Cộng thêm hoạt động cường độ mạnh, xung quanh hoạt động theo chủ đề manhua “Lời thề”, hấp dẫn không ít khách hàng, rất nhiều người yêu thích truyện tranh rối rít tới chụp ảnh check in.
Lâu Dương mập mờ lại gần: “Thanh Lạc này, nhìn những cô gái này kĩ một chút đi, nói không chừng hôm nay có duyên phận đấy.”
Tống Lăng cũng tới, có điều dường như những náo nhiệt này không liên quan gì tới hắn, hắn đi xuyên qua đám người, tới trước quầy đồ uống, nói với Chu Thanh Lạc: “Sandwich chay, cà phê Espresso không đường.”
Chu Thanh Lạc gật đầu: “Được.”
Tống Lăng chợt nhớ tới vẻ mặt hôm đó Chu Thanh Lạc nhìn thấy hắn ăn sáng, đau khổ giống như đang nhìn người ta ăn thuốc độc vậy, còn khuyên hắn đừng có ăn đồ đắng như vậy nữa.
Chu Thanh Lạc vùi đầu chuẩn bị đồ ăn sáng cho Tống Lăng, lại nghe hắn nói: “Chu Thanh Lạc, sáng nay cậu ăn gì?”
Chu Thanh Lạc ăn bánh rán nhân hẹ và sữa đậu nành.
Cậu chép miệng theo phản xạ, không có mùi gì, cậu đã dùng nước súc miệng rồi.
Chu Thanh Lạc: “Đồ ăn bình thường ở sạp ven đường thôi.”
Tống Lăng: “Ngày mai mua cho tôi một phần nữa.”
Chu Thanh Lạc chẳng muốn mua cho hắn chút nào.
“Anh chắc chứ? Tôi ăn mì ruột già và đậu hũ thúi.”
Khoé miệng của Tống Lăng có thể thấy co quắp lại bằng mắt thường, dường như hắn ngửi được mùi vị, bĩu bĩu môi ghét bỏ.
“Quả nhiên đồ ăn có thể khiến suy nghĩ con người ta trở nên rõ ràng.”
Chu Thanh Lạc chuẩn bị xong đồ ăn sáng mà hắn muốn, đưa cho hắn: “Mời từ từ dùng.”
Tống Lăng nhận lấy đĩa đồ ăn, “Chu Thanh Lạc, cậu còn nhớ là cậu bảo sẽ dẫn tôi đi ăn bún ốc không?”
Chu Thanh Lạc: “…” Đừng nói nữa.
“Vậy hôm nay dẫn tôi đi đi.”
Chu Thanh Lạc liếc nhìn mấy chữ to đùng treo trên tường —
Ước hẹn cùng với người do số phận sắp đặt.
Ánh mắt Chu Thanh Lạc không ngừng liếc về mấy chữ kia.
“Hôm nay không thích hợp lắm.”
“Ăn bún ốc mà còn phải chọn ngày à? Cậu chú trọng nhiều thứ quá vậy?”
“…” Ám chỉ của cậu cho chó ăn rồi.
“Cứ quyết như vậy đi.” Tống Lăng nói xong thì bưng đĩa đồ ăn lên tầng.
Chu Thanh Lạc nghiến răng nghiến lợi, “Anh đợi chút.”
Chu Thanh Lạc lấy ba gói cà phê tình nhân ra, “Thêm chút đường đi, cà phê đắng như vậy, uống nhiều rồi đầu óc thật sự không tốt nữa.”
Tống Lăng khẽ cười, nhận lấy cà phê tình nhân rồi đi khỏi.
Chu Thanh Lạc tập trung vào công việc, Lâu Dương cười nhạo cậu một cách ti tiện: “Cậu và Tống tiên sinh bắt đầu ước hẹn rồi hả?”
Chu Thanh Lạc liếc hắn một cái, bảo hắn ta tự nhận thức đi.
Lâu Dương đưa cà phê cho một người phụ nữ, vừa mới cầm cà phê lên thì không biết có một đứa bé từ đâu chạy tới, đụng vào hắn, tay hắn run một cái, cốc cà phê nóng tạt vào laptop trong tay người phụ nữ. Người phụ nữ đang làm việc, màn hình máy tính tối sầm lại.
