Nhóm Cẩm Y Kỵ đều xuống ngựa, đồ ăn đã được Thủ Bị Quân nhét vào tay, đổi đao nhận lấy đồ ăn, đến lán ở chân tường thành nghỉ ngơi. Thời gian quý giá, họ ngay cả quần áo cũng không có thời gian để thay, bọc chăn mỏng uống mấy ngụm trà nóng, nghiêng cổ dựa vào vách tường ngủ.
Đạm Đài Hổ cởi mũi giáp, đứng cạnh Thẩm Trạch Xuyên trên tường thành. Hoắc Lăng Vân đứng ngay phía sau, nói: “ Ta đi dọc sông Trà Thạch lên phía bắc, trên đường phát hiện trạm dịch Lạc Sa bị đồ sát, vốn muốn trở về Đoan Châu bẩm báo với Phủ quân, nhưng kỵ binh rất nhiều, ta liền lập tức đi phía tây, đốt đài báo động của Đôn Châu.”
Tóc của Thẩm Trạch Xuyên bị ướt dán trên hai má, nói: “ Tình hình giao chiến địa như thế nào?”
“ Đường bị chặt đứt,” Đạm Đài Hổ nói, “ Căn cứ vào tình hình trước mắt, giao chiến địa cũng không thoải mái gì.”
Vài người đến đầu tường, ra phía sau gò tường còn nguyên vẹn ngồi xuống. Nơi này mắc cái lán đơn sơ, coi như là khô ráo.
Thẩm Trạch Xuyên đẩy bản đồ quân sự ra, thuận tay tháo mã não đã bẩn ở bên tai trái ra, bỏ vào trong ngực. y nhìn một lúc lâu sau, nói: “ Mưa, cửa cổng sẽ lầy lồi, đồ quân nhu của kỵ binh sẽ bị hãm xuống bùn, trước khi mặt trời xuất hiện thì sẽ không dễ dàng mà tấn công.”
“ Nhưng cũng không dừng lâu lắm,” Kiều Thiên Nhai chỉ vào chỗ điểm Đôn Châu, “ Chúng đã biết viện binh của Đôn Châu đã đến.”
“ Thủ Bị Quân đều là bộ binh, cước trình rất chậm, đại quân muốn đuổi đến Đoan Châu phải mất một đêm,” Đạm Đài Hổ sờ sờ vết sẹo trên mắt, “ Quân tiên phong của ta chỉ có hai ngàn người.”
Phí Thịnh nằm xuống, ôm đao của Duẫn Xương, không khí lực để khóc nữa, giọng khàn khàn: “ Đã đốt lên đài báo động phía đông nam, chúng ta chỉ cần phòng thủ qua tối nay….”
“ Tốc độ của kỵ binh rất nhanh,” Hoắc Lăng Vân cắt ngang lời Phí Thịnh, “ Nếu Cáp Sâm muốn ngăn cản viện binh Đôn Châu, hiện giờ điều binh đi đến sườn phía nam còn kịp, không thể đánh cuộc thời gian ở tối nay được.”
Ưu thế của Cáp Sâm chính là rất am hiểu địa hình của Trung Bắc, Thủ Bị Quân Đôn Châu không phải là Cẩm Y Kỵ, bọn họ phải dựa vào hay chân để chạy trốn, chỉ cần bị kỵ binh ngăn cản, có thể đình trệ phía sau Đoan Châu, trì hoãn thời gian cứu viện.
“ Chúng ta phải phòng thủ đến khi viện binh Biên Quận đến,” Hoắc Lăng Vân dùng ngón tay vẽ một đường từ Biên Quận đến Đoan Châu, “ Khi Nhị gia xuống nam đã nói, chỉ cần Cáp Sâm động, đại soái sẽ vòng về cách đạt lặc tập kích sau lưng Cáp Sâm. Bất luận là thế nào, Cáp Sâm ở ngoài Đoan Châu sẽ không đợi lâu được. Tường thành Đoan Châu chắc chắn, không lo lương thực, chúng ta ít nhất còn có thể phòng thủ hai ngày.”
Lại phòng thủ hai ngày.
Những lời này làm cho lòng của tất cả mọi người ở đây trầm xuống.
