Thỏ thẻ bên tai nàng. Tô Tô đừng có chú ý việc khác nữa. Đã lâu lắm rồi ta mới gặp nàng. Hãy cho ta hôn nàng thật nhiều đi. Yêu lực ta sắp cạn rồi, ta sẽ không nói được, nghe được. Nên nàng đừng nhìn mặt ta nữa cho đau lòng. Nàng chỉ cần nghe ta nói. Y vừa nói vừa cảm nhận được một lực ôm thật chặt từ Tô Tô.
Đúng vậy, nàng đã trở người Y lại, ôm sát người Y vào lòng nàng. Nàng lại dùng tay mình vuốt ve lưng Y thật nhẹ. Tay nàng đi đến đâu Y cảm nhận sự nhẹ nhàng, ấm áp đến đó. Từ lâu rồi, Y cũng rất muốn được nàng ôm. Được ngửi hương thơm của nàng. Nhưng nay Y cũng không ngửi được rồi. Y cũng muốn được ôm nàng vào lòng. Nhưng giờ Y cũng bất lực để nàng ôm. Cứ thế nàng ôm chặt Y, vuốt ve lưng Y. Như không để Y kịp nói gì. Nàng lật người Y ra, nhìn khuôn mặt Y. Y cảm nhận được nàng đã nhìn thấy mặt Y rồi. Tay nàng đang run cầm cập, không biết vì đau lòng, kích động hay gì.
Lê Tô Tô nhìn thấy mặt Y và mắt Y mà lòng nàng đau như cắt. Trái tim nàng vừa đau mà còn khó thở. Nhưng nàng vẫn cố bình tâm vuốt ve khuôn mặt Y, vuốt ve từ từ không thiếu sót chỗ nào. Thậm chí còn vuốt ve hai mắt Y. Tay nàng dừng lại nơi 2 con mắt đó. Tay nàng đi đến đâu, Y đều cảm nhận được.
Lê Tô Tô: Chàng việc gì phải né tránh. Chỉ là không thấy thôi mà. Tuy nhiên, phu quân ta vẫn đẹp trai nhất tam giới, không ai sánh được. Ta từng nói với Tiểu Mật chàng là người đẹp trai nhất tam giới. Ta vốn chưa bao giờ nói dối. Con bé rất vui vì có cha vừa đẹp trai, lại vừa là anh hùng. Con bé rất mong được gặp chàng. Chắc chàng cũng vậy đúng không. Con bé lớn lên cũng rất giống chàng cả về ngoại hình lẫn tính cách. Nó rất hiểu chuyện. Sẽ rất vui khi chàng về gặp nó. Còn những mảnh thần thức khác, ta sẽ giúp chàng tìm kiếm. Tâm ma của chàng, ta sẽ giúp chàng đối phó. Bây giờ có ta bên cạnh chàng rồi. Sẽ không có gì làm khó được ta.
Dù từ nay về sau chàng không đi đứng được, không nghe được, không nói được, không nhìn được. Thậm chí là vô cảm. Thì ta cũng sẽ ở bên bám riết chàng. Ta sẽ trở thành mắt của chàng, tai của chàng, chân tay của chàng. Có ta bên cạnh rồi, chàng sẽ không bao giờ phải cô đơn. Ta sẽ đối phó, đồng hành cùng chàng mọi lúc mọi nơi. Chàng không được phép bỏ rơi ta lần nữa. Nói rồi, nàng ôm chặt Y hơn bắt đầu hôn Y. Nàng thì thầm Đàm Đài Tẫn, ta rất nhớ chàng. Ta không cho phép chàng dám bỏ rơi ta lần nữa. Nàng nói xong tiếp tục hôn Y. Y cũng rất nhiệt tình đáp trả. Nhưng giờ Y chân tay không tiện, nên toàn là nàng chủ động vuốt ve, ôm Y.
Lê Tô Tô: Chàng ngồi im lại đó, ta sẽ chải tóc, buộc tóc lại cho chàng. Để chàng thêm phần đẹp trai, anh tuấn khi gặp lại bé con.
Đàm Đài Tẫn: Được. Y biết trong lòng nàng muôn phần khó chịu, đau lòng. Muốn chải tóc cho Y chẳng qua để Y không cảm giác được giọt nước mắt nàng.
Lê Tô Tô: Khi nhìn tóc chàng bây giờ lộn xộn chỉ có một màu trắng. Nàng vừa chải tóc mà vừa khó thở. Nàng chỉ thấy sự thật này quá tàn nhẫn với nàng rồi. Nàng viện cớ chải tóc cho Y để tránh Y phát hiện bệnh nàng. Vì thực sự từ lúc biết Y là Đàm Đài Tẫn – phu quân nàng thì tim nàng đã đập liên tục, nàng đang có hiện tượng khó thở tím cả mặt. Nàng không muốn Y phát hiện sự thật sẽ rất đau lòng đi. Nếu không cố gắng dùng linh lực kiềm chế, chắc nàng đã bất tỉnh luôn rồi. Nhưng nàng không muốn ngất, nàng muốn ôm y, giữ y lại. Nên nàng vừa chải tóc cho Y, vừa điều tiết lại hơi thở. Nàng tự nhủ lòng. Bình tĩnh nào Lê Tô Tô, không thể quá kích động sẽ bất tỉnh ở đây. Chàng ấy biết bệnh sẽ không hay ho gì. Nàng vừa nhủ thầm vừa hít lấy hít để không khí xung quanh.