Đứa bé cũng ngã nhào, lăn lộn xuống đất, khóc oa oa rất to.
Lâu Dương vội vàng cúi người, một tay đỡ đứa bé, một tay đưa khăn giấy cho người phụ nữ, miệng còn không ngừng nói xin lỗi: “Xin lỗi ạ, xin lỗi ạ.”
Người phụ nữ lau lau máy tính, oán trách hắn: “Cậu làm cái gì vậy? Máy tính tôi có văn bản rất quan trọng, cậu bồi thưởng nổi không?”
Lâu Dương nhìn xuống, máy tính của cô ấy ít nhất phải hai vạn tệ, đừng nói là tài liệu bên trong.
Mà đứa bé rất béo, sức rất khoẻ, túm chặt Chu Thanh Lạc, nằm trên đất ăn vạ không đứng lên.
Đi cùng đứa trẻ con này là một người đàn ông trung niên, đứa trẻ thấy gã ta thì khóc to hơn.
Lâu Dương: “…”
Thấy đứa trẻ ngã trên đất khóc hu hu, người đàn ông trung niên hỏi đứa trẻ mấy câu, đứa trẻ chỉ vào Lâu Dương.
Người đàn ông trợn tròn mắt, đẩy Lâu Dương, tức miệng mắng to, “Mày làm cái trò gì thế hả? Đẩy con trai tao làm gì, đi, đi đến bệnh viện với tao.”
Chu Thanh Lạc vội vàng chạy tới, gỡ người đàn ông không chịu bỏ qua, “Ông đừng kích động, là con trai của ông va vào người ta trước.”
Người đàn ông không nghe, tiếp tục hùng hổ.
Đúng lúc Thôi Tử đi ra ngoài, những người khác trong quán dù có khuyên như thế nào, hai bên chẳng hề buông tha, gào thét muốn gặp ông chủ.
Kỉ niệm 4 năm của quán đang rất tốt biến thành loạn cào cào, cuộc gặp mặt số phận cũng biến thành chuyện tiếu lâm.
Chu Thanh Lạc không nhịn được nữa, hét to: “Con mẹ nó, câm hết mồm lại đi! Trật tự!”
Không có chuyện gì hỗn loạn mà một tiếng hét không giải quyết được.
Căn phòng đang hò hét loạn cào cào yên tĩnh lại.
Chu Thanh Lạc cũng không ngờ bản thân lại có lực bộc phát như vậy, tiếng của cậu như biến thành tiếng sóng xung kích, thành công ấn người năm mồm bảy miệng tại chỗ.
Tất cả mọi người quay trở lại nhìn cậu.
Chu Thanh Lạc nhắm mắt đối mặt với mọi người.
Người đàn ông trung niên là người đầu tiên phản ứng lại, giận đùng đùng đi tới trước mặt cậu, chỉ vào mũi cậu chất vấn: “Mày là ông chủ ở đây?”
Chu Thanh Lạc liếc nhìn Lâu Dương, Lâu Dương tỏ ý Thôi Tử đang chạy về rồi.
Chu Thanh Lạc cũng không sợ, mặc dù không có người đàn ông uy mãnh trước mặt này, nhưng cái gì thua thì được chứ không được thua khí thế.
Cậu hất hàm, đang muốn mở miệng, Tống Lăng đi qua người cậu, chen vào giữa hai người, chặn cậu ở phía sau.
T-shirt của hắn cọ vào chóp mũi của Chu Thanh Lạc, Chu Thanh Lạc có thể ngửi được mùi chanh mát mẻ trên người hắn.
Không gian nhất thời hẹp lại, người đàn ông trung niên lùi về sau một bước.
Giọng Tống Lăng lạnh lùng: “Tôi là ông chủ đây, ông có việc gì?”
Chu Thanh Lạc ngẩn người.
Tạm chưa nói đến hắn giả mạo ông chủ, nhưng người này không nói xin lỗi đã đành, không vỗ về khách hàng thì thôi, đây lại quăng ra giọng chất vấn là sao?
Có điều Chu Thanh Lạc thầm thấy thoải mái, đây có lẽ mới được gọi là thua cái gì chứ không thể thua khí thế.