Kiều Thiên Nhai quay đầu, vọng ra xa gò tường, nói: “….. quyết chiến đến cùng.”
Khó mù bao phủ bầu trời, sông Trà Thạch coi như chìm đắm trong sự tráng lện đã bị đêm qua phá vỡ. Tường thành sẽ đen lại sau cơn mưa như trút nước, Thủ Bị Quân tiếp tực dọn dẹp sạch cửa thành, bất luận là binh lính của bên nào, chỉ cần biến thành thi thể, sẽ được xếp chồng lên nhau. Những người đó mặt đều trắng bệch, phơi ở trong vũng bùn, như là cây cỏ thiếu nước khô héo.
Thẩm Trạch Xuyên một mình đi xuống, đến vại nước bên cạnh rửa mặt. Y chống cánh tay, nhìn tay phải của mình. Y cho tay vào trong nước ngâm, máu trên khăn tay lập tức tan ra.
Khăn tay của A Dã bị bẩn.
Thẩm Trạch Xuyên tháo khăn tay, hai ngón tay bị kẹp sưng vù. Y xoay người ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng ở hình ảnh ở phía trên.
Gió nhè nhẹ thổi cây bên cạnh, chiếc lá lặng lẽ rơi xuống đất.
Thẩm Trạch Xuyên dựa vào vại nước, thiếp đi.
Cáp Sâm lấy tay múc nước sông, hắn đem mặt chôn vào, hương tới phía đông, làm động tác cáo biệt. Đầu người dưới chân hắn nối liền thành dòng, loan đao bị máu tươi nhiễm đỏ, hai cổ tay lộ ra dưới tấm áo da mới, trong túi tay áo có hoA Xích Đề mà Đóa Nhi Lan cho hắn.
Trí giả cao tuổi dùng hai tay múc nước sông, tưới lên trên đỉnh đầu của Cáp Sâm, nói: “ Thiên thần phù hộ cho Hùng ưng của bộ Hãn Xà.”
Cấp câm ngẩng khuôn mặt ướt sũng lên, hắn nhìn trí giả, hỏi: “ Ta sẽ thắng sao?’
Trí giả cúi người xoa cái trán của Cáp Sâm, dòng sông trong đôi mắt đục ngầu, ông dường như so với sông Trà Thạch càng thêm lớn tuổi, trí tuệ này Ba Âm không thể sánh được. Ông quỳ xuống, nâng hai máu của Cáp Sâm, từ tốn mà nói: “ Ngươi đã đứng ở nơi chúng ta chưa từng đến.”
“ Còn có con sói canh giữ ở phía trước,” Cáp Sâm nói, “ Ta đã giết cha hắn.”
“ Lang Vương đã cắn chết người huynh đệ của ngươi,” khuôn mặt già nua của trí giả giống như cồn cát hoang vu nơi đại mạc, “ Thiên thần Xích Đề đem đến sự từ bị và thống khổ, hắn đã cướp đi đồng cỏ và trời xanh, chúng ta đã sớm không ngừng chết đi rồi.”
Giọt nước lăn trên cằm Cáp Sâm, hắn tĩnh một lát, trầm giọng nói: “ Ta sẽ thắng.”
Thẩm Trạch Xuyên bị tiếng pháo oanh tạc mà tỉnh giấc, trong phút chốt y mở mắt cảm thấy cả người đều lạnh, trong tiếng bước chân ngổn ngang, y nhanh chóng quấn khăn tay về, đứng lên.
“Đốt lửa!”
Phút chốc những cây đuốc xung quanh đồng loạt sáng lên, Thẩm Trạch Xuyên bước lên tường thành.
“ Còn có kỵ đang vượt sông,” Phí Thịnh trông về phương xa, “ Bọn chúng đang tập trung đi đến Đoan Châu.”
Thẩm Trạch Xuyên uống cạn bát canh gừng mà Kiều Thiên Nhai đưa cho, nói: “ Cáp Sâm đến đây.”
“ kỵ binh chia cánh,” lưng Phí Thịnh toát mồ hôi lạnh, “ Không xong rồi, bọn chúng muốn tấn công ba mặt!”
