Bạch Khiêm Dịch: “Sức ăn của mèo nhỏ, không giống như nuôi chó mỗi ngày phải cho ăn thật nhiều.”
Hình Vân: “Chó con cũng đâu cần ăn nhiều.”
Bạch Khiêm Dịch: “Nuôi mèo không cần dắt đi dạo.”
Hình Vân: “Chó cũng có thể tự dắt nó đi dạo.”
Bạch Khiêm Dịch: “Ít nhất mèo sẽ không tùy tiện phá nhà.”
Hình Vân: “Chó nghe lời sẽ không phá nhà.”
Bạch Khiêm Dịch: “Quan trọng là, mèo độc lập hơn nhiều, không dính người như chó.”
Hình Vân bỗng chốc nghẹn lời, lập tức lại phản bác: “Đó là bởi vì thích chủ nhân… Hơn nữa, chó cũng có thể rất độc lập, chó con cũng có thể không dính người!”
Lúc này Tiết Doanh Song ôm quần áo đã giặt xong lại đi qua bọn họ lần nữa, Hình Vân vừa nói vừa ném ánh mắt về phía Tiết Doanh Song, trong đôi mắt to đều đầy sự chờ đợi, muốn có được sự ủng hộ của Tiết Doanh Song.
Nhưng mà Tiết Doanh Song thấy bọn họ trò chuyện vui vẻ, càng không dám quấy rầy.
Tiết Doanh Song nghĩ thầm, một nhân viên tốt chuyên nghiệp như tôi vậy không nhiều lắm đâu.
Cậu chạy đi nhanh như chớp, lại không phát hiện ánh mắt Hình Vân sau lưng, từ sự chờ mong, rồi sau đó chuyển thành lúng túng, lại chuyển thành sự cô đơn.
“Rõ ràng chó con cũng có thể không dính người…”
*
Ngày hôm sau đi làm, người sáng suốt đều nhìn ra được tâm tình sa sút của Hình Vân.
Công nhân viên cấp dưới ai cùng phập phồng lo sợ, chỉ sợ không cẩn thận chọc phải hắn, quả boom không hẹn giờ lại nổ tung lên.
Không ngờ cuối cùng vẫn có người rước phiền phức, trong lúc họp làm sai tư liệu, lãng phí chút thời gian của mọi người.
Nhưng trong lúc tất cả người cho rằng Hình Vân lại sắp lên cơn, Hình Vân chỉ nói một tiếng “Không sao”, khiến cho tất cả mọi người còn cho là mình đang nằm mơ.
Họp xong, ngay cả Tiểu Triệu từ trước đến giờ phản ứng chậm chạp cũng không nhịn được đi vào văn phòng, lén lút quan tâm: “Sếp, anh sao vậy?”
Hình Vân nhìn chằm chằm bản báo cáo trong tay, bình tĩnh nói: “Không có gì.”
“Thật sự không sao?”
“Ừ, cậu làm việc đi.”
Tiểu Triệu vẫn không yên tâm, đi ba bước quay đầu lại một lần. Quả nhiên trước một giây gã sắp rời khỏi phòng làm việc, lại nghe Hình Vân mở miệng: “Nếu như có một người đã vài ngày không để ý cậu, biểu thị cho điều gì?”
“Trợ lý Tiết sao thế?” Tiểu Triệu dừng bước lại.
“Ai nói là em ấy?” Hình Vân đột nhiên kích động, đập bản báo cáo lên bàn, trừng mắt Tiểu Triệu, “Cậu quan tâm người đó là ai làm gì chứ, trả lời là được.”
“Ồ… Nếu như người đó không để ý tới anh, ” Tiểu Triệu bất đắc dĩ nhìn về phía Hình Vân, chậm rãi nói, “Biểu thị cho anh phải nhận lỗi.”
“Nhận lỗi? Ai?” Hình Vân nghi ngờ mình nghe lầm, “Tôi?”
“Dù sao bạn gái em chính là như vậy… Nếu như cô ấy không để ý tới em, nhất định là không vui rồi.” Tiểu Triệu thành khẩn nói, “Không vui luôn có lý do, bất kể như thế nào, nhận sai trước là được, đừng làm vấn đề thêm sâu.”
Hình Vân nhìn vào gương mặt thành thật của Tiểu Triệu, bĩu môi: “Không nhìn ra cậu xảo quyệt như thế…”
Tiểu Triệu và mối tình đầu đã hẹn hò ổn định được nhiều năm, lời của gã thật sự có giá trị tham khảo.
Nhưng mà Hình Vân chính là không phục, hắn làm sai chuyện gì? Rõ ràng là nhóc thế thân ghen trước mà!
Tiểu Triệu đi rồi, Hình Vân nhìn báo cáo tán loạn trên bàn phát ngốc hồi lâu, cuối cùng không nhịn được lấy điện thoại ra, nhìn chằm chằm vào khung chat của mình với Tiết Doanh Song.
Làm sao không gửi tin nhắn cho tôi… Kéo lên trên, Tiết Doanh Song vốn không thường chủ động gửi tin nhắn cho hắn.
Được rồi, hôm nay đại phát từ bi, gửi cái gì đó cho Tiết Doanh Song vậy.
Hình Vân tìm trong điện thoại hồi lâu, cuối cùng gửi một ảnh gif chó con.
Trong ảnh, chó con dính người tựa cằm trên tay chủ nhân, chủ nhân vươn tay chọc mũi nó một cái, nó liền lè lưỡi ra muốn liếm tay chủ nhân. Nhưng mà nó chậm mất nửa nhịp, cuối cùng chỉ liếm được mũi của mình.
