Minh Đinh bưng mặt, đáng nhẽ hôm đó mình phải an ủi đối phương, ai ngờ được cả hai cùng nhớ đến khoảng thời gian khó khăn ngày trước, đồng loạt khóc rống lên.
“Gả cho chú em có phải người ta xui xẻo một đời rồi không. Từ nay về sau phải đối xử tốt với vợ tương lai nghe chưa?”
Quế Chi xoay bút trêu ghẹo, hiện tại mọi thứ đều theo đúng quỹ đạo, mọi người đều nhân thời gian hiếm hoi này thả lỏng tinh thần.
“Em cũng muốn mua nhẫn này, nhưng tại sao đến bây giờ em vẫn chưa có bạn trai”.
Mẫn Nhi bĩu môi oán trách khiến cả nhóm phải bật cười ha hả. “Theo tình tình chạy, chạy tình tình theo. Em cứ nhớ nguyên tắc này, thế nào cũng mau có người yêu thôi. Được rồi, nhân dịp dự án bước đầu thành công, chị sẽ đãi tất cả mọi người đi ăn. Chị có đặt bàn trước ở nhà hàng rồi, tan làm đi thôi.”
“Chị Tuyết, em yêu chị quá đi”.
Mẫn Nhi vỗ tay hò reo. Trì Tuyết lắc đầu, trong lòng vẫn nhớ như in cảm giác xúc động khi biết việc mà từng người vì mình mà làm.
Nhà hàng lẩu cay tuy mới mở nhưng chủ yếu đón tiếp những doanh nhân có tiếng cùng một số vị tai to mặt lớn trong làng giải trí nên hầu như luôn chật kín chỗ. Chính anh là người đã chọn cho cô nơi này, thậm chí còn trực tiếp thanh toán. Chuyện này cho đến khi ăn xong bữa thì mọi người mới vỡ lở.
Vì bữa ăn vui vẻ ngày hôm nay nên Trì Tuyết phá lệ uống nhiều hơn bình thường, trừ Quế Chi không uống được bia ra thì hầu như ai cũng uống quá tay, say đến ngất ngư. Lúc anh gọi đến thì Trì Tuyết đã bắt đầu mơ màng, Quế Chi phải nghe điện thoại thay và gửi định vị qua cho tổng giám. Anh nhắn anh đã thanh toán hết mọi thứ, mọi người muốn ở lại chơi tiếp thì cứ chơi, còn Trì Tuyết thì khoảng hai mươi phút nữa anh sẽ sang đón.
Chủ tiệc được chồng đón về, cả bọn đương nhiên phải cùng nhau giải tán mới đúng đạo lý. Minh Đinh một tay chống tường, tay còn lại kéo Mẫn Nhi đang xây xẩm mặt mày xềnh xệch. Anh dìu Trì Tuyết ra đến cổng nhà hàng, gió lạnh đầu thu khẽ thổi qua khiến cô tỉnh táo hơn một chút.
Anh từ xa bước xuống, dáng vẻ lạnh lùng tinh anh, gương mặt đẹp như tượng tạc lại mang theo khí thế cường hãn khiến mọi người theo bản năng đứng thẳng tắp cả lưng, dĩ nhiên trừ Trì Tuyết.
Anh nhìn cô chỉ mặc độc mỗi áo sơ mi giữa trời đêm đầy gió, liền nhíu mày cởi áo khoác choàng qua người cô, để đối phương tựa lên vai mình, gật đầu xem như chào hỏi mới cất bước rời đi.
“Trời ơi, tổng giám càng nhìn gần càng đẹp trai. Nếu không cần ăn uống gì mà mỗi ngày đều có thể ngắm nhìn gương mặt đó thì em tình nguyện.”
Mẫn Nhi nhỏ giọng ví von, bị Minh Đinh nhéo tai thấp giọng đe đọa.
“Nghe nói tổng giám ghét nhất là loại con gái vừa lùn vừa ăn nhiều như cô, thử đến gần xem tổng giám có cho cô vài quyền không.”