Kỵ binh giống như chim ưng đang dang ra hai cánh, ở giữa tập hơp thành dòng, số lượng này còn nhiều hơn so với ban ngày, hai cánh kỵ binh đang cầm đuốc rất nhanh chạy vòng đến.
“ Thông báo cho cửa phía bắc,” Thẩm Trạch Xuyên đập bể cái bát, cất cao giọng: “ Canh giữ nghiêm ngặt chết cũng phải thủ.”
Giọng y còn chưa ổn định, gò tường trước mặt liền bị lõm xuống một nửa. Tất cả Cẩm Y Kỵ và Thủ Bị Quân ở đầu tường đều chạy đi, lỗ châu mai chỗ cũng thủ đang chống cũng bị đổ, rơi cung ra.
Ở giữa của Cáp Sâm không di chuyển như hai cánh, hắn dùng đầu thạch cơ và đơn pháo cùng một lúc, đá nặng đánh vào thành Đoan Châu, đập khối tường bắn tung tóe, cung thủ từ đầu đến cuối kéo cung không yên.
Kỵ binh của Cáp Sâm dựng thẳng lá cờ, kỵ binh phía sau vứt trống nhỏ ra, đột nhiên thổi kèn. Hai cánh đã tới cửa nam và bắc, tiễn của cửa bắc phóng xuống, cửa nam chỉ có thể dựa vào nông cụ để ném.
Tiên sinh trong trường ngựa đều đang nghỉ ngơi, bỗng nhiên nghe tiếng cửa “Đùng đùng” rất lớn. Nhóm nữ phụ và trẻ lập tức hoảng sợ khóc lớn, vây thành một đoàn.
“ Công thành!” Cao Trọng Hùng bủn rủn chân tay mà đứng lên, ôm mặt bút của mình.
Xe đâm một lần không thành công, chưa đến một lúc sau, lại nghe thấy tiếng đâm càng trầm trọng, cửa thành ngoài cùng bị phá vỡ. Tiếng hô quát của Biên Sa kỵ binh thông qua cửa treo truyền vào, toàn bộ dân chúng trong cuộc tập kích kia luống cuống, điên cuồng chen lấn về phía sau.
Thủ Bị Quân trên đầu tường nhảy xuống, rút đao ra, hướng vào dân chúng hô: “ Chạy vào trong ngõ nhỏ đi.”
Hắn còn chưa dứt lời, cửa treo bị đâm thủng một lỗ vụn gỗ bắn ra.
Thủ Bị Quân nâng tay lên, thở dốc kịch liệt, mồ hồi đầm đìa. Trong một khắc phía dưới sườn cửa treo bị xe đâm trực tiếp húc vào, hắn dẫn đầu chạy lên, vung đao lao ra, hô: “ Giết địch!”
Khổng Lĩnh đẩy xe lăn, nhóm tiên sinh đi sau dân chúng, hướng vào khu nhà dân.
Thủ Bị Quân không chống được sự tấn công của kỵ binh, loan đao kia lấy đầu Thủ Bị Quân, tiếng vó ngựa từ đầu đến cuối không dừng, đuổi theo đám người đang chạy trốn.
Nhóm tiên sinh đã chạy đến đầu ngõ, bên trong lấp đầy dân chúng. Một nữ nhân phải kéo mấy đứa nhỏ, còn vách trên lưng mẹ già, toàn bộ thanh niên trai tráng đã đến cửa treo rồi, đối mặt với kỵ binh còn lại chỉ là những người không có sức để đánh trả.
Giấy trên tay cánh tay của Cao Trọng Hùng rơi xuống, chăn hắn run người cũng run, còn chưa chen vào, sau cổ đã bị móc câu chạm phải, cả người đều để kỵ binh kéo đi. Hắn hoảng sợ kêu to, nước mắt giàn giụa.
Kỵ binh nói gì đó, nhìn Cao Trọng Hùng nhổ một bãi.
Cao Trọng Hùng đến bước đường cùng, không biết dũng khí từ đâu ra, cũng hướng kỵ binh nhổ một ngụm, hô lớn: “ Sĩ có thể giết, không thể nhục.”
