– Cô… cô nói cái quái gì thế?- Anh Khang nhận thấy từng cặp mắt xung quanh đều nhìn về phía mình, có chút xấu hổ, cố gắng nhỏ giọng nói.
– Này, cô được rồi nha, còn không mau cút đi? Còn đứng lì ra đây làm gì? Con mặt dày này…- Ả tình nhân đứng dậy, dùng hết sức đẩy vào vai Gia An khiến nàng lùi về sau mấy bước.- Cô khóc thuê à? Anh Khang nói muốn ly dị với cô ta rồi, mà cô ta cứ mặt dày không chịu. Bây giờ định dùng cái thai níu kéo hay gì?
Gia An chẳng thèm mảy may quan tâm, xem ả như không khí. Nàng nhìn Anh Khang, ánh mắt tột cùng khinh bỉ kia khiến Anh Khang bối rối không biết nói gì.
– Níu kéo? Níu kéo mà ngủ cho người ta có thai? Níu kéo thế nào?- Bác sĩ An trào phúng nói, ánh mắt vẫn xoáy thẳng vào anh ta.
Ánh mắt này Anh Khang không thích, ả càng không thích, nó như một mũi giáo nhọn đâm thẳng vào tâm can bọn họ. Chính vì thế cả hai đều muốn nàng cút đi cho khuất mắt, muốn dùng mọi cách để nàng không còn đứng đây nữa.
Ào—
Ả hất thẳng ly rượu vào mặt Gia An.
Nàng theo phản xạ nhắm mắt lại, sau đó lại mở mắt ra, từng giọt rượu cứ thế trượt dài trên gương mặt xinh đẹp của mình. Chưa hết, sau đó ả tát vào mặt Gia An một cái rõ kêu.
– Em làm cái gì vậy, có biết đây là đâu không?
Anh Khang quay sang trừng ả khi mọi người xung quanh bắt đầu bàn tán.
Hà Anh lúc này thấy bạn mình bị hành hung như vậy, liền lập tức bỏ hết tò mò định chạy tới ăn thua đủ. Nhưng cô còn chưa kịp đến gần Gia An thì đã có người khác làm điều này.
Một mùi hương nhàn nhạt cam quýt phảng phất.
Một bàn tay nắm chặt lấy cổ tay kéo Gia An lùi lại.
Một dáng người thân thuộc che chắn cho nàng.
– Adonis dạo này xuống cấp thế sao giám đốc Trần? Kể cả loại người này cũng có thể bước chân vào nhà hàng hay sao?
Giọng nói trầm ấm ấy…
Là cái người mà nàng đang rất ghét!
– Dạ dạ, để Tổng giám đốc chê cười rồi. Tôi thật không ngờ nhân viên lại làm ăn ẩu đến thế.
– Nếu cứ tiếp tục tiếp loại này thì tôi sẽ rút toàn bộ vốn, kể cả cái mặt bằng này!- Nguyệt Minh lạnh lùng liếc giám đốc nhà hàng.- Còn cô, sáng mai rảnh chứ? Nói chuyện với luật sư của tôi…- Nguyệt Minh lấy từ ví một tấm card visit, cô đưa gần tới tay ả đàn bà, thì khựng lại.
– Loại lao động bằng thân dưới như cô biết chữ không? Chi bằng tôi đưa cho anh chàng này nhỉ? Tôi muốn kiện hai người vì tội xúc phạm danh dự nhân phẩm người khác, tội gây rối trật tự công cộng, vi phạm quy tắc nhà hàng.
Nguyệt Minh nói một tràn, không để cho ai kịp phản kháng đã lôi Gia An rời đi.
Khả Hân nhìn hai vị gây chuyện kia, nhẹ mỉm cười, vỗ vỗ vai giám đốc nhà hàng, rồi liền chạy theo Tổng giám đốc. Còn Hà Anh thì bấy giờ đại não vẫn chưa loading xong tình huống nên cứ đứng trời trồng ra đó. Một màn này có phải là Gia An đi đánh ghen không nhỉ?
Truyện được post tại wattpad.com/user/nonsugarfreshmilk
.
