi buổi tiệc tối anh tham gia Âu Cẩn Y đều như vô tình mà đi tới đứng gần trò chuyện cùng anh, dù anh không đáp lời, thái độ vẫn xa cách nhưng mọi người ở đó lại ngầm suy nghĩ sâu xa quan hệ của họ, giống như Âu Cẩn Y muốn cho mọi người ở thành phố Châu Luỵ thấy rõ quan hệ giữa Thẩm Tây Thừa và Âu Cẩn Y vô cùng thân thiết, lại như vô cùng không bình thường.
.
Đến khi xe đậu trước khách sạn, Thẩm Tây Thừa chậm rãi mở mắt ra thì bên ngoài ô cửa sổ có tiếng gõ cửa.
Anh liếc nhìn, là Âu Cẩn Y.
Dù bên ngoài không thể nhìn thấy bên trong nhưng cô ta vẫn biết đâu là vị trí mà anh hay ngồi, cười xinh đẹp đến gõ cửa.
Lục Thành quay đầu lại nhìn, thế nhưng vẫn không nói gì mà nhận tập hồ sơ anh đưa.
Anh hạ kính cửa xe xuống một khoảng nhỏ, chỉ vừa để lộ ra vầng trán cân đối và đôi mắt đen sâu thẳm. Không kiên nhẫn xa cách hỏi :”Chuyện gì?”
Anh giờ mới bất giác phát hiện ra một chuyện, so với những người phụ nữ khác, anh càng có sự kiên nhẫn hơn khi người đó là cô. Đổi thành người khác, đúng là anh có chút không được thoải mái. Vẫn mang đến cho anh sự bài xích vô cùng mạnh.
Âu Cẩn Y cười nhẹ, hỏi :”Thẩm Tổng, tôi vừa suy nghĩ vài vấn đề cần bàn bạc lại với anh. Có thể hay không chúng ta nên bàn bạc lại, hay là cứ bàn trên xe anh nhá? Dù sao cũng tiện hơn đến nhà hàng để nói chuyện.”
Âu Cẩn Y không vội, giống như thật sự muốn cùng anh bàn luận về công việc, trên tay cô ta còn đang ôm một xấp tài liệu, dáng vẻ mặc đồ dự tiệc vừa sang trọng lại xinh đẹp động lòng người, thế nhưng trong mắt anh chỉ là sự lạnh lùng khó gần. Lạnh nhạt nói :”Hợp đồng đều đã ký xong, Âu Tổng là muốn huỷ hợp đồng sao?”
Cô ấy cười tươi :”Tôi cũng đã nghĩ đến vấn đề này, chỉ là người làm ăn thì luôn muốn những phần lợi tốt nhất. Tôi chỉ là muốn tốt cho cả đôi bên thôi.”
Lúc này anh mới liếc nhìn cô ta, đôi con người tĩnh lặng mang theo sự dò xét.