Quế Chi che miệng bật cười, dặn dò mọi người về nhà cẩn thận. Lúc này ở trên xe, anh đã tăng nhiệt độ lên, còn chỉnh loại nhạc không lời để Trì Tuyết đỡ phần choáng váng. Cô tựa đầu vào ghế, mắt nhắm nghiền, trông có vẻ như đang ngủ.
“Lần sau uống nhiều như thế thì phải báo trước cho tôi, để tôi còn đến đón em.”
“Anh còn nhiều việc quan trọng mà. Hơn nữa, em không thường uống say như vậy đâu, anh đừng lo. Sẽ không có lần sau.”
“Có việc gì quan trọng hơn việc đưa đón vợ mình sao? Tôi không tức giận, tôi chỉ lo lắng cho em thôi”.
Điệu bộ cam kết của Trì Tuyết có lẽ xuất phát từ việc sợ anh tức giận, dù sao lần trước khi anh bắt cô phân rõ giới hạn với Huy Khải cũng đã làm chuyện càn quấy trên xe. Đột nhiên nhớ đến chuyện này khiến vành tai Trì Tuyết phút chốc đỏ bừng, cô xoa xoa lỗ tai, khẽ hé mắt nhìn trộm anh.
Người đàn ông trước mặt cô vẫn là biểu cảm lạnh lùng ngàn năm không đổi, nhưng mỗi lời nói ra lại đầy dịu dàng. Ánh đèn bên ngoài hất vào khiến sườn mặt anh dường như trở nên nhu hòa hơn, cô thoáng dời mắt, nhìn ra ngoài ô cửa kính.
“Những chuyện như thế này, trước khi có anh, thậm chí là vào lúc còn qua lại với Hoài Khanh, em đã quen tự mình giải quyết. Nếu bây giờ dựa dẫm vào anh, hai năm trôi qua, anh nói xem em làm sao có thể quay lại với guồng quay của cuộc sống cũ được đây?”
“Vậy thì đến lúc đó, tôi vẫn sẽ để em dựa dẫm vào mình”.
“…Thật hết cách với anh.”
Anh nhìn nụ cười nhợt nhạt đọng trên môi Trì Tuyết, nếu không phải vì anh đang chạy xe thì chắc có lẽ anh sẽ nhoài người sang ôm lấy cô. Người mẹ mất sớm, bên cạnh chỉ có duy nhất một người bạn thân.
Anh đột nhiên chẳng thể tưởng tượng được một Trì Tuyết miệt mãi tăng ca, đi sớm về khuya, những buổi tiệc xã giao mỏi mệt, có những ngày áp lực công việc đè nặng lên vai đến suy sụp. Khi đó, liệu tên bạn trai cũ sẽ ôm lấy cô và an ủi chứ, hay chỉ để cô lặng lẽ gặm nhấm nỗi buồn giữa thành phố hoa lệ đơn côi này.
Anh nghĩ, có lẽ Trì Tuyết đã tự trưởng thành với bản năng hoang dã. Tự mình kiên trì phấn đấu, tự mình liếm láp lấy vết thương, trốn vào một góc để rồi ngày mai lại tiếp tục chiến đấu và mỉm cười. Có lẽ vì thế, nụ cười cô mới dịu dàng đến như vậy.
Ngay khoảnh khắc xe đậu trước thềm nhà, Trì Tuyết dự định bước xuống, anh đã nắm lấy tay cô, đặt lên trán cô nụ hôn mềm nhẹ tựa chuồn chuồn lướt nước. Anh thấp giọng, tựa như đang vỗ về chú chim hoàng yến quý giá trong lòng mình.
“Em đừng tự ép bản thân phải mạnh mẽ nữa, có tôi ở đây rồi”.
Trì Tuyết mấp máy môi, cuối cùng lại lựa chọn im lặng. Cô thấy đôi mắt mình xót đến mức không chịu đựng nổi, trong lòng cũng khó chịu, thật muốn có thể vùi đầu vào hõm vai người đàn ông này, khóc đến thiên hôn địa ám.