Nhưng mà không sao ngày mai Thiên Hàn đi công tác rồi mình tha hồ mà chơi đùa cùng cô ta. .
||||| Truyện đề cử: Bác Sĩ Kiều Xin Đừng Manh Động |||||
Tâm Anh cô hãy đợi đấy,tôi sẽ cho cô biết thế nào là chọc vào ổ kiến lửa.
Sáng ngủ dậy thấy hơi ấm không còn nữa cô nghĩ chắc là anh cũng đi công tác rồi.
Tái xế chở cô đến công ty theo lời căn dặn của Thiên Hàn. Trước khi đi anh căn dặn người của mình phải luôn theo bảo vệ cô anh sợ mẹ mình hay Trương Thảo sẽ gây chuyện.
Nhà thiết kế Ngọc lâu rồi không gặp cô.
Vâng,quản lí nghe nói mấy ngày trước anh đi khảo sát phải không.
Ừm đúng rồi, để tôi mời cô một ly cà phê.
Hình ảnh hai người vừa đi vừa trò chuyện thu vào tầm mắt của một cô gái.
Để tôi xem những bức ảnh này đến tay anh ấy cô sẽ giải thích như thế nào.
Không có anh ở đây cô thấy nó như thiếu thiếu một thứ gì, tuy ở công ty không gặp nhau nhưng tan ca sẽ vè cùng nhau.Cảm giác đó làm cô trở nên quen thuộc hơn một năm qua.
Thiên Hàn ở bên Anh Quốc công việc cũng khá nhiều làm việc quên cả việc ăn uống nhưng vẫn luôn quan tâm mèo nhỏ.
Ting…ting….em về nhà chưa,ăn uống gì chưa.
Em về nhà rồi ăn uống đầy đủ luôn.Ông xã không cần lo lắng cho em đâu.
Nghe hai chữ ông xã làm trái tim anh muốn rụng rời.” Nhớ em,yêu em “
“Em cũng nhớ anh,yêu anh “.
Tình cảm hơn một năm qua của hai người họ vẫn mặn nồng như thế.Anh lúc nào cũng quan tâm và chiều chuộng cô
Hôm nay là cuối tuần cô sẽ về nhà thăm ba mẹ của mình,cũng lâu rồi cô không trở về cũng muốn tạo bất ngờ cho họ.
Tài xế lái xe đưa cô trở về quê,một vùng quê hẻo lánh.Con đường làng rất nhỏ xe lớn không vào được đành đậu ở ngõ trước nhà.
Anh trở về nhà trước đi,khi nào về tôi sẽ liên lạc cho anh.
Vâng,thưa phu nhân.
Lâu rồi không trở vè nhà cảm xúc như ùa về. Những đứa trẻ nhỏ lon ton đang chơi đùa cùng nhau.
Chị Tâm Anh chị mới về sao? Chị ơi em là bé Tí nè em hay qua nhà chị chơi đó.
Các em điều nhớ chị sao,mau lại đây chị cho quà mấy em nè.
Cám ơn chị.
Con gái,con về rồi sao! Mẹ và ba nhớ con lắm mau vào nhà nào.