Người đàn ông cũng không phản ứng kịp với thái độ của hắn, sợ run một hồi lâu mới phản ứng lại được, tố cáo: “Anh là ông chủ, được, nhân viên quán các anh đẩy con trai tôi, đầu con trai tôi đập xuống đất rồi, còn có một cục u lớn…”
Tống Lăng vẫn luôn yên lặng nhìn người đàn ông.
Giọng người đàn ông càng lúc càng nhỏ, sau đó thành ấp úng, cuối cùng chột dạ lấy cam đảm ầm ĩ: “Nói xem phải làm sao đi!”
Đứa trẻ vẫn đang khóc, Tống Lăng cụp mắt nhìn thằng bé một lúc, nó giương mắt nhìn Tống Lăng, tiếng khóc ngày càng nhỏ đi, cho đến khi biến thành tiếng thút thít rất nhỏ, Tống Lăng mới nhìn sang chỗ khác.
Chu Thanh Lạc cười không thành tiếng, nhìn người đàn ông kiêu căng dần dần tém tém lại, chắc chắn Tống Lăng lại dùng cái ánh mắt có thể nhìn người xuống địa ngục để doạ người rồi.
Chu Thanh Lạc đã từng lĩnh hội ánh mắt kia của Tống Lăng, rất lạnh rất sắc, khiến cho người ta có cảm giác bị chèn ép và xâm lược.
Nhưng giờ hình như cậu không còn sợ Tống Lăng như vậy nữa.
Tống Lăng cười cười không thành tiếng, cuối cùng trả lời người đàn ông: “Thế cơ à?”
Chu Thanh Lạc không hiểu sao lại thở phào nhẹ nhõm, giọng điệu âm dương quái khí kìm ý xấu quen thuộc đó, giờ nghe êm tai làm sao!
Tống Lăng hất cằm nghiêng về phía dưới, hai bảo vệ to lớn vạm vỡ ôm máy tính bảng tới, một trái một phải bao vây hai bên người đàn ông.
Người đàn ông: “???”
Bảo vệ mở máy tính bảng ra: “Thưa ngài, đây là camera giám sát vừa nãy, là con của ông va vào nhân viên của quán chúng tôi trước, sau đó tự ngã trên mặt đất, mông ngã xuống trước, gáy gần như không va xuống đất, mà nhân viên của chúng tôi đang làm việc bị va vào, tạo thành tổn thất cho vị nữ khách hàng này.”
Camera giám sát quay rất rõ ràng, đã có tiếng bàn tán nhỏ.
Người kia đuối lý, nhưng vẫn không chịu buông tha, “Trẻ con nghịch ngợm, chạy lung tung va chạm không phải là chuyện rất bình thường sao? Cậu kia là người lớn, không nhìn được sao? Nhỡ như trẻ con va phải góc bàn…”
Bảo vệ mặt không cảm xúc cắt ngang lời gã: “Là con trai anh va phải người khác.”
Người đàn ông không phục: “Nhỡ va hỏng đầu…”
Bảo vệ cầm điện thoại lên, bấm 110 đưa cho người đàn ông: “Khách hàng, chúng tôi đề nghị ngài báo cảnh sát.”
Người đàn ông đuối lý, ôm đứa trẻ chạy đi, vừa chạy vừa mắng: “Hắc điếm, hắc điếm, mọi người đừng tới đây nữa, hắc điếm(*).”
(*) Quán trọ, khách sạn, nơi tạm trú (có thể do kẻ xấu lập ra nhằm cướp của, giết người khi có dịp).
Lúc này, Thôi Tử đang hùng hục trở lại quán, đúng lúc đụng phải người đàn ông đang tức miệng mắng mỏ quán cà phê là hắc điếm.
Thôi Tử lập tức lấy điện thoại ra, ngăn gã lại, oán hận chụp ảnh mặt gã, tế bào thần kinh cay cú trên người đều vận động, chửi té tát vào mặt người đàn ông.
“Ông là ai? Tới đây làm gì? Giờ muốn đi đâu? Nói ai là hắc điếm? Ông có sổ ghi chép chi tiêu của quán không? Không có thì nhẹ là ông tung tin vịt, nặng là phỉ báng, đưa trẻ con tới ăn vạ khóc lóc om sòm, cũng không sợ trẻ con bắt chước, sau này thượng bất chính hạ tắc loạn(*)!”