Nguyệt Minh kéo Gia An ra ngoài khu vực quảng trường, tối ngày thường nên cũng không đông người qua lại lắm. Gia An lúc này đã lấy lại ý thức, vội gỡ tay mình ra khỏi Nguyệt Minh. Nguyệt Minh hơi cúi đầu nhìn nàng, nhưng rõ ràng từ đầu tới cuối một ánh mắt nàng cũng không dành cho cô.
Xem ra là thật sự ghét mình.
Nguyệt Minh rút ra khăn tay nhỏ trên túi áo vest, cô muốn giúp Gia An lau đi chất lỏng trên mặt, nhưng chỉ vừa sắp chạm tới, Gia An đã tránh né. Nguyệt Minh khẽ cắn răng, thu tay về.
Mi mắt cong dài rủ xuống, che đi đôi mắt u buồn. Cô nhìn chằm chằm vào tay Gia An, sau đó không nói hai lời, rất nhanh nhét khăn tay vào tay nàng rồi quay lưng, cứ thế bỏ đi trả lại không gian trong lành cho nữ bác sĩ. Gia An lúc này cúi đầu nhìn khăn tay mềm mại, lại nhìn dáng lưng lẻ loi rời đi. Muốn nói rồi lại thôi, tuy là người ta đã giúp nàng, nhưng một lời cảm ơn nàng cũng không biết có nên nói hay không.
Đúng lúc này Khả Hân chạy hồng hộc lại. Thấy chị sếp cũng đi được một đoạn lại bãi xe rồi, Khả Hân định đuổi theo thì khựng lại một chút.
– Em không biết chị nghĩ gì, nhưng chắc chị hiểu làm sếp em rồi ạ. Đứa nhỏ không phải chị ấy tổn thương. Chị đau lòng một, sếp đau lòng mười, à không là một trăm, một ngàn lần.- Khả Hân nói rồi, liền tức tốc đuổi theo Nguyệt Minh.
Bác sĩ An ngây người đứng yên một chỗ, bất giác siết chặt đôi tay, chợt nhận ra bên trong lòng bàn tay còn khăn tay của người đó. Lời của Khả Hân đan xen cùng cảm xúc không tên trong lòng nàng, chẳng mấy chốc khiến bản thân nàng cảm thấy rối bời.
Nàng hiểu sai sao?
Đối với người phương Đông, tết cổ truyền là một ngày lễ lớn nhất năm. Vậy nên gần cuối năm, ai nấy cũng đều tất bật. Đặc biệt là vào mùa này, công ty của Nguyệt Minh bận đến tối mặt.
Nhưng mà năm nay lại khác, người bận thay vì là Nguyệt Minh, lại là Khả Hân cùng các trợ lý. Mà nói vậy cũng không phải, vì chính Nguyệt Minh đã dời văn phòng về ngay nhà mình, có việc thì họp online, giấy tờ cần ký hay đọc đều được hoàn thành sau đó đưa tài xế mang đến công ty.
Có thể nói, ngoại trừ đêm hôm ấy bắt buộc phải đi gặp đối tác tại Adonis rồi vô tình gặp Gia An, Nguyệt Minh từ lúc đón bé con về nhà đều là tận tay chăm sóc, không rời một giây nào.
– Ừ, ráng hôm nay nữa đi, dù gì cũng tối 28 rồi, xong thì em được nghỉ tết rồi.- Nguyệt Minh ngồi ở ghế sofa, đứa bé đang ngủ trong lòng cô. Nguyệt Minh nghĩ đến cũng thật thần kỳ, bế em bé không khó như cô tưởng, xúc cảm mềm mại trong lòng cũng rất tuyệt.
– Quan trọng là em muốn ăn tết cùng chị.
Khả Hân nhìn chị sếp oai hùng ngày nào chợt biến thành mẹ bỉm sữa, liền cảm thấy nể phục. Chị sếp ngày ngày múa bút của nàng bây giờ lại cầm bình sữa, dù làm gì cũng thật chuyên nghiệp nha.
– Thôi, bên chị cả năm, em phải có thời gian riêng.
– Em là em gái chị mà.
