Cậu thoáng mở to hai mắt, ngước mắt lên nhìn Bạch Lâm Hoa còn muốn cao hơn mình cả một khúc.
Đối phương trông gầy nhưng không hề yếu ớt mà.
Cậu còn nhớ trước kia lúc đối phương tán gẫu với cậu đã từng nói qua bình thường có tập thể hình.
Nhưng mấy thứ này đều không quan trọng!
Tống Vân Hồi tự động phiên dịch lời của đối phương thành đối phương cảm thấy cậu rất biết bảo vệ người khác, rất có khí phách.
Sống lưng Tống Vân Hồi nháy mắt ưỡn thẳng lên đôi chút.
Hai người vốn định nhấc chân rời đi cùng nhau, Tống Vân Hồi đột nhiên nhớ đến truyền thống của [Người một nhà tương thân tương ái], liền cầm theo điện thoại di động xoay người chụp đồn cảnh sát một bức.
Sau đó cúi đầu soạn thảo khung chat, sau đó cất điện thoại di động.
Điện thoại vừa nhét vào túi nháy mắt bắt đầu rung lên.
Vì thế cậu lại lần nữa lôi nó ra.
Là Tần Thư gọi đến.
Tống Vân Hồi hưởng thụ cảm giác gió thổi qua tóc mái lộ ra ngoài, cậu híp mắt lại lên tiếng trước: “Chào buổi tối.”
Đối phương cũng đáp lại ‘chào buổi tối’, sau đó hỏi cậu vì sao lại ở đồn cảnh sát.
Cậu thuật lại đầu đuôi câu chuyện một lần, sau đó hỏi: “Bây giờ anh mới tan làm à?”
Đối phương đáp một tiếng, đầu dây bên kia truyền đến tạp âm, hẳn là có người đang gọi anh, nghe có vẻ rất gấp.
Tống Vân Hồi nhét bàn tay lạnh lẽo bị gió thổi qua vào trong túi, nói: “Tôi về ngay đây, anh bận việc trước đi.”
Cậu nói xong liền không tiếp tục làm phiền nữa, cúp máy ngay.
Bàn tay dưới ống tay áo của Bạch Lâm Hoa không tự chủ được mà nhúc nhích, hỏi: “Là anh trai cậu sao?”
Tống Vân Hồi không hiểu vì sao cậu ta lại cho rằng như vậy, nhưng cậu không hỏi ra, chỉ lắc đầu, “Không phải, là một người bạn.”
Bạch Lâm Hoa ngay lập tức xin lỗi, “Tôi còn cho rằng báo cáo hành trình buổi tối không phải với người nhà thì chính là bạn trai bạn gái.”
Cậu ta vừa nói vừa không chút dấu vết chú ý vẻ mặt của Tống Vân Hồi.
Vẻ mặt đối phương không có biến hóa gì.
Cậu ta thoáng thở phào nhẹ nhõm.
Rất đáng tiếc cả đoạn đường này Tống Vân Hồi không có bất kỳ đất dụng võ nào.
Nơi Bạch Lâm Hoa ở không tính là xa, đi bộ mười mấy hai mươi phút là đến nơi rồi.
Mãi cho đến khi đến cổng tiểu khu, Bạch Lâm Hoa nói: “Đã muộn vậy rồi, đến nhà tôi ngủ đỡ một đêm đi.”
Tống Vân Hồi từ chối.
Bây giờ trời đã sắp sáng, đoán chừng rất khó bắt taxi xuyên thành phố, cậu định đến khách sạn ở một đêm.
Vừa khéo ngày mai lại phải đến phòng thu âm vào buổi sáng, sắp xếp vừa vặn.
Vì thế Bạch Lâm Hoa nhìn cậu rời đi, mãi đến khi nhìn thấy bóng dáng cậu bước đến đường phố lớn dưới ánh đèn, lúc này mới thu hồi tầm mắt.
Về đến nhà, tắm rửa xong cầm điện thoại lên, Bạch Lâm Hoa mở mấy bài post mà bản thân đã sưu tầm trước kia ra, sau đó góp nhặt từng thông tin.
# Lúc gặp mặt bạn trên mạng cần phải chú ý những gì #
# Lúc gặp mặt bạn trên mạng nên làm thế nào để gây ấn tượng tốt với đối phương #
# Làm thế nào mới có thể thuyết phục bạn trên mạng gặp mặt #
*
Tống Vân Hồi tìm một khách sạn gần đây để ở tạm.
Khách sạn không thoải mái bằng ở nhà, nhưng hôm nay đã đủ mệt, cuối cùng cậu nhắm một mắt mở một mắt, vẫn là ngủ mất.
Ngày hôm sau cậu bị tiếng chuông điện thoại reo tỉnh.
Là chuông báo thức cậu đặt, còn có cuộc gọi gọi đến.
Cậu nhắm mắt mò mẫm điện thoại trên tủ đầu giường, tắt chuông báo thức, tiện tay nhận điện thoại.