Kỵ binh đột nhiên ngã ngựa, Khổng Lĩnh thuận tay nhặt cái chốt cửa đập mạnh vào đầu kỵ binh, thúc giục nói: “ Nhanh, Thần Uy chạy nhanh!”
Kỵ binh bưng đầu, bò lên, vuốt đao loan của mình.
Cao Trọng Hùng vốn lùi mấy bước, mắt thấy Khổng Lĩnh muốn dừng ở phía sau, hắn không chút nghĩ ngợi, tháo bọc hành lý trên cánh tay xuống, bên trong còn chứa bút và nghiên mực, nhằm vào đầu của kỵ binh đập liên tục, kỵ binh bất ngờ không kịp phòng thủ liền bị đánh trở lại mặt đất.
Khổng Lĩnh không vứt then cửa, xách áo choàng và đẩy Cao Trọng Hùng đi, hai người chạy vào ngõ nhỏ. Cao Trọng Hùng còn ngoảng đầu, vừa nhìn túi hành lý vừa khóc nói: “ kia, kia, bút và nghiên mực của ta rất quý!”
Kiều Thiên Nhai phi như tên bắn, mang thêm một đoàn Cẩm Y Kỵ chạm mặt kỵ binh, hai bên cứ như vậy trong bóng tối mà chém giết. Dân chúng trong ngõ đều bịt miệng mũi, chỉ dám nghẹn ngào, không dám gào khóc. Nghe thấy tiếng chém giết thảm thiết, Thủ Bị Quân thì cứ chạy đến liên tục.
Diêu Ôn Ngọc chuyện động xe lăn, hắn đứng sát bên rìa, không nghe được âm thanh gì của Kiều Thiên Nhai.
Đợi đến nửa giờ sau, đuốc ngoài cửa đột nhiên sáng lên.
Kiều Thiên Nhai lau máu trên cằm, hơi hơi ngẩng đầu nhìn vào bên trong, ánh mắt đảo qua Diêu Ôn Ngọc, rồi nhìn về phía Khổng Lĩnh, nói: “ Làm phiềm thành phong tiên sinh, đưa mọi người vào trong phủ.”
Khổng Lĩnh lập tức đáp lời, lức này mới ném then cửa trong tay xuống, vội vã đi về phía trước, đón người dân vào, Cao Trọng Hùng vội vàng cúi xuống nhặt giấy của mình.
Ánh lửa lập lòe, Kiều Thiên Nhai bước vài bước về phía trước, tới gần Diêu Ôn Ngọc.
Diêu Ôn Ngọc nói: “ Phủ quân —-.”
Xe lặn khẽ đập vào vách tường, Nguyên Trác một tay giữ chặt tay nắm, bị Kiều Thiên Nhai nâng má lên và hôn trong góc phòng tối mờ. Nụ hôn này không có một chút nào là ôn nhu, ở hương vị máu đầm đìa tràn đầy dục vòng kinh người.
Kiều Thiên Nhai bỗng chốc buông Diêu Ôn Ngọc ra, hắn lau máu dính nơi cằm của Nguyên Trác, nhanh chóng lùi người, lên ngựa đi, để lại Diêu Ôn Ngọc đang khiếp sợ che cằm.
Cáp Sâm quất roi ngựa, hắn dẫn đầu tinh nhuệ đột phá kênh hào, mang theo bùn đất xông vào cửa phía đông, xe đâm đi theo sau hắn.
Đạm Đài Hổ phất cánh tay nói: “ Chuẩn bị.”
Cỗ nỏ ở đầu tường khởi động, mười mấy Thủ Bị Quân mắc tên dài. Lực sát thương lớn của cỗ nỏ này chỉ có thể dùng để đối phó với Cáp Sâm, nhưng mà thời cơ khó tìm, trước hết phải làm cho Cáp Sâm lui ra phía sau.
Mặt trước kênh hào chấn động, ngựa của Cáp Sâm mới rơi xuống nước, đón đầu chính là một đao. Loan đao của hắn đỡ được, vững vàng chặn lại, cáng ánh lửa cùng khói bụi, thấy Thẩm Trạch Xuyên.
Hai người lần đầu giao chiến không chiếm được hào cảm của nhau, trong nháy mắt liền cân nhắc sự nặng nhẹ của đối phương.