(*) Người trên mà không tử tế thì người dưới tất sẽ làm loạn.
Người đàn ông tranh thủ lúc Thôi Tử thở hổn hển thì chen lời: “Mẹ nó, mày là ai? Điên à?”
Thôi Tử: “Vừa đúng lúc, tôi là cố vấn pháp luật của quán này, ông không chỉ tung tin vịt mà còn liên quan đến phỉ báng người khác, nếu như tôi tố cáo ông, ông sẽ phải bồi thường tiền tổn thất tinh thần.”
Người đàn ông ôm đứa trẻ ra khỏi quán, giận đến mức sắc mặt tím bầm, nhưng không dám nói lời nào nữa.
Thôi Tử: “Đừng có mà lên mạng đe doạ, tung tin vịt share quá năm trăm cũng là phạm pháp.”
Chu Thanh Lạc thầm nghĩ tuyệt quá, rốt cuộc cũng được thấy người bất chấp đạo lý giống như ông ta bị xé miệng rồi.
Người đàn ông bị Thôi Tử đuổi đi, đồng thời cũng để lại bóng mờ trong lòng, gã vừa vào đầm rồng hang hổ gì vậy, ánh mắt người đàn ông kia thì như giết người, giờ thì nước miếng cô gái này có thể dìm chết người!
Thôi Tử mắng người xong, vội vàng trấn an khách trong quán: “Mọi người vui chơi thoả thích đi, lát nữa quán sẽ tặng đồ lưu niệm cho mọi người, chọn một trong hai áp phích kỉ niệm bốn năm của quán hoặc áp phích tuyên truyền manhua [Ước hẹn] của ‘Lời thề’.”
Thôi Tử bận bịu kiểm soát hiện trường, cùng lúc đó, Lâu Dương không có thì giờ để ý tới người đàn ông tranh cãi vô lý kia, hắn bận khôi phục số liệu giúp nữ khách hàng, nhìn thấy dáng vẻ đầu đầy mồ hôi của hắn, ai cũng biết hắn tiến hành không thuận lợi cho lắm.
Tống Lăng đi tới, gõ gõ bàn một cái, nói với người phụ nữ kia: “Không ngại thì tôi có thể xem máy tính của cô một chút được không?”
Người phụ nữ tao nhã làm tư thế “mời”.
Lâu Dương đứng lên, lau mồ hôi.
Chu Thanh Lạc nhỏ giọng hỏi hắn: “Sao rồi?”
Lâu Dương: “Máy tính của cô ấy không khởi động được, nhưng ổ cứng không hỏng, có điều ổ cứng của cô ấy lại có thêm mật mã, rất phức tạp, tôi không phá được, không đọc được số liệu.”
Tống Lăng liếc nhìn máy tính, gọi điện thoại, “Mang một cái Macbook tới, cấu hình cao, ờ, bây giờ.”
Tống Lăng cúp điện thoại, hỏi người kia: “Cô không ngại nếu tôi truyền dữ liệu chứ?”
Người phụ nữ kia thở dài, làm vẻ mặt ngựa chết thành ngựa sống.
“Được rồi, anh thử xem sao, có điều ổ cứng của tôi có mật khẩu đấy.”
Tống Lăng ngồi xuống, bảo vệ lập tức đưa máy tính và ổ cứng đến cho hắn, ngón tay Tống Lăng thao tác rất nhanh trên bàn phím.
Chu Thanh Lạc lại gần bên tai Lâu Dương, nhẹ giọng an ủi hắn: “Cậu yên tâm đi, anh ta làm được.”
Ngón tay Tống Lăng đang gõ bàn phím ngừng một lát, hắn ngẩng đầu nhìn về phía Chu Thanh Lạc, “Chu Thanh Lạc, cậu nói cái gì vậy?”
Chu Thanh Lạc bị pick: “?”
Không phải Tống Lăng đang tập trung tinh thần gõ phím sao? Sao lại có thêm một con mắt nhìn thấy cậu nói chuyện vậy?
Tình cảnh này cực kì giống với bạn cùng bàn trong lớp tự học thì thầm với nhau, bị chủ nhiệm lớp bắt được.
