Suy nghĩ một hồi cô vẫn sẽ đồng ý với anh vì dù gì anh cũng đã nhịn cô rất nhiều rồi thôi coi như cô nhịn anh một lần .
– Thống nhất như vậy tôi sẽ cho người sang dọn đồ dùm em .Chiều nay em về khỏi phải về dọn .Em có đi làm không tôi tiện đường chở em đi luôn.
– Dạ em có
Cô đi ra đến cửa anh liền đưa cho cô một đôi giày đế bệt
– Cầm lấy đi đi .Đừng đi cao gót nữa nguy hiểm lắm
Cô cầm lấy đôi giày đi vào .Công nhận anh mua đôi giày này chắc mắc lắm đi êm thật .Trên đường đi đến bệnh viện anh dặn cô .
– Đi làm thì nhớ ăn nhiều vào .Đừng bỏ bữa .
– Dạ .Anh đừng đi cổng chính anh để em ở cổng sau được rồi .
– Uh
Trước khi xuống xe anh níu tay cô lại đưa cho cô một hộp sữa và một vài cái bánh ngũ cốc
– Đi cận thận .
– Dạ anh
Đi vào bệnh viện cô gặp chị Liên
– Ôi chao mới nghỉ có một ngày mà sao nay nhìn em khác hẳn vậy đổi luôn phong cách nè .
– Đâu có đâu chị em vẫn ăn mặc bình thường mà
– Không không này gọi là khác bình thường chứ bình thường có bao giờ em mặc váy và đi đế bệt thế này đâu chứ nhìn dịu dàng thế này cơ mà
– Eo ơi chết mấy anh ở khoa khác rồi .
– Thôi chị cứ trêu em .Em vào làm đây.
Hôm nay cô khá bận bệnh nhân ra vào liên tục từ sáng tới trưa . Vào giờ cơm trưa cô cũng chả muốn ăn gì nên lấy ít đồ anh chuẩn bị cho buổi sáng ăn một chút .Ăn xong cô về phòng nằm một lát .Nay đúng là ngày bận rộn mà mới nằm được một lát thì lại có bệnh nhân vào cô khám và cấp cứu cho bệnh nhân một mạch đến chiều mà không có nghỉ ngơi gì hết .Cô thầm than vãn .Bã hết cả người ra rồi .