Tóc đỏ của Cáp Sâm hơi rẽ sang một bên, hắn chuyển loan đao, nhắm thẳng mũi đao vào Thẩm Trạch Xuyên, giống như đang ngắm đúng, chuẩn xác nói: “ Thẩm Trạch Xuyên.”
Thẩm Trạch Xuyên nhẹ nhàng lau lưỡi đao, Phong Đạp Sương Y ngửa móng vòng đến Cáp Sâm, y bông nhiên chém đứt đầu kỵ binh đi theo Cáp Sâm.
Cáp Sâm nhớ tới Tiêu Trì Dã, Tiêu Trì Dã đem đầu A Xích tặng cho hắn, đây là một loại nhục nhã, giống như hắn mang đầu của Tiêu Phương Húc đi vậy.
Hai bên đều không lùi bước, cương đao đã mấy lần va chạm. Kỵ binh đẩy Cẩm Y Kỵ về phía sau, Cẩm Y Kỵ lại ngoan cố chống trở lại. Vó ngựa của họ xen kẽ nhau trong bùn lầy, liên tục có người ngã xuống, biến thành bùn nhão.
Thủ Bị Quân trên đầu tường đem toàn bộ đá nặng còn lại nhém xuống, kỵ binh ngã xuống lại được thay bằng kỵ binh khác, như là vĩnh viễn giết không thể hết được.
Thẩm Trạch Xuyên đã gặp nhiều đối thủ khác như Cáp Sâm, y thuộc dạng dù tấn công nguy hiểm ngay trước mặt thì vẫn còn có lý trí, có lẽ y không cường tráng như Cáp Sâm, nhưng y đủ gian xảo. Cường công của Cáp Sâm đều đánh vào trong nước, đó là cảm giác vô lực không thể tiếp cận được, đây là đối thủ khó giải quyết nhất.
Cáp Sâm thu hồi loan đao, chuyển thành lăng thứ.
Dầu hỏa trên đầu tường vẩy xuống, mọi nơi đều cháy. Cáp Sâm tiên phong động thủ đầu tiên, lăng thứ của hắn ngăn chặn mọi đường chém của Ngưỡng Sơn Tuyết, chiến mã đột nhiên xông mạnh về phía trước, húc vào Phong Đạp Sương Y, dựa vào lực đâm Thẩm Trạch Xuyên hướng hướng vào thành.
Đột tiến!
Ngưỡng Sơn Tuyết suýt nữa tuột khỏi tay, hai ngón tay của Thẩm Trạch Xuyên ở chuôi đao, ngón tay tay khác đều muốn trượt xuống. Nhưng Thẩm Trạch Xuyên không tri giác, y cứ ương ngạnh như vậy mà nắm chuôi đao, dùng ba ngón tay còn lại để giữ đao, làm cho lưng đao chạm vào cánh tay, giống như chiêu cuối của Duẫn Xương, khi vặn người dù khuỷu tay để đưa mũi đao lên cắt cổ họng của Cáp Sâm.
Cáp Sâm nằm xuống tránh, lăng thứ cầm trên tay, một cú đánh vào ngực Thẩm Trạch Xuyên. Thẩm Trạch Xuyên chộp lấy cổ tay của Cáp Sâm, nhưng lực của y không đủ, trong nghìn cân treo sợi tóc, y nhấn mạnh lăng thứ của Cáp Sâm xuống dưới, khiến cho đột tiến của Cáp Sâm chỉ có thể trúng sườn thắt lưng, tránh được chỗ hiểm của mình.
“ Phủ quân!” Đạm Đài Hổ trên đầu tường nhìn thấy Cáp Sâm đột kích, hồn phách bay loạn.
Cáp Sâm đâm trứng vào phần eo của Thẩm Trạch Xuyên, muốn rút về, lại phát hiện ngón tay mình bắt giống như đinh thép. Đôi mắt Thẩm Trạch Xuyên âm u vào lạnh lẽo, y nói: “Đẩy!”
Cẩm Y Kỵ hỗn loạn sau lưng chỉ một thoáng đã điều chỉnh đội hình ngay ngắn, theo Thẩm Trạch Xuyên rút về giữa, ùn ùn kéo đến hướng vào đội ngũ của Cáp Sâm.
Trúng kế!
Cáp Sâm rút lăng thứ, chiến mã của Cẩm Y Kỵ đã đâm đến, quân tiên phong của hắn bị đánh lui, ngựa phía sau đều bị ngã xuống kênh hào. Cỗ nỏ đã kéo lên, nhưng vẫn chưa đủ.
Thẩm Trạch Xuyên lớn tiếng nói: “ Lại đẩy!”
Tám ván cầu bắc qua kênh hào đều bị gãy, nước sông bắn tung tóe, mưa lửa trên đầu tường vẫn còn đang rơi xuống. Quân xung phong của Cáp Sâm đã tan ra, khi hắn lui ra sau đột nhiên dùng lực kéo Thẩm Trạch Xuyên ngã xuống lưng ngựa.
Thẩm Trạch Xuyên ngã ở trong bên lầy, không kịp lau mặt, đầu tiên lăn mình một cái, kéo dãn khoảng cách của mình và Cáp Sâm. Y lấm lem, nhìn không rõ chỗ nào đang chảy máu, máu lẫn vào trong nước bùn, được bao phủ bởi âm thanh cuồn cuộn của vó ngựa.
Cáp Sâm rất biết nắm bắt thời cơ, hắn mới vài lần giao thủ đã hiểu rõ Thẩm Trạch Xuyên, tên nam nhân thể lực suy yếu này vốn không phải là đối thủ của hắn. Hắn như con sói nhảy dựng lên, nước bùn cũng bắn lên, lập tức vọt đến trước người của Thẩm Trạch Xuyên.
Thẩm Trạch Xuyên dùng đao đỡ, bị lực của Cáp Sâm đụng phải lui nửa bước. Trước khi Cáp Sâm chưa đứng vững thì xuất ra một cước, quét ngã Cáp Sâm. Một tay của Cáp Sâm chống đất, lập tức trở mình nhảy lên, dùng tay xoay chuyển lăng thứ rất linh hoạt. Thẩm Trạch Xuyên tránh né, Ngưỡng Sơn Tuyết và lăng thứ va vào nhau “đùng đùng” dày đặc.
Đạm Đài Hổ cái khó ló cái khôn, nâng tay quát: “ Hỏa công yểm hộ Phủ quân!”
Thủ Bị Quân trên đầu tường mạo hiểm pháo oanh bắn tiễn ra, quả nhiên Cáp Sâm lui ra sau một chút, đợi nhìn rõ đầu tường, mới biết mình trúng kế, trên tường đã không còn dầu hỏa. Hắn còn chưa thu hồi ánh mắt, ngực đột nhiên trầm xuống, dĩ nhiên là bị Thẩm Trạch Xuyên đạp về phía sau. Cáp sám khi ngã ra sau thì nắm chặt mắt cá chân của Thẩm Trạch Xuyên, cũng kéo Thẩm Trạch Xuyên ngã xuống đất cùng.
“Rầm” nước bùn bắn lên, khăn tay buông lòng ra, ba ngón tay không còn tri giác không thể nắm chặt Ngưỡng Sơn Tuyết, Ngưỡng Sơn Tuyết rơi bên cạnh, Thẩm Trạch Xuyên sặc ra máu, muốn dậy, nhưng một chút cũng không dậy nổi.
Cáp Sâm nhanh nhẹn cử động người đứng lên, thấy Thẩm Trạch Xuyên muốn cầm đao, liền kéo mắt cá chân của Thẩm Trạch Xuyên, ném người về phía sau. Thẩm Trạch Xuyên cào trong khoảng không bùn lầy, y quyết định bỏ Ngưỡng Sơn Tuyết, một tay ấn chặt chỗ bị thương bên hông, dựa vào lực ở eo để trở mình dậy.
Đây là muốn mấy cái mạng rồi!
Thẩm Trạch Xuyên thở gấp, khuỷu tay ra sức đập vào mặt Cáp Sâm, kỷ gia quyền mạnh mẽ áo chế, đánh cho Cáp Sâm buông tay ra. Nhưng mà Cáp Sâm phản ứng rất nhanh, lăng thứ rời tay phải, tiếp đó là dừng ở tay trái, bất ngờ đâm vào cổ của Thẩm Trạch Xuyên.
