Kiều Diên đụng phải tầm mắt của Tần Đông Loan, hàng lông mi dài khẽ rung lên, cậu rũ mắt, cầm lấy cốc nước, uống một hớp.
Tần Đông Loan nhìn Kiều Diên đối diện cầm cốc nước thủy tinh trong suốt, ngón tay thon gầy đặt trên thành cốc thủy tinh. Hơi nước theo động tác của cậu bay lên, đậu lại trên hàng lông mi dài của cậu. Xuyên qua một tầng hơi nước, ánh mắt của cậu dường như lại trở nên trong suốt sáng ngời hơn.
Cậu rũ mắt, không biết là đang nghĩ gì.
“Ăn được không?”
Trong lúc quan sát Kiều Diên, Tần Đông Loan hỏi một câu.
Sau lớp kính mắt, Kiều Diên nhìn lên, đối diện với anh. Người đàn ông ngồi ở đó, trên người là sơ mi đơn giản, hai cúc phía trên không đóng, nhưng vì đang ở nhà, khiến khí chất trên người anh bớt đi mấy phần trầm tĩnh của một doanh nhân, thay bằng tản mạn lười biếng.
Nhưng dù là khí chất gì, thì đặt trên người Tần Đông Loan đều cực kỳ thu hút ánh nhìn. Kiều Diên nhìn anh, đáp.
“Được.”
“Chừng đó vừa ăn chứ?” Tần Đông Loan lại hỏi.
“Vừa ăn.”
Tần Đông Loan cứ như ông chủ của nhà hàng đang hỏi cảm giác trải nghiệm của khách hàng. Anh hỏi, