Chu Húc nghe như gió thoảng bên tai: “Tạ Vấn chỉ có nửa phần trên, em của anh ta chỉ nửa người dưới thôi. Dì nhỏ, dì ráng tưởng tượng đi.”
Trương Lam tưởng tượng không ra dáng vẻ Tạ Vấn chỉ có nửa người trên sẽ ra sao nên cũng khá hoang mang.
Chu Húc lại nói: “Nhưng anh ta có thể làm ra rối, một con rắn luôn á.”
Nó định nói là cực ngầu, nhưng trước mặt nó lại là Trương Nhã Lâm, nó cảm thấy mình không cần nói gì nữa.
Nó không nói thêm, Trương Lam và Trương Nhã Lâm vô thức xem đó chỉ là ‘một con rắn nhỏ’, chẳng khác gì mấy con chim và thỏ nhỏ mà mình tạo ra.
Nghe đến đấy, họ cũng xác nhận sơ sơ được rằng thực lực của tên đồ đệ bên Thẩm gia kia bất ổn, còn chưa đủ trình để lên tới bức tranh. Về phần tại sao cái đường mà cả nhà đã chết hết đó lại nhảy lên trên…
Có lẽ chỉ bị ảnh hưởng chút xíu thôi, chắc sẽ không có lần sau đâu.
Nhưng để chắc cú, Trương Nhã Lâm vẫn nói một câu: “Không phải bây giờ Ninh Châu đang cần người trực à? Nếu không chị thử cậu ta xem?”
“Được.” Trương Lam quay đầu hỏi Chu Húc và Trương Bích Linh: “À phải rồi, cậu ta tên gì?”
Chu Húc ngốc một chút: “Đệt, quên hỏi rồi.”
Trương Lam: “…”
***
Trương Lam đi rất vội, vừa dịp lỡ mất Văn Thời.
Tạ Vấn đưa họ đến đầu phố, nhìn họ lên xe rồi mới quay về Tây Bình Viên. Ai ngờ xe chưa đi được mấy mét, Văn Thời đã nói với tài xế: “Tới Tường thành Muôn Đời.”
Hạ Tiều cũng thấy bối rối.
Lúc xe đậu lại trước quảng trường, trời đã đen thui. Văn Thời bước xuống xe, nhìn thấy còn vài tiệm trong khu mua sắm đang sáng đèn, cửa cuốn mở nửa, coi bộ sẽ đóng cửa bất cứ lúc nào.
Trường hợp này rất giống như trong lồng, Hạ Tiều vẫn còn sợ trong lòng: “Anh ơi, sao lại muốn tới đây nữa vậy? Mình không về nhà hả?”
“Tôi đi tìm đồ.” Văn Thời nói.
Lúc ấy anh nhận cây dù đó, thứ nhất là theo bản năng của Phán Quan, biết có lồng phải được giải, thứ hai là khoảnh khắc cô tài xế đưa cây dù cho mình, anh lại ngửi được một mùi quen thuộc —— mùi thuộc về anh.
Nói ‘ngửi’ vậy chứ đúng ra không phải ngửi thấy thế thật, chỉ là anh cảm nhận được thôi.
Hạ Tiều cũng còn hơi thông minh, biết chắc là anh lại cảm nhận được vết tích của linh tướng. Thế là cậu đi dạo một vòng quanh Tường thành Muôn đời cùng với Văn Thời, xong lại bước vào khu mua sắm và đi thang cuốn lên lầu.
“Anh ơi, ta khó tìm ra linh tướng lắm hả?” Hạ Tiều không nhịn được phải hỏi, “Nếu đã có vết tích ở đó, vậy tại sao nhiều năm như vậy rồi mà vẫn chưa thể tìm ra?”
Văn Thời: “Trước đây không có dấu vết.”
Hạ Tiều sửng sốt: “Hả?”
Cậu tiêu hóa tí xíu mới hiểu ý của Văn Thời: “Ý anh là trước đây nhiều năm như thế nhưng không có bất cứ vết tích nào hả?”
Văn Thời: “Ừ.”
Trong suốt một khoảng thời gian rất dài, anh luôn thắc mắc không biết cuối cùng thì linh tướng của mình đã lạc đi đâu, hay là nó đã biến mất hoàn toàn vì lý do nào đó mà anh đã quên đi.
Mãi đến khi bước ra khỏi cửa vô tướng lần này, anh mới nắm được hai vết tích nọ.
Như thế này là đã có tiến triển rồi.
