Lý Tự Nghiệp lập tức đỏ bừng cả mặt, gãi gãi đầu:
– Công tử giáo huấn rất phải, ta không đi kỹ viện là được. Ta thời khắc đi theo bên người công tử, tóm tham quan ô lại giết đi, giải oan cho dân!
Phạm Thức Đức vuốt râu, híp mắt cười nói:
– Tuổi nhỏ còn dễ dạy.
Ba người rời thuyền thì đã đi tới huyện Vũ Xương. Nhưng thấy những cửa hàng đón gió san sát vào nhau, âm thanh người bán hàng rong rao vang vọng và đường phố đông người qua lại, dòng người hối hả nối nhau không dứt.
Phố xá vốn phồn hoa, hôm nay bởi vì bọn người Tần Tiêu đã tứi nên càng trở nên náo nhiệt hơn. Dân chúng ven đường nhao nhao đưa mắt nghị luận, có ngạc nhiên kinh hô, có vui cười không thôi, ngầm trộm nghe nói có một công tử văn nhân bên người mang theo một người mặt đen tới nên có chút thú vị, cũng không phải là đoàn xiếc ảo thuật.
Lý Tự Nghiệp cực kỳ lúng túng, hậm hực nói:
– Mẹ nó, lão tử không phải ba mắt bốn lỗ tai, có cái gì ngạc nhiên. Hai cái đùi lớn đi đầy đường kia thì có gì mà nhìn ta chứ?
Phạm Thức Đức cười nói:
– Công tử không muốn rêu rao xem ra cũng là vấn đề, không bằng chúng ta tìm khách điếm nghỉ ngơi một chút, cũng tốt hơn là đi cùng sinh vật lạ cho người ta nhìn chằm chằm.
Lý Tự Nghiệp tức giận, nhìn qua Phạm Thức Đức kêu lên:
– Chiếu lời ngươi nói thì ta chính là con ghẻ ký sinh chứ gì? Tay ngươi không có lực trói gà thì nói gì được chứ?
Âm thanh của hắn như sấm, người qua đường hai bên kinh hãi nhao nhao đi nhanh qua một bên tránh né.
Tần Tiêu khoát khoát tay, ý bảo hắn im lặng, chỉ vào một cái khách điếm nói:
– Giữa trưa, vừa vặn tiến vào khách điếm ăn ít đồ, Phạm tiên sinh đề nghị cũng không sai. Đi thôi.
Ba người đi vào khách điếm hai tầng, phát hiện bên trong phi thường náo nhiệt, trong hành lang đã không còn chỗ trống, mấy tiểu nhị thường xuyên qua lại loay hoay mệt muốn chết, âm thanh thét to của các thực khách gọi món ăn vang lên không dứt. Ngược lại có thể thấy sinh ý khách điếm này rất tốt.
Một tiểu nhị thân thể thon gầy chạy tới trước mặt ba người, con mắt đã sớm mở to nhìn qua bọn họ, hắn cẩn thận nhìn qua Lý Tự Nghiệp nói:
– Ba vị đại gia muốn ăn chút gì đó không? Trong sảnh đường đã không còn chỗ, chỉ còn một nhã các trên lầu.
Lý Tự Nghiệp nhíu mày, giọng oang oang nói:
– Làm gì lại hỏi ta chứ? Nhìn không thấy công tử của ta sao!
Thân thể tiểu nhị run lên, lẩm bẩm nói:
– Vâng… Dạ dạ, công tử, tiểu hầu mời ngài lên nhã các.
Tần Tiêu dẫn hai người đi theo sau lưng tiểu nhị, dưới cái nhìn chằm chằm của mọi người đi lên tầng hai. Tần Tiêu oán trách nhìn qua Lý Tự Nghiệp, thấp giọng quở trách nói:
– Người ta chỉ là tiểu nhị thôi, ngươi cần gì phải hù hắn! Rêu rao khắp nơi, ngươi xem mình là gánh xiếc ảo thuật sao?
Lý Tự Nghiệp co đầu rụt cổ, nói nhỏ:
– Ta không có chú ý… Ta sai, về sau ta không nói chuyện lớn tiếng nữa.
Ba người đi vào nhã các và ngồi xuống, Tần Tiêu đẩy cửa sổ ra xem xét, đập vào mắt của hắn là Trường Giang mênh mông, toàn thân của hắn có cảm giác thoải mái dễ chịu, nhìn tiểu nhị nói:
– Tiểu nhị ca, chúng ta là du khách mới tới, nghe nói Vũ Xương cảnh trí ưu mỹ cho nên cố ý tới đây du ngoạn. Tiểu nhị ca có thể đề cử ít nơi tốt hay không?
Trong lòng tiểu nhị thầm nghĩ: thì ra là cậu ấm của gia tộc lớn đi ra ngoài du ngoạn. Vì vậy nói:
– Công tử ngài tới đúng địa phương rồi, nơi này đang vào mùa thu, trời xanh mây trắng và núi non trùng điệp, di tích thắng cảnh cổ có rất nhiều, hoặc ra khỏi thành đi dạo, hoặc chèo thuyền du ngoạn trên sông, hoặc tới Phiêu Hương Lâu du ngoạn một vòng, chỗ nào cũng là nơi nên đi. Nhưng chỉ có một nơi không được đi.
Trong nội tâm Tần Tiêu hiếu kỳ.