Còn Y cảm thấy như vậy mãi mãi thật là tốt. Thế giới ngoài kia có ra sao cũng không liên quan Y. Nhưng rất nhanh Y tỉnh táo. Tâm ma và yêu lực trong người Y không ngừng quấy rối. Nếu như vậy, Y sẽ tẩu hỏa nhập ma. Trở thành mối họa nhân gian. Cả nàng cũng sẽ không chống lại được. Đây không phải là thời điểm gặp nhau. Ta cần tỉnh táo hơn.
Nghe nàng nhắc đến Tiểu Mật Y thấy chạnh lòng và có lỗi với con bé. Người làm cha như Y không thể ở bên chăm sóc, nhìn con bé khôn lớn.
Đàm Đài Tẫn: Thì ra con gái chúng ta tên Tiểu Mật sao. Chắc nó sẽ rất dễ thương giống nàng.
Lê Tô Tô: Con bé tên Đàm Đài Tử Mật. Nó giống chàng nhiều hơn ta.
Đàm Đài Tẫn: Ah, cám ơn nàng đã để con bé mang họ ta. Cũng cám ơn nàng đã nuôi dạy con bé rất tốt. Ta nghe nói nàng đã dùng thần tủy của nàng để xóa sạch trọc khí, ma khí trên người con bé. Vậy đời này con bé có thể tu thành Thần rồi.
Lê Tô Tô: Chàng không cần cám ơn, nó cũng là con gái chúng ta mà. Giờ ta sẽ độ cho chàng linh lực, Chàng hãy dùng nó khống chế yêu lực trong người chàng. Đừng để bản thân mình bị thương. Nói xong nàng bắt đầu hôn Y. Nhưng khi Y đã có thể hấp thu linh lực tạm ổn. Y dừng hôn lại. Nói với Tô Tô.
Đàm Đài Tẫn: Ta sẽ luôn ở bên cạnh hai mẹ con nàng. Nhưng thời điểm này không phải lúc. Ta thật sự xin lỗi nàng. Ta lại lừa nàng một lần nữa. Nàng sẽ tha thứ cho ta chứ. Chỉ cần nàng quên ngày hôm nay đã gặp ta. Thì phía trước mới có tương lai được. Ta không kiểm soát được Tâm Ma, nên không biết khi nào có thể làm hại nàng. Giờ ta không có năng lực bảo vệ nàng. Nếu không ta sẽ trở thành kẻ thù của nàng mất. Thừa lúc nàng đang còn kinh ngạc. Y dùng yêu lực đưa vào miệng này. Xong đọc khẩu quyết xóa sạch khoảng thời gian này. Nàng mới kịp nghe chưa kịp phản kháng đã có luồng yêu lực đánh vào tâm trí nàng. Nàng ngất xỉu ngã xuống đất. Y tuy không thấy, nhưng vẫn nghe được thân thể nàng ngã xuống. Giờ Y cũng bó tay không thể đỡ nàng. Y cúi mặt xuống lần mò được mặt nàng. Y đưa miệng Y vào miệng nàng lần nữa để hôn. Y vừa hôn vừa nói xin lỗi nàng. Xong Y đưa nàng ra khỏi kết giới.
Còn Y bắt đầu hết yêu lực đã không nghe hay nói được nữa.
Nhờ linh lực Tô Tô truyền vào, Y đã dùng nó tạo một kết giới mạnh hơn để nhốt Tâm Ma. Chính Y dùng sấm sét mạnh đánh vào chính nguyên thần của mình. Giờ chỉ có nhẫn tâm tẩy yêu lực và tâm ma càng sớm càng tốt. Y thà chịu sét đánh chứ quyết không để tâm ma điều khiển. Y đã chấp nhận để bị đánh đến khi Tâm Ma yếu nhất và yêu lực trong người Y vơi bớt.
Về phần Lê Tô Tô, sau khi truyền thần lực cho Đàm Đài Tẫn, nàng đã bị Y dùng yêu lực xóa mất ký ức đoạn gặp y trong kết giới. Nên lúc nàng tỉnh lại, nàng thấy nàng đang nằm ở Tàng Kinh Các. Nàng quên hết nên không nhớ đã gặp được Đàm Đài Tẫn. Nàng lấy làm lạ vì sao thần lực nàng mất khá nhiều vậy. Mỗi khi nàng lên cơn đau cũng đâu ảnh hưởng thần lực.
Nghĩ vậy thôi, nhưng nàng cảm giác mình vừa mới hôn ai đó. Mà trong miệng sao lại có hơi ấm, hơi thở và mùi vị của Đàm Đài Tẫn. Giống như nàng vừa hôn qua Y. Nàng có rất nhiều thắc mắc. Nhưng không có trả lời. Nàng nghĩ hay là do nàng nhớ Y quá nên đang ảo tượng. Nàng không nghĩ nữa mà tiếp tục đọc sách. Nàng phải sớm tìm ra Y. Nàng nhớ Y sắp chịu không nổi rồi.