Nhưng có lẽ do anh và linh tướng đã chia lìa quá lâu, cảm giác này luôn chỉ chợt lóe lên thôi, vụt bay nhanh đến nỗi anh không kịp phản ứng. Anh đi dạo quanh khu mua sắm một vòng, chỉ lại ngửi được mùi đó khi bước qua một cửa tiệm, nhưng khi anh đi ngang đó lần thứ hai, cái mùi đó đã mất tiêu.
Như dự đoán, đó là tiệm bán văn phòng phẩm của Lão Tống. Nhưng cửa cuốn của tiệm đã khóa chặt, như là chưa mở nhiều ngày lắm rồi.
Chỗ ngoặt trên lầu ba còn hai tiệm đang mở, một là tiệm hủ tiếu Trữ Ký, một là tiệm may Cụ Từ. Văn Thời suy nghĩ, định hỏi xem Lão Tống đã đi đâu.
Trong tiệm hủ tiếu có ba người khách, họ đang vừa ăn vừa tám với chủ tiệm, có vẻ rất quen thuộc với nhau, rất có thể cũng là chủ tiệm ở đây, nhân tiện giải quyết bữa tối trước khi rời đi.
Khi chủ tiệm cầm kẹp sắt kẹp nồi lẩu để lên bàn khách, nước lèo trong nồi đang sôi, đi ngang qua cũng có thể nghe thấy tiếng ùng ục, hương thơm đậm đà kèm với hơi nóng khủng khiếp tỏa ra.
Văn Thời đang nửa rủ mắt đi về phía tiệm may, lúc liếc thấy nồi lẩu sôi trào, anh lại hơi ngừng bước.
Anh bỗng vu vơ nhớ lại tầng 2 chật chội ở Tây Bình Viên của Tạ Vấn, nhớ nồi canh nóng trên chiếc bàn gỗ kiểu cũ. Nếu là mùa đông khắc nghiệt, khói trắng trên nước mì nhất định sẽ rất nghi ngút, nóng tới mức có thể xông mắt.
“Anh ơi?” Hạ Tiều thấy anh chợt không đi nữa thì hơi thắc mắc.
Văn Thời chớp mắt một cái, bỗng chốc hoàn hồn: “Hả?”
Hạ Tiều nhìn theo mắt anh, thấy mấy nồi hủ tiếu nóng hầm hập, cậu hỏi với thái độ không quá chắc chắn: “Anh đói bụng hả?”
“Không phải.” Văn Thời buông ngón tay nhéo lấy các khớp xương, nhấc chân bước đi, “Tôi bị trúng tà.”
Hạ Tiều: “?”
Cụ Từ ngồi bên bàn máy may, đeo cái kính viễn thị, đang luồn chỉ qua kim máy. Đúng là bà có mang búi tóc giả kiểu xưa, nhưng không già như trong lồng.
“Muốn vá gì hả con?” Bà cụ từ dưới mắt kính nhìn lên Văn Thời, lúc cười rộ trông khuôn mặt rất hiền từ.
Văn Thời nói: “Không phải, con tìm người.”
Bà cụ cũng không ngại: “Tìm ai đấy?”
Văn Thời chỉ vào cửa tiệm bị đóng đối diện: “Lão Tống.”
Hạ Tiều im lặng nhìn anh một cái, không biết vì sao, cách xưng hô thân thiện như ‘Lão Tống’ này thốt ra khỏi miệng Văn Thời nghe vào lại rất thần kỳ.
Lão thái “à” một tiếng, “Lâu rồi nó chưa tới đây. Nó bị bệnh, đang nằm bệnh viện. Vợ nó gặp chuyện không may xong nó cũng nóng ruột tới mức bệnh theo, nằm trong bệnh viện đối diện xéo kia.”
Chủ tiệm hủ tiếu cũng là một người nhiệt tình, nghe tiếng bà cụ bên này, hắn xoa tay đi sang bảo: “Mấy cậu tìm ổng để nhập hàng phải không? Có gấp không? Không gấp thì hai bữa nữa nếu muốn thì tôi sẽ đọc số điện thoại cho ổng, chừng nào ổng khỏe lên thì sẽ gọi cho mấy cậu.”
Hạ Tiều vội vàng nói: “Không phải nhập hàng, chỉ tới thăm anh ấy thôi.”
“À à, vậy tới bệnh viện thăm đi.” Chủ tiệm chỉ sang hướng nào đó và bảo, “Tuần rồi tôi mới tới đó, giường số 12 trên tầng 2.”
Mười phút sau, Văn Thời và Hạ Tiều đã đứng trong hành lang khu nằm viện trên tầng 2 của bệnh viện.
Theo quy định, bên này ít cho người vô thăm vào ban đêm. Nhưng nghe nói trạng thái tối nay của Lão Tống không tồi, cơn sốt kéo dài đã bớt, chứng viêm cũng dịu xuống, hắn đã ăn được chút thứ, chỉ là vẫn không thể nói chuyện thôi.
