Nơi này có một mỏm đá cao nhô ra chắn lối đi, quây bãi biển lại bên trong. Vượt qua mỏm đá này không còn cát trắng nữa mà chỉ còn mênh mông nước. Ngọc Huyên đi chầm chậm dọc bãi biển, lòng suy nghĩ miên man.
Mạt tướng thấy được rằng Thống lĩnh đặc biệt quan tâm ngài. Ta không biết trong lòng ngài suy nghĩ điều gì, nhưng chắc chắn ngài không biết rằng binh lính tại vịnh Lam Thủy đã xì xào về quan hệ của hai người suốt mấy ngày nay.
Nếu ngài thực lòng muốn tốt cho Thống lĩnh thì nên giữ khoảng cách một chút, đừng khiến ngài ấy mất đi uy danh bấy lâu nay của mình.
Ngọc Huyên di di chân trên nền cát ẩm, gió chiều làm mái tóc đen của y hơi xao động.
Lúc anh ngỏ lời mang theo y cùng đi đến dải Chinh Sa đánh trận, anh đã nói chỉ còn hai năm này để ở bên y, chăm sóc y. Ngọc Huyên cũng hiểu, hai năm này chính là tương lai duy nhất mà họ có. Thế nhưng từ lúc đó tới nay y lại chưa từng nghĩ đến cuộc sống sau này của anh sau khi y đã đi rồi.
Cũng giống như những hạt giống chà là, hạt cây ăn quả mà y đang gieo xuống dải Chinh Sa và vịnh Lam Thủy, tương lai khi chúng đơm hoa kết quả thì Ngọc Huyên đã không còn ở nơi này. Anh cũng vậy. Tương lai cho dù anh không trở thành Tân đế, chắc chắn anh cũng sẽ là trụ cột của Đại Thương, uy quyền chỉ đứng sau Đại vương tử Khung Tuấn, người chú định thừa kế ngai vàng. Chưa kể biết đâu có một ngày anh sẽ thực hiện được ước mơ giong buồm ra khơi, cưỡi sóng đạp gió, chinh phục những vùng đất mới.
Trong bức tranh tương lai huy hoàng đó của anh sẽ không có y bên cạnh.
Nếu như y đã không thể giúp được gì cho anh, có phải chí ít cũng đừng nên cản trở nó?
“Ngọc Huyên!”
Ngọc Huyên giật mình ngẩng lên thì đã thấy Khung Dực từ xa đi lại, gương mặt thoáng lo âu.
“Sao em lại chạy ra đây? Ta đi tìm khắp nơi.” Khung Dực bước đến đặt hai tay lên vai y. “Em không sao chứ?”
“Em có sao đâu! Em ra đây đi dạo một chút thôi.” Ngọc Huyên vội làm mặt tươi tỉnh rồi cười với anh.
Khung Dực vẫn còn nghi hoặc: “Thật không?”
“Dạ thật mà!”
“Hay… chuyện tối qua… em tránh mặt ta à?” Khung Dực hơi xấu hổ, đưa tay gãi gãi trán.
“Không phải mà!” Ngọc Huyên vừa ngượng ngùng vừa thấy thương thương anh thế nào. Y ngần ngừ một giây rồi tiến lại đưa tay nghịch những lọn tóc nâu dài của anh: “Em chỉ đột nhiên muốn đi dạo thôi.”
“Vậy à? Vậy ta đi dạo với em nhé!” Khung Dực lập tức vui vẻ nắm tay Ngọc Huyên rồi kéo y đi dọc bãi biển. Ngọc Huyên vội chỉ về hướng ngược lại, ra hiệu mình muốn đi hướng đó.
Phía đó cuối vịnh, ít binh lính hơn là phía doanh trại.
Hai người chầm chậm thả bước. Mặt trời đã lặn phía sau lưng nên biển cũng tối dần.
“Ngày mai ta phải đi đến rìa đông Đại Mạc một chuyến. Ta định cho quân của Bàn Minh Sơn trồng cây lấy gỗ ở đấy, sau này không phải đi xa về núi rừng Mạc Bắc lấy gỗ nữa. Ngày mai em có muốn đi cùng ta không?”
Ngọc Huyên im lặng một chút rồi nhỏ giọng bảo: “Thôi, em ở đây canh chừng đám hạt giống mới gieo. Cũng còn nhiều việc phải làm lắm. Trưởng thôn Lam Thủy ngày mai lại đến, em cũng phải tiếp tục chỉ cho lão cách gieo hạt.”
Nói như vậy liệu anh có nghi ngờ không nhỉ?
“Được rồi, đừng làm việc quá sức đấy. Sáng sớm ta đi đến chiều tối sẽ về thôi.” Khung Dực đưa tay Ngọc Huyên lên miệng khẽ hôn một cái.
Hai người cứ thế đi một lát đã đến cuối bãi biển, nơi mỏm đá cao nhô ra chắn ngang.
“Hết đường rồi.” Ngọc Huyên nhìn phía trước, buột miệng kêu lên.
Khung Dực quay sang hỏi: “Em còn muốn đi dạo à?”
Thấy Ngọc Huyên ngần ngừ, hắn bèn kéo y lại phía những mỏm đá xù xì gai góc nọ, đoạn bắt đầu trèo lên.
“Anh làm gì thế? Cẩn thận kẻo ngã đấy!” Ngọc Huyên kinh ngạc thốt lên.
Đáp lại chỉ có tiếng cười trầm thấp của Khung Dực theo gió bay đến bên tai. Sau khi đứng vững trên một tảng đá cao, hắn quay người lại chìa tay về phía Ngọc Huyên:
“Ta đỡ em. Lên đây đi.”
Thấy Ngọc Huyên tiến lại nhưng vẫn còn ngần ngừ, Khung Dực bèn cười bảo:
“Vượt qua được mỏm đá này mới thấy trời cao biển rộng. Không vượt qua được thì sẽ chỉ thấy đường cùng thôi. Lên đây, ta đỡ em.”
Bất chợt Ngọc Huyên cảm thấy mắt mũi cay xè. Y cúi mặt xuống giấu đi cảm xúc, lúc ngẩng mặt lên đã là ý cười dịu dàng như mọi lần. Có Khung Dực đi trước rồi cầm tay Ngọc Huyên đỡ lên, chẳng mấy chốc hai người đã leo lên tới đỉnh. Từ trên độ cao này có thể nhìn thấy một vùng biển xanh thẫm bao la hiện ra trước mắt. Ánh nắng cuối ngày dần tắt, sao Hôm đã treo trên lưng chừng trời. Phía bên kia, doanh trại bắt đầu đốt lửa lên đèn, còn thôn Lam Thủy cũng đã thấp thoáng những làn khói trắng của bếp nhà ai đang đỏ lửa.
Ngọc Huyên chợt vòng tay ôm lấy lưng Khung Dực, đầu áp vào nghe tiếng tim chậm rãi vững vàng của anh. Khung Dực hơi ngạc nhiên nhưng cũng mau chóng ôm lại y rồi hỏi nhỏ: “Em lạnh à?”
Ngọc Huyên lắc đầu, mãi một lát sau mới đáp: “Em nguyện cho sau này anh sẽ cưỡi sóng đạp gió, chinh phục biển rộng trời cao, thực hiện được giấc mơ và lý tưởng của mình.”
Khung Dực thấy lòng khẽ run lên, vòng tay ôm lấy Ngọc Huyên càng siết chặt. Trong giây phút đó, hình ảnh hoang đường lúc sáng vụt qua tâm trí hắn lại quay về.
Một mảnh vườn cây trái sum suê, một gian nhà gỗ giản đơn thanh tịnh, người kia vận lam y ngồi dưới hiên giã đậu gói bánh, khóe mắt đôi môi lúc nào cũng lấp lánh niềm vui ý cười.
Tối hôm đó tại lều Thống soái, Khung Dực lại lau tóc cho Ngọc Huyên còn Ngọc Huyên thì vẫn dựa lưng vào lòng hắn mà đọc sách. Khung Dực chưa bao giờ có hứng thú với sách vở về cây cối cỏ hoa nên chẳng buồn hỏi xem y đang đọc gì. Tất cả sự chú ý của hắn đều dồn vào việc lau cho khô tóc của người ta để người ta ngủ cho ngon, sáng hôm sau không bị đau đầu hay cảm lạnh. Nếu Khung Dực liếc mắt nhìn một chút vào trang sách kia thôi thì sẽ phát hiện Ngọc Huyên đang đọc về những loài cây thân gỗ mọc trên Đại Mạc.
Ngọc Huyên nhìn qua thì có vẻ như đang chăm chú đọc sách, thật ra quyển sách này y đã đọc xong từ lúc còn ở kinh thành Trích Nguyệt. Trong lòng y hiện giờ đang ngổn ngang trăm mối với vô vàn câu hỏi dành cho chính mình.
Điều này có liên quan đến việc anh muốn trồng cây lấy gỗ làm thuyền.
