Tiểu cô nương này tại sao lại không lễ phép chút nào vậy, trong lòng tôi nói thầm. Nhưng nhìn vẻ mặt của Hứa lão đầu không chút phật lòng, chắc là đã quen rồi. Nhưng tôi thì không nhịn được quát lớn:
“Dù như thế nào thì đây cũng là Ông của cậu, thầy ấy cần gì cậu phải dậy?”
Tiểu cô nương nghe vậy tức giận nói:
“Cậu là ai? Tớ cũng đâu cần cậu dạy?”
“Hừ, ” Tôi cười lạnh nói:
“Tớ chẳng là ai cả, nhưng tớ hiểu, cháu gái mà không tôn kính Ông của mình, thì đúng là thiếu mỹ đức!”
“Tớ tại sao lại không tôn kính! Cậu đâu biết quan hệ của tớ với Ông tốt như thế nào! Lại bắt chó đi cày, xen vào chuyện người khác, tớ ghét nhất loại người tự cho mình có chút bản lĩnh, thì lại coi mình là chúa cứu thế, có quyền chỉ trích người khác!”
Tiểu cô nương này nghe tôi nói vậy, thì bắt đầu gân cái cổ dài lên.
“Đấy mà là tôn kính sao! Cái gì là có chút bản lĩnh? Đúng là không hiểu gì cả”. Tôi mặc kệ nàng.
Hứa lão đầu ở bên cạnh khuyên tôi nói:
“Tiểu Lưu, em ngàn vạn đừng để trong lòng. Đứa nhỏ này từ nhỏ đã thiếu tình cảm ấm áp của gia đình, sau khi cha mẹ nó ly hôn thì sống với thầy, cho nên tính cách có chút quái gở, em ngàn vạn lần đừng để trong lòng!”
Tôi cười khổ lắc đầu, không nghĩ tới tiểu cô nương này lại có thân thế như vậy, không được sống với gia đình từ nhỏ, thì chắc chắn cũng sẽ có tâm lý không bình thường, huống chi nàng lại chỉ có 1 thân một mình. Tôi còn tưởng rằng nàng được nuông chiều từ bé, hóa ra là tôi trách lầm nàng.
Sau khi nói chuyện, tôi đã biết cháu gái của Hứa Lão đầu tên là Nhược Vân, ngoại trừ lúc đi WC, còn toàn bộ thời gian đều dành để đọc sách.
Sáng sớm ngày thứ hai, chúng tôi đã đến được thủ đô của nước Z – Bắc Kinh. Triệu Nhan Nghiên vô cùng hưng phấn, không ngừng nhìn chỗ này chỗ kia, xem ra nàng vô cùng tò mò. Còn Nhược Vân ngoài mặt thì không biểu hiện gì cả, nhưng ánh mắt của nàng thì lại giống y chang như Triệu Nhan Nghiên.
Hứa lão đầu tạm thời kiêm người hướng dẫn viên du lịch, không ngừng giới thiệu phong cảnh và văn hóa Bắc Kinh cho chúng tôi nghe.
Hai tiểu nha đầu nghe thấy thì thích thú, nhưng tôi lại xem thường. Bắc Kinh ư, thành phố này tôi quá quen thuộc rồi, kiếp trước tôi ở đây sinh sống và học tập hơn mười năm!
Từ lúc học đại học, cho tới lúc đi làm, rồi đến khi sinh mệnh chấm dứt, nghĩ tới đây tôi cảm thấy đau ở trong lòng, nắm thật chặt bàn tay nhỏ bé của Triệu Nhan Nghiên..
Triệu Nhan Nghiên dường như đã nhận ra sự khác thường ở tôi, nhìn vẻ mặt buồn bã của tôi, cẩn thận hỏi:
“Lão công, cậu làm sao vậy?”
Tôi lắc đầu, chẳng lẽ tôi lại nói với nàng, bởi vì tôi thấy nàng với nam nhân khác kết hôn mà thương cảm?
“Tớ chỉ cảm thấy hơi mệt. Không cần phải để ý đến tớ, tớ không sao.” Tôi tùy tiện tìm ra 1 lý do.
“Vậy chúng ta mau chóng tìm một chỗ ở đi!”
Triệu Nhan Nghiên thấy tôi khó chịu, cũng không còn tâm tình hưng phấn để xem phong cảnh nữa.
“Đúng vậy, thân thể là quan trọng hơn!”
Hứa lão đầu cũng phụ họa nói. Hắn còn đang trông chờ vào thành tích của tôi, vạn nhất tôi có điều gì không ổn mà bỏ lỡ cuộc thi, thì có hối cũng không kịp.
Chỉ có mỗi Nhược Vân tỏ vẻ mất hứng, châm chọc nói:
“Một nam sinh mà lại toàn bệnh tật, thật mất mặt.”
Tôi cũng không có phản ứng với nàng, nhưng Triệu Nhan Nghiên lại mất hứng nhăn mày lại, cố kiềm chế không phát tác
Chúng tôi tới khách sạn đã chỉ định cho cuộc thi máy tính của thanh thiếu niên, nhận 2 gian phòng theo tiêu chuẩn.
Dọc đường Hứa lão đầu cũng đã rõ quan hệ của tôi và Triệu Nhan Nghiên, cho nên thuê cho tôi 1 gian phòng nữa.
Tôi đương nhiên là cao hứng vô cùng, Triệu Nhan Nghiên thì đứng một bên đỏ mặt, không biết nàng đang suy nghĩ cái gì.
Home » Story » trọng sinh truy mỹ ký » Chương 25: Mới tới Bắc Kinh