Y tá nói: “Có thể tâm sự với anh ấy, nhưng đừng nán lại lâu quá.”
Rõ ràng Văn Thời không phải người biết tán gẫu, anh cũng không lập tức bước vào phòng bệnh.
Anh đứng trong góc hành lang, móc ra một tờ giấy vàng từ trong túi lấy, gấp hai ba lượt thành một con chim. Hạ Tiều từng thấy thứ này. Lần đầu tiên khi cảm nhận được vết tích của linh tướng, Văn Thời cũng gấp một con chim để đuổi theo vết tích.
“Lần này phải đuổi theo ai thế anh?” Hạ Tiều khẽ hỏi, “Lão Tống hả?”
“Để xem gã từng đi đâu.” Văn Thời nói.
Một người bình thường như Lão Tống sẽ không vô duyên vô cớ có mùi linh tướng của anh. Chắc chắn là trước đó hắn từng đi đâu hoặc từng gặp ai đó.
Văn Thời buông tay ra, chim giấy vỗ cánh bay xuống, từ dưới kẹt cửa trượt vào phòng bệnh, lẳng lặng dạo một vòng quanh mép giường Lão Tống đang nằm rồi rời đi.
Lão Tống không hề phát hiện thứ nhỏ xíu đó, thần sắc của hắn cũng còn đỡ, nhưng biểu cảm hơi đờ đẫn, dựa lên đầu giường rủ mắt đờ người ra.
Văn Thời đứng kế bên cửa, nhìn hắn xuyên qua cửa kính một lát mới cúi đầu móc ra khúc nhang còn sót lại và một cái bật lửa. Bạn đang
Hạ Tiá»u nhìn anh quen tay Äá»t cây nhang lên, vê nhẹ Äầu ngón tay, má»t là n hÆ¡i khói Äen tuôn ra dưá»i lá»a nhang, bá» anh từ từ se thà nh má»t luá»ng.
Hạ Tiá»u nghÄ©, anh Äang muá»n chừa lại chút Äá» cho Lão Tá»ng như thứ Thẩm Kiá»u Äá» lại cho cáºu váºy Äây mà . Chắc cÅ©ng là má»t cây mai trắng.
Vừa nghÄ© thế, Äiá»n thoại trong túi cáºu Äã rung lên ù ù.
VÄn Thá»i Äang vê hÆ¡i khói sót lại cá»§a cô tà i xế thà nh hình, nghe thấy tiếng rung thì hÆ¡i ngưá»c mà mắt lên. Anh thấy Hạ Tiá»u móc Äiá»n thoại ra, trên mà n hình là hai chữ to Äùng ââ Tạ Vấn.
Ngón tay cá»§a VÄn Thá»i láºp tức run lên.
HÆ¡i khà xoay má»t vòng má»t giây trưá»c khi thà nh hình, cây mai trắng Äâu không thấy, nó biến thà nh má»t Äá»ng lông xù, bá»± bằng bà n tay, nằm má»t cục trên mặt Äất.
VÄn Thá»i: ââ¦â
Tháºt bất ngá».
Lần trưá»c là Hạ Tiá»u, lần nà y là Tạ Vấn. Anh cảm thấy hai ngưá»i kia Äúng là khắc mình mà .
Anh nghiêm mặt ngá»i xá»m xuá»ng, nhéo lấy miếng da trên cá» thứ Äó và treo nó trưá»c mắt mình.
CÅ©ng ngay lúc nà y, Hạ Tiá»u ÄÆ°a Äiá»n thoại sang và Äá» bên tai anh, nói bằng khẩu hình: âÃng chá»§ Tạ tìm anh.â
Má»t giây sau, giá»ng nói cá»§a Tạ Vấn truyá»n Äến sát tai anh, hắn há»i: âVá» tá»i nhà chưa?â
VÄn Thá»i: â⦠Chưa.â
Tạ Vấn: âCòn Äang á» bên ngoà i?â
VÄn Thá»i: âá» bá»nh viá»n.â
Tạ Vấn: âCáºu Äến bá»nh viá»n là m gì?â
VÄn Thá»i còn chưa má» miá»ng, nguyên cục bá» anh giÆ¡ lên Äã kêu má»t tiếng.
Tạ Vấn hÆ¡i sá»ng sá»t trong Äiá»n thoại: âHình như tôi nghe thấy tiếng mèo kêu, mèo từ Äâu ra Äấy?â
VÄn Thá»i mặt vô biá»u tình: âTừ anh ra.â
Tạ Vấn: â?â
HẾT CHÆ¯Æ NG 25 (ââ¢ Ö â¢â)