*
Quý Liên Tinh phát hiện tâm trạng của nàng hôm nay khác với thường ngày, nếu là ngày thứ Hai bình thường, nàng sẽ cảm thấy còn có năm ngày phải đi làm, tương đương lâu.
Nhưng hôm nay chính là cực kỳ hưng phấn, động lực đi làm còn mạnh hơn trước gấp mấy lần.
Vì sao lại vui vẻ như vậy a, có lẽ là bởi vì Giang Thự, có lẽ vậy.
Đi vào đại sảnh CBD, người chờ thang máy vẫn rất nhiều, Quý Liên Tinh hàng đợi trên tầng cao và xếp hàng chờ như thường lệ.
Trùng hợp gặp được Lữ Phàm, hắn ở sau lưng Quý Liên Tinh, hai ngày không gặp, Lữ Phàm đã cắt tóc, người có vẻ có tinh thần hơn chút.
“Tiểu Quý, hôm nay không mua cà phê a?” Lữ Phàm nhìn Quý Liên Tinh hai tay trống trơn.
“A, uống rồi.”
“Nà ní.” Lữ Phàm có chút hoang mang, bởi vì hắn nhớ rõ Quý Liên Tinh đều mang bữa sáng đến công ty ăn, bắt đầu từ ngày thực tập, đều không ngoại lệ.
Thế mà từ khi nào nàng lại ăn sáng ở nhà? Hắn không hỏi tiếp, bởi vì hắn cảm thấy Tiểu Quý có thể là người không thích người khác hỏi nhiều vấn đề, nói thế nào nhỉ, Quý Liên Tinh cho hắn cảm giác chính là, nhìn như ôn hòa nhưng thật ra lại rất cao lãnh.
Phía trước xếp hàng chậm rãi di chuyển, Quý Liên Tinh ngơ ngác chờ đợi, thỉnh thoảng cùng Lữ Phàm trò chuyện vài câu.
“Đúng rồi, Tiểu Quý, có chuyện tôi muốn nói với cô.” Lữ Phàm thấp giọng, “Ai, thật ra tôi không nên nói, nhưng tôi nhìn không được. Liền tuần trước, sau khi cô tan tầm, Mia làm lộn xộn đồ đạc trên bàn của cô.”
Lữ Phàm nói xong lời này cảm thấy lời nói của mình có vẻ không thích hợp, liền nói thêm: “Cũng không phải lộn xộn, khả năng cô ấy đối với bàn làm việc của cô tương đối cảm thấy hứng thú? Cô về sau chú ý chút, mật mã máy tính gì đó.”
Quý Liên Tinh nghe xong, trong lòng có chút khó chịu, nhấp đôi môi, không lên tiếng.
Nàng từ trước đến nay ghét nhất có người làm loạn đồ đạc của nàng, loại hành vi này thật sự rất không lịch sự, huống chi các nàng chỉ là đồng sự không thân mà thôi.
Trầm mặc một lát mới đáp hắn: “Ừm ừm, tôi sẽ chú ý.”
Hàng người phía trước di chuyển thêm một chút, Quý Liên Tinh cùng Lữ Phàm tiếp tục nói chuyện công việc, dư quang đột nhiên liếc đến cửa lớn tiến vào một cô gái mặc bộ vest trắng.
!!!Quý Liên Tinh vội xoay người, bỏ dở cuộc đối thoại cùng Lữ Phàm.
Giang Thự hẳn là sẽ không xếp hàng đến đây đâu nhỉ? Cô khẳng định là đi thang máy VIP, không cần thiết chen chúc thang máy thường.
Nhưng ngộ nhỡ thì sao? Rốt cuộc buổi sáng mới gọi cô là Bạch Tuộc, cô có thể hay không……
Quý Liên Tinh tức khắc có chút hối hận bản thân lúc đó đã ba hoa, Lữ Phàm lại không phát hiện nàng khác thường, vẫn đang tiếp tục đề tài phía trước.
Hai phút sau, đứng đầu hàng, Quý Liên Tinh là người đầu tiên vào thang máy.
Nàng đứng trong không gian nhỏ hẹp, có chút nhút nhát. Giang Thự đi rồi sao? Nhưng ngàn vạn đừng tiến vào a.
Người thứ hai, người thứ ba…… người thứ bảy, người thứ tám……
Trời ạ!! Cô đã vào được!!!!
Quý Liên Tinh đứng nương trong góc, ngoài mặt biểu tình không việc gì, thật ra thì run bần bật, não nàng đã nghĩ ra trăm cách để chết.
Cho nên khi Giang Thự tiến vào thang máy, nhìn thấy vẻ mặt của Quý Liên Tinh, khóe miệng hiện lên một nụ cười nhẹ.
Ánh mắt các nàng chỉ chạm nhau một giây, cả hai đều không có nói chuyện.