Nguyệt Minh mỉm cười, thay lời cảm ơn Khả Hân, thật ra cô biết Khả Hân tết cũng có nhiều dự định riêng, ngoài cùng ăn tết với hai chị em cô mấy năm trước, sau đó Khả Hân lại đi thiện nguyện.
– Còn chuyện bảo mẫu…- Khả Hân lại khơi gợi tiếp.
Nguyệt Minh nghe xong lại nhìn về cháu nhỏ của mình.
– Hiện tại chị không muốn tuyển người.
Khả Hân thở dài.
– Thật ra mấy lão già ấy ma mãnh hơn em tưởng. Họ không sợ em.
Nguyệt Minh nghe đến đây thì suy tư, đúng là việc cô làm vẫn dở dang. Nhưng hiện tại cô không dám buông xuống bé con.
– Ít nhất chị cũng muốn cháu chị hồi phục hoàn toàn mới an tâm, công ty vẫn còn chờ thêm đi.
Khả Hân gật đầu. Được rồi, nàng biết là Tổng giám đốc vẫn còn dư chấn tâm lý sau vụ đó nên thông cảm cho sự lo lắng của chị sếp.
– Vậy em về công ty trước, giao thừa lại qua với chị.
– Không cần, em cứ lo việc của em đi. Không tiễn em được.
– Bác sĩ An nhận lịch trực chưa?- Một đồng nghiệp mang ly nước bước tới ngồi đối diện Gia An.
Bây giờ là giờ nghỉ trưa của bệnh viện, các bác sĩ mới có tí thời gian ngồi lại nghỉ ngơi. Không giống như ngành nghề bình thường sắp có một kỳ nghỉ thật dài bên gia đình, các bác sĩ lại phải liên tục làm việc bất kể lễ tết. Đối với khoa của Gia An xem ra đã khá nhẹ rồi, các bác sĩ khoa cấp cứu thì ngày nghỉ lại càng hiếm hoi hơn.
– Ừm, năm nay được nghỉ mùng một với mùng hai. Tối 28, 29 thì phải trực.
– Ể, nghỉ thế thì có kế hoạch gì chưa?- Một nam đồng nghiệp nghe vậy sấn tới hỏi.- Tôi cũng nghỉ mùng một, bác sĩ An có muốn cùng nhau đi chơi không?
– Anh mơ tưởng- Nữ đồng nghiệp lên tiếng đánh gãy lời của nam đồng nghiệp.- Có đi cũng không phải với anh.
Gia An chỉ cười cười lịch sự, nhìn bọn họ tranh luận nhau về việc nàng sẽ đi đâu hay làm gì vào ngày nghỉ.
– Kìa, người có cơ hội hẹn hò với bác sĩ An tới rồi kìa.- Nữ đồng nghiệp huých vai nam đồng nghiệp.
Anh ta nhìn theo hướng nữ đồng nghiệp chỉ, ánh mắt có chút hổ thẹn, liền rút lui.
– Nghe nói em được nghỉ mùng một và mùng hai sao?- Bác sĩ Nhân nhẹ nhàng ngồi xuống đối diện nàng. Hắn đẩy tới trước mặt nàng một hộp bánh ngọt vừa mua ở canteen.
– Dạ.- Gia An mỉm cười đáp. Nàng ra chiều từ chối nhận hộp bánh.
– Có kế hoạch gì chưa?- Trọng Nhân vẫn cố nhét vào tay nàng.
Gia An bất đắc dĩ nhận lấy.
– Em cũng chưa biết.- Gia An có hơi chần chừ với suy nghĩ trong đầu. Thật ra kế hoạch là có đó, chỉ là nàng đang cần chút dũng khí để thực hiện thôi.
– Có muốn cùng anh đón giao thừa không, anh biết một nhà hàng rất được, còn có thể ngắm pháo hoa.
– Em…
*****
Góc tự kỷ của tác giả:
Nguyệt Minh: Yêu đương chưa thấy đâu suốt ngày bà cho tụi tôi giận dỗi là sao bà già?
Tác giả: Giao thừa má cho hai đứa lên giường nhé?
Nguyệt Minh hai mắt lấp lánh: Được được.