Là một giọng nữ vừa ôn nhu vừa sốt ruột.
Tống Vân Hồi mở mắt.
Là Diệp Mẫn.
“Hôm qua bọn dì ngủ mất rồi nên không nhìn thấy tin nhắn của con, sáng nay thức dậy mới nhìn thấy, xảy ra chuyện gì sao, hiện giờ con vẫn ổn chứ?”
Trong lời nói của Diệp Mẫn tràn đầy tự trách, còn giục cậu nói, “Nhóc Vân con bây giờ đang ở đâu, xảy ra chuyện gì hãy nói cho dì biết, dì đến ngay lập tức.”
Tống Vân Hồi nghe động tĩnh ở đầu dây bên kia, không chút nghi ngờ lời đối phương là thật.
Cậu vừa tỉnh, đầu óc vẫn chưa kịp xoay chuyển, đối phương có lẽ cũng vậy, vừa thấy bức ảnh liền gọi điện thoại qua ngay.
Tỉnh táo lại mà ngẫm nghĩ, nếu thật sự có chuyện gì, cậu cũng sẽ không có thời gian gửi hình.
Tống Vân Hồi ngồi dậy, lại kiên nhẫn lặp lại chuyện tối qua một lần nữa.
Chỉ là lần này nội dung thoáng thay đổi.
Cậu tráo đổi thân phận với Bạch Lâm Hoa, nghe có vẻ rất an toàn, hoàn toàn là một người đi đường trong một vụ cướp bóc không thành.
Diệp Mẫn lúc này mới thở phào một hơi.
Quả tim đang treo lơ lửng tạm thời về chỗ cũ, lý trí dần dần trở về, bà cuối cùng cũng ý thức được đây chỉ đơn thuần là nhầm lẫn.
Nhưng phu nhân Diệp Mẫn không hổ là phu nhân Diệp Mẫn, hoàn toàn không chút lúng túng, lại hỏi tiếp, “Con ăn sáng chưa?”
Bà nhấn mạnh, “Nhất định phải nhớ ăn bữa sáng, trước đây ở bệnh viện có một bác sĩ nói với dì…….”
Bà nói liên miên không ngừng, Tống Vân Hồi mở loa ngoài, vừa nghe vừa mặc quần áo.
Sáng nay nhiệt độ thấp, tất cả mọi thứ sờ đến gần như đều lạnh cóng, rất dễ khiến người ta tỉnh táo lại.
Ngoài cửa sổ xe cộ đông đúc, nổi lên một lớp sương mù nhẹ, nơi xa một chút đều bị vùi lấp trong sương mù, nhìn không rõ lắm.
Giống như một ngày bình thường.
Vẫn là một buổi sáng rất náo nhiệt.
Ít nhất thì trước kia trừ mẹ cậu ra thì chưa từng có ai nguyện ý nêu đủ loại ví dụ nói cho cậu biết tính nghiêm trọng của việc bỏ bữa sáng.
Mấy bác gái trong Tống trạch sẽ chuẩn bị một bữa sáng kiểu tây theo ý của ông bà chủ, cậu có thể lựa chọn ăn hoặc không ăn.
Không ăn chỉ là ít đi một cái dĩa và một bộ dao nĩa mà thôi, mấy bác gái giúp việc còn vui vẻ vì rửa ít đi chút đồ là đằng khác.
“Dì nói cho con biết nhá, Tiểu Thư lúc nhỏ……”
“……Số điện thoại bạn liên lạc hiện đang trong cuộc trò chuyện, xin hãy gọi lại sau.”
Tần Thư vẫn chưa đặt điện thoại di động xuống, trợ lý đứng ở cửa phòng nghỉ nhìn anh, vẻ mặt sốt ruột, nhưng lại không dám làm phiền.
Buổi công chiếu ra mắt phim điện ảnh sắp bắt đầu.
Tần Thư đặt điện thoại xuống, xoay người đi về phía cửa.
Buổi công chiếu phim trước khi chính thức bắt đầu phát sóng sẽ đồng thời mở livestream, liên tục chiếm đóng hotsearch một tuần tới, phòng livestream vừa mở, vì số lượng người truy cập quá nhiều mà trực tiếp kẹt cứng, vài phút sau mới hòa hoãn lại một chút, một số người cuối cùng cũng có thể chen vào, còn nhiều người vẫn đang xoay vòng vòng loading bên ngoài.
[Lần này Tống Vân Hồi dù sao cũng nên đến nhỉ] [Lâu như vậy vẫn chưa xuất hiện, cũng sắp quên mất vì sao ghét cậu ta rồi, còn khó hiểu muốn thấy một chút] [Siêu thoại đang đánh cược cậu ta có tới hay không kìa, antifan nhiều năm quả quyết cậu ta sẽ đến]Những người khác có lẽ không biết, nhưng antifan nhiều năm như bọn họ lại hiểu rất rõ Tống Vân Hồi có bao nhiêu mong đợi bộ phim này.