Thang máy người càng ngày càng nhiều, mọi người càng ngày càng gần, cho dù cố gắng không tiếp xúc thân thể, khuỷu tay Giang Thự và Quý Liên Tinh vẫn chạm vào nhau.
Bên ngoài người còn hướng sâu vào trong, Giang Thự tiếp tục tới gần Quý Liên Tinh, gần quá.
Vào giây cuối cùng, đi lên một chàng trai cường tráng, thang máy trực tiếp lung lay một chút, mọi người vô hạn tới gần, người Giang Thự đổ về phía Quý Liên Tinh một chút, Quý Liên Tinh theo bản năng duỗi tay, ôm eo Giang Thự.
!!!!
Tại sao lại như vậy!!!
Khuôn mặt Quý Liên Tinh tràn ra màu hồng nhạt, nàng đặt tay trên eo Giang Thự không biết nên buông ra hay là tiếp tục để.
Cho đến khi thang máy phát ra âm thanh “Tích tích tích tích tích tích”.
Trong đám người có người nói: “Tiên sinh, quá tải rồi, chờ chuyến tiếp theo đi.”
Chàng trai cường tráng không quá tình nguyện, nhưng vẫn là lui ra ngoài. Không gian hơi nhẹ nhàng một chút, Quý Liên Tinh cũng buông lỏng tay mình ra.
Thang máy chậm rãi đi lên……
Quý Liên Tinh đứng phía sau Giang Thự, mùi hương trên người Giang Thự phủ qua mùi hương của những người khác, mùi hương chui vào xoang mũi Quý Liên Tinh, lại thêm một viên mento nữa khiến tâm tình nàng gợn sóng.
Trái tim Quý Liên Tinh đập bịch bịch, Giang Thự liền ở trước mặt nàng, cô là đưa lưng về phía nàng.
Vì thế ánh mắt trở nên không chỗ nào cố kỵ, ánh mắt dừng ở trên người Giang Thự, dáng người mảnh khảnh tương đương đĩnh bạt, đường nét góc vai của bộ vest tôn lên đôi vai vuông vắn, chiếc cổ trắng nõn thon dài lộ ra vẻ tao nhã.
Còn xinh đẹp không đến mặt, nhìn đến mặt tim đập liền càng nhanh.
Quý Liên Tinh một bên quan sát, trong lòng một bên nghĩ, vì sao đối với mỗi cái chi tiết trên thân thể Giang Thự lại mê muội như thế? Nàng không phải chưa từng thấy mỹ nữ, nhưng mỹ nữ khác chính là không khơi dậy được hứng thú của nàng.
Ánh mắt lại lần nữa dừng ở trên lỗ tai Giang Thự, trắng nõn sạch sẽ, phiếm nhàn nhạt phấn hồng.
A, lỗ tai cô thật đáng yêu a ~
Phi, không thể suy nghĩ nữa!
Thang máy bắt đầu lên tới tầng 20, nhân viên liên tục đi ra, khi đến tầng 22, thang máy chỉ còn bốn người.
Quý Liên Tinh đưa mắt nhìn, hai vị kia là đồng sự của nàng, cho nên các nàng đều ở tầng 25.
Ngoại trừ Quý Liên Tinh, hai vị đồng sự khác đều rất tự động cách Giang Thự rất xa.
Lữ Phàm nhìn lén Giang Thự, ánh mắt không cẩn thận cùng Giang Thự đối thượng, chỉ có thể căng da đầu chào hỏi:
“Giang tổng, buổi sáng tốt lành a ~”
Giang Thự cười gật đầu, “Buổi sáng tốt lành.”
Đinh.
Thang máy ngừng ở tầng 25, Quý Liên Tinh vòng qua Giang Thự, cùng hai người khác đi ra ngoài.
Đi ra thang máy, nàng quay đầu ra sau nhìn.
Thang máy chỉ có một mình Giang Thự, cô đứng ở thang máy, ánh mắt lớn mật cùng Quý Liên Tinh đối thượng, đôi mắt ngậm ý cười.
“Bái bai ~” Quý Liên Tinh vẫy tay, nhỏ giọng nói với cô.
Giang Thự há miệng, không tiếng động nói hai chữ.
Quý Liên Tinh nhìn khẩu hình của cô, tạm thời không hiểu ý nghĩa, lộ ra vẻ mặt hoang mang.
Vì thế Giang Thự há miệng, lại đúng một lần khẩu hình nữa, lần này Quý Liên Tinh nhìn đã hiểu.
Nháy mắt kia cửa thang máy khép lại, để lại một mình Quý Liên Tinh điên cuồng hỗn độn.
A a a a!! Cô mang thù rồi!!!
Hai chữ kia là Bạch Tuộc!!!!