Chủ nhân lại chọc lần nữa, nhưng nó vẫn chậm hơn, chỉ liếm được cái mũi.
Ngoan ngoãn ngốc nghếch.
Hình Vân tự tin nhìn vào chó con, nghĩ thầm, Tiết Doanh Song không để ý tới hắn, thế nào cũng phải để ý chó con nhỉ?
Nửa giờ trôi qua, Hình Vân ngồi liệt trên ghế, điện thoại bị hắn ném sang một bên.
Màn hình điện thoại vẫn sáng, chó con trong màn hình vẫn không biết gì, vẫn khờ khạo liếm láp cái mũi của mình như cũ.
Mà Tiết Doanh Song vẫn không trả lời hắn như cũ.
*
Tiết Doanh Song không để ý tới Hình Vân, đương nhiên sẽ không đem cơm cho Hình Vân.
Buổi trưa, lúc Hình Vân xuống lầu gặp phải Lục Nghiêm, liền đi theo Lục Nghiêm xuống dưới lần ăn ké.
Ông chủ dưới lầu là Mạnh Vũ, bà xã là một nhà nghệ thuật, lúc trước Hình Vân còn từng chế giễu bento vợ yêu của hắn ta, lại không ngờ cuối cùng còn phải đến cọ cơm của hắn.
Hình Vân nhìn thức ăn tinh xảo vẫn như cũ, nghĩ thầm đẹp thì có đẹp, có thể có ý nghĩ bằng cái nắp nồi bảy màu của hắn không chứ?
Nắp nồi của hắn còn biết nhiệt liệt chúc mừng cơ đó.
Vừa nghĩ tới nắp nồi, nhất thời Hình Vân lại mất hết khẩu vị.
“Làm sao vậy?” Mạnh Vũ hỏi, “Không hợp khẩu vị à?”
Hình Vân lắc đầu, do dự một chút rồi nói: “Nếu như một người bỗng nhiên không để ý tới mình, tôi phải làm sao?”
Hai người kia lập tức dừng đũa.
Lục Nghiêm: “Người mà lần trước mang cơm cho cậu sao?”
Mạnh Vũ: “Ai? Ai?”
Hình Vân: “Đừng quan tâm, ai không quan trọng.”
Mạnh Vũ: “Nếu như không quan trọng, cậu quan tâm người đó làm cái gì?”
Những lời này thẳng tắp chọc vào trái tim Hình Vân, đúng vậy, nếu không quan trọng, quan tâm người đó làm gì?
Hình Vân lại trầm mặc, cuối cùng thành thật nói: “… Là một người thích tôi.”
Lục Nghiêm: “Vậy chính là không thích cậu nữa rồi.”
Hình Vân: “???”
Lục Nghiêm: “Bằng không thì sao?”
Mạnh Vũ nhìn vẻ mặt đả kích của Hình Vân, liền nói: “Da mặt dày một chút, lấy lòng đối phương. Nếu như làm gì sai, thì nhanh chóng nhận sai, đừng kéo dài.”
“Nhận sai…” Đây là lần thứ hai trong ngày Hình Vân nghe được chữ này rồi.
“Nói đến nhận sai, ” Mạnh Vũ buồn rầu, “Có một lần tôi làm đổ nước chanh lên bức tranh của Tiểu Bạch nhà tôi, ẻm giận muốn sôi máu, hoàn toàn không thèm để ý tới tôi.”
( ~ không quan trọng lắm mà từ “ẻm” trong câu Mạnh Vũ nói, tác giả dùng từ (他) đại từ ngôi thứ 3 dành cho nam để nói ahjhj)
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó tôi nhanh chóng quỳ xuống, quỳ cả đêm luôn.”
“…”
Cái này thật không có giá trị tham khảo, làm sao hắn có thể quỳ xuống trước mặt Tiết Doanh Song?
Mắc gì.
Hắn cũng đâu có hèn hạ.
*
Trước khi tan việc, chó con trong khung chat vẫn ngoan ngoãn liếm mũi như cũ, vĩnh viễn không liếm được tay chủ nhân.
Hình Vân bồn chồn không yên.
Trước khi về nhà, hắn đến cửa hàng một chuyến, cầm lấy máng ăn cho chó mà lần trước Tiết Doanh Song nhìn trúng, ngẫm nghĩ lại lấy thêm dây xích chó.
Đã nhiều ngày như vậy Tiết Doanh Song không để ý tới hắn, trong lòng khẳng định vô cùng dằn vặt.
Nhìn dáng vẻ nhóc thế thân đáng thương như thế, hắn lấy chút đồ để dỗ dành nhóc thế thân vậy.
Hắn lấy đồ đạc xong, trông thấy quản lý cửa hàng đang ở gần đó, liền nói với quản lý cửa hàng: “Tôi lấy 2 món này.”
Máng chó? Sếp nuôi chó rồi hả?
Quản lý cửa hàng trong lòng hiếu kỳ, nhưng Hình Vân ở trước mặt khiến cô quyết định nuốt vấn đề trở vào bụng.
“Máng chó này, hẳn là đáng yêu nhỉ?” Hình Vân hỏi.
Quản lý cửa hàng gật đầu.
Hình Vân đi rồi, quản lý cửa hàng nhìn bóng dáng hắn rời đi, dường như nhìn thấy một con chó bự đang chuẩn bị ngậm lấy máng chó chạy đến trước mặt chủ nhân, thăm dò chủ nhân có còn thích nó hay không.
Khờ khạo lại đáng thương.