Một cánh tay của Thẩm Trạch Xuyên không ngăn được, hai tay y bỗng nhiên kẹp chặt lấy tay trái của Cáp Sâm, ngửa ngửa người ra sau, lăng cách lăng thứ chỉ trong gang tấc. Miệng Thẩm Trạch Xuyên đầy máu, tanh nồng, vặn tay trái của Cáp Sâm, khi Cáp Sâm nghiêng về phía mình thì nâng đầu gối đập và ngực của Cáp Sâm.
Cáp Sâm bị ngã lăn ra đất.
Thẩm Trạch Xuyên nghiêng đầu nhỏ máu trong miệng ra, khi Cáp Sâm ngẩng đầu lên thì dùng một quyền đập vào mặt hắn. Cáp Sâm quay mặt đi, tay trống giữ tay của Thẩm Trạch Xuyên, khi Thẩm Trạch Xuyên thu lực thì hắn trở mình, lần nữa đánh ngã Thẩm Trạch Xuyên xuống bùn.
Thẩm Trạch Xuyên lệch cánh tay phải, khi y ngã đã kéo lấy cổ áo của Cáp Sâm, nói: “Đạm Đài Hổ!”
Đạm Đài Hổ quát: “ Bắn tên!”
Đốm lửa xung quanh cỗ nổ nhảy loạn, ngay lập tức một tiễn dài đột nhiên lao đến, gió rách gió, lao về phía Cáp Sâm! Cáp Sâm túm Thẩm Trạch Xuyên dậy, hắn lăn người về phía sau, lập tức nhảy vào kênh hào. Tiễn dài của cỗ nỏ đâm vào kênh hào, kích động tầng tầng lớp sóng.
Thẩm Trạch Xuyên uống mấy ngụm nước bẩn, sặc đến choáng váng. Cáp Sâm từ đầu đến cuối không buông y ra, kéo y trèo đến phía đối diện kênh hào.
“Đầu của ngươi,” Cáp Sâm một lần nữa rút loan đao ra khỏi lưng sườn, “ Ta muốn tặng cho Tiêu Trì Dã.”
Thẩm Trạch Xuyên ngửa cổ, trong tiếng thở dốc thì nhôt bùn trong miệng ra, cười thành tiếng. Đôi mắt ẩn tình cong lên, có vẻ rất tàn ác, nói: “ Nhanh đến đi.”
Cáp Sâm giơ móc câu của loan đao lên, Thẩm Trạch Xuyên lúc này nâng chân, hung ác đập vào ngực Cáp Sâm, trong nháy mắt giẫm trụ Cáp Sâm, dùng tay trái rút dao găm bên sườn chân, vặn loan đao của Cáp Sâm.
Loan đao bỗng nhiên bị kẹp chặt, Cáp Sâm lập tức lui về phía sau.
Thẩm Trạch Xuyên đã rơi xuống đất, y cầm loan đao, khi Cáp Sâm lui về sau thì nhắm thẳng mặt Cáp Sâm đấm. Người Cáp Sâm lảo đảo, học động tác của Thẩm Trạch Xuyên, ngồi xổm xuống quét chân.
Thẩm Trạch Xuyên không ngã!
Cáp Sâm chống đất đứng lên, ngay tại lúc này, tiếng gió trên bầu trời một lần nữa như bị xe rách, mũi tên sắc nhọn cùng với tiếng sấm rền vang, tiếp đó là cơn mưa xối xả cắm ngay cạnh Cáp Sâm.
Bá vương cung dầm mưa.
Kia không phải là tiếng sấm trên bầu trời, mà là đoàn thiết kỵ trên mặt đất. Trọng kỵ đạp vang trời, ngay cả mưa công kích cũng có thể đánh bay, giống như là mãnh thũ mạnh mẽ đập tan bóng đêm. Lãng Đào Tuyết Khâm phá thủng màn mưa, cả người Tiêu Trì Dã đều là máu giống như một tia sét đen nhánh, chém giết từ chân trời đến chiến trường.
Nghiêm sương quá cảnh.
Sói đến rồi.