Cậu còn chưa kịp nhận tội, bạn cùng bàn không sợ chết xung phong nhận tội nói chuyện thay cậu: “Tống tiên sinh, Thanh Lạc nói anh siêu giỏi luôn á, cái gì cũng có thể làm được.”
Chu Thanh Lạc: “???”
Ý thì là như vậy, nhưng sao từ trong miệng Lâu Dương nói ra lại chó má thế nhỉ? Rõ ràng là cậu không bợ đít như vậy!
Dường như Tống Lăng rất hài lòng với câu trả lời này, hắn vô cùng đắc ý nhướng mày, nhìn về phía Chu Thanh Lạc.
“Thế cơ à?”
Chu Thanh Lạc: “…Chắc là vậy.”
Tống Lăng cong khoé miệng, dường như rất hài lòng với câu trả lời của cậu, thu hồi ánh nhìn, gõ nút Enter, máy tính xuất hiện một khung tiến độ.
Lâu Dương lập tức mất kiểm soát, nhỏ giọng văng tục: “Chịt pẹ! Thật sự được rồi?”
Tống Lăng quay đầu, nhìn về phía Chu Thanh Lạc, nhướng mày không thể nhìn ra.
Chu Thanh Lạc rất bực mình, nhưng vẫn lễ phép cười một tiếng.
Có điều, cậu lại thực sự cảm nhận được câu nói “Tống tiên sinh là người tốt” của Lâu Dương không phải là nói dối.
Thôi Tử khống chế hiện trường xong, vội vàng đi tới, áy náy nhận lỗi với người phụ nữ: “Thật xin lỗi, tổn thất của chị quán chúng em sẽ bồi thường hoàn toàn ạ.”
Lâu Dương cũng nói xin lỗi theo: “Em xin lỗi ạ.”
Người phụ nữ hạ mắt kính xuống, liếc nhìn Lâu Dương: “Thôi, cậu ta cũng không cố ý.”
Rất nhanh máy tính đã được đưa tới, thanh tiến độ cũng đã biến mất, Tống Lăng đưa máy tính mới và ổ cứng cho người phụ nữ kia, “Máy tính mới tinh, số liệu không thiếu một kí tự.”
Người phụ nữ mỉm cười nhìn Tống Lăng, ngồi xuống đối diện hắn, mở máy tính ra kiểm tra.
Đại khái là cô đã xem xong, hài lòng gật đầu một cái.
“Quả thật là không thiếu một kí tự nào, cảm ơn cậu.”
Tống Lăng gật cầu với cô một cái, đang muốn đứng dậy.
Người kia mở mã QR WeChat ra, đưa tới trước mặt Tống Lăng, “Tôi là tổng biên tập của nhà xuất bản Ngôi sao manhua, tôi tên Chu Anh, Anh trong hoa anh đào. Trai đẹp, add friend được không?”
Tin hóng hớt màu hồng truyền bá rất nhanh, tuấn nam mỹ nữ chung một bàn, hành động mỹ nữ chủ động add friend này, quần chúng vây xem một giây sau có thể vỗ tay hoan hô “Yêu đê, yêu đê”.
Nhưng Chu Thanh Lạc không có thời gian để tâm tới những thứ này, cậu lại rất muốn lấy điện thoại ra add friend WeChat của cô.
Chu Anh ư? Tác giả mạng Ngôi sao manhua không ai là không biết cô! Hoả nhãn kim tinh trong giới, chỉ cần cô nhìn trúng tác phẩm của ai, sau khi xuất bản nhất định sẽ siêu hot, có thể nói là định hải thần châm(*) của Ngôi sao manhua.
(*) Chính là Gậy Như Ý trong Tây Du Ký.
Tống Lăng vén mi mắt lên nhìn cô một cái.
Chu Anh không thu điện thoại về, phong tình vạn chủng nhướng mày ngỏ ý.
Tống Lăng rất thản nhiên: “Tôi là gay.”
Tất cả mọi người: “…”
Suýt chút nữa Chu Thanh Lạc cười phá lên, năng lực đá bóng thẳng của Tống Lăng đúng là có một không hai.
Nhiều người nhìn như vậy nhưng hắn lại rất rõ ràng.