Đại Mạc là thảo nguyên có rừng thưa, tuy đất rộng nhưng không dinh dưỡng, hơn nữa Đại Mạc không có sông ngòi chảy qua, chỉ có hệ thống những hồ nước nhỏ nằm rải rác khắp nơi. Điều kiện của Đại Mạc thực chất không hề thuận lợi cho việc trồng trọt. Rừng thưa này mọc trong điều kiện tự nhiên, trải qua một thời gian khá dài mới phát triển được như hiện giờ. Việc Khung Dực cần gỗ để đóng thuyền thì cần nhất là rút ngắn thời gian trồng và cây phải phát triển ổn định. Trên thực tế đây là việc rất khó có thể làm được.
Vấn đề thứ hai là giống cây nào.
Mặc dù Khung Dực chưa hề nói kỹ với Ngọc Huyên, y cũng hiểu rằng việc lấy gỗ này là để đóng thuyền chiến ra khơi. Càng cần đi xa, thuyền phải càng lớn. Kinh Lạc có nhiều sông ngòi và lực lượng Thủy Binh phát triển nên Ngọc Huyên cũng có biết đôi điều. Thuyền chiến trên sông của Kinh Lạc thôi cũng đã có gần chục loại với nhiều kích cỡ và công năng khác nhau, mà thuyền vượt biển Khung Dực muốn làm thì càng phải to và chắc hơn nữa. Với chiều cao và đặc tính của những loại cây có trong rừng thưa của Đại Mạc thì cùng lắm chỉ có thể đóng ra thuyền nhẹ, thuyền cỡ nhỏ và cỡ trung, không thể nào đóng được thuyền lớn vượt biển. Đó là còn chưa xét đến việc những loại cây đó có thích hợp dùng để đóng thuyền hay không.
Hai vấn đề này Ngọc Huyên không rõ Khung Dực đã nghĩ đến chưa, nếu nghĩ đến rồi thì đã có đối sách hay chưa. Trọng điểm ở đây, cũng chính là vấn đề nan giải nhất, đó là việc Ngọc Huyên không thể nào mở miệng hỏi han hay bàn luận việc này với anh được.
Y không thể.
Việc giúp Khúc Băng trồng ngô ngọt và giúp dải Chinh Sa cải thiện chất lượng đất trồng trọt là để tìm ra giải pháp lâu dài cho vấn đề lương thực vẫn luôn thiếu trước hụt sau của hai mảnh đất khô khan, cực khổ đó. Đây là cái lợi cho bá tánh, Ngọc Huyên cam tâm dốc sức mà làm, cũng không hề thấy thẹn với lương tâm. Tuy nhiên việc trồng rừng lấy gỗ xây chiến thuyền chỉ có lợi cho quân đội Đại Thương và hoàng tộc Đại Thương, bá tánh bình dân chưa chắc có được lợi ích trực tiếp gì.
Mà hai nước Đại Thương và Kinh Lạc vẫn đang là địch quốc.
Thật ra Ngọc Huyên luôn nuôi hy vọng sau này hai nước có thể kết làm đồng minh, dừng lại chiến tranh và kết thúc mối bất hòa từ bao đời. Sau này khi hai cựu vương thoái vị, tân đế lên ngôi, những người có quyền lực cao nhất của hai quốc gia sẽ là Khung Tuấn, Khung Dực, Ngọc Huyên và Vũ Miên. Hòa hay chiến, bạn hay thù cũng là do bốn người bọn họ định đoạt mà thôi. Đã bốn năm trôi qua kể từ khi Ngọc Huyên đến Đại Thương, giao tình giữa y và Đại vương tử Khung Tuấn vẫn rất tốt, chị Miên còn thỉnh thoảng gửi những món đặc sản phương nam cho cả Hoàng đế và Đại vương tử nữa. Điều đó thắp lên trong lòng Ngọc Huyên một ngọn lửa hy vọng cho hòa bình dài lâu sau này.
Chưa kể tình cảm giữa y và anh Khung Dực.
Tuy nhiên, hy vọng là một chuyện, tương lai lại là một chuyện khác. Những nỗi niềm riêng giữa y và anh không thể đặt trên lợi ích quốc gia, không thể bảo chứng cho việc hải quân Đại Thương một ngày nọ liệu có xuất binh thảo phạt Kinh Lạc hay không. Việc này Ngọc Huyên có chết cũng không dám cược.
Nếu như chính tay y góp phần giúp sức xây dựng nên đội hải quân đó từ khi nó còn trong thai nghén, y chính là tội nhân thiên cổ của Kinh Lạc.
“Em đang nghĩ gì vậy?”
Ngọc Huyên giật mình ngẩng lên khỏi trang sách, đối diện với gương mặt anh tuấn của Khung Dực lúc này đang từ từ tiến lại. Nhị vương tử không làm gì khác, chỉ lặng lẽ áp trán mình lên trán Ngọc Huyên, bàn tay đan xen năm ngón.
“Không cần nghĩ nữa.” Khung Dực chợt thì thầm.
“Anh nói sao cơ?” Ngọc Huyên ngỡ ngàng. Anh có biết y đang…
“Ta biết.” Khung Dực lên tiếng, cắt đứt suy nghĩ vừa chạy ngang tâm trí Ngọc Huyên.
“Nãy giờ em vẫn nhìn trang sách này mà không lật, ta bèn nhìn xem em đang đọc cái gì.” Khung Dực dỡ quyển sách ra khỏi đùi Ngọc Huyên đặt sang một bên, đoạn ôm y vào lòng.
“Ngọc Huyên, chuyện trồng cây lấy gỗ đóng thuyền vượt biển, em không cần phải lo. Nếu chuyện khó khăn đó mà ta cũng không xử lý được, dàn tướng soái thống lĩnh của Đại Thương không tìm ra biện pháp, thì chúng ta quả thật quá vô dụng rồi! Nếu đúng là thế thì việc cưỡi sóng đạp gió chỉ là một giấc mộng hão huyền mà thôi.”
Hai tay Khung Dực nhẹ nhàng vỗ về chiếc lưng thon của Ngọc Huyên, giọng nói trầm ấm dịu dàng nhưng lại vô cùng kiên định.
“Ta sẽ không để em phải khó xử, cũng sẽ không để em trở thành tội nhân của Kinh Lạc.”
Cảm giác cay xè đôi mắt khi ở trên bãi biển lúc chiều lại bùng lên khiến Ngọc Huyên phải khó khăn nhắm mắt nuốt xuống nghèn nghẹn nơi cổ họng. Y quay lại ôm lấy Khung Dực, giấu mặt vào bờ vai rộng của người kia.
“Hay là… em quay về Vương Đô trước? Em cũng không muốn anh phải khó xử.”
“Không được.”
“Nhưng…”
“Ngọc Huyên, em có biết vì sao ta trở thành Thống lĩnh Nhạn Quân không?” Khung Dực bất chợt hỏi.
“Vì từ năm chín tuổi ta đã luyện cung bắn tên, mười tuổi thành thạo, mười hai tuổi vào quân doanh, mười bốn tuổi thuần được con ngựa chiến thuộc hàng thượng đẳng là Tiểu Hổ. Ta đi lên từ một tên lính quèn thấp nhất, trải qua hàng trăm trận đánh với sơn tộc để giữ vững phòng tuyến phía bắc của Đại Thương, từng bước từng bước nắm giữ binh quyền. Ta là người nảy ra ý nối liền Nhạn Quân và dải Chinh Sa, tạo thành hàng phòng thủ đông bắc với hệ thống thông tin liên lạc nhịp nhàng, đồng bộ. Chỉ cần ta còn sống và chỉ huy tướng sĩ ba quân, sơn tộc không thể nào tràn xuống Vương Đô. Ta trở thành Thống lĩnh Nhạn Quân không phải bởi vì ta là Nhị vương tử Đại Thương, mang trong mình dòng máu hoàng tộc.”
Khung Dực luồn tay vào mái tóc đen dài của Ngọc Huyên, lần nữa thì thầm: “Bởi thế em không cần lo lắng gì cả. Hai năm này chỉ cần thời thời khắc khắc đều ở bên ta là được.”
Lặng im một chốc, hắn nhỏ giọng nói thêm: “Nghe lời anh đi.”
Ngọc Huyên thấy tim hụt đi một nhịp. Khung Dực ít khi dùng kiểu xưng hô này với y, nhưng lần nào dùng cũng là tuyệt chiêu tất sát, Ngọc Huyên chỉ có nước ngoan ngoãn mà cởi giáp quy hàng.
Mãi một lúc sau, Ngọc Huyên mới khẽ khàng lên tiếng, trong giọng nói ướt mềm còn có chút nũng nịu vòi vĩnh mà y hiếm khi lộ ra.
“Ngày mai phải về sớm với em…”
Khung Dực bật cười, cúi xuống gặm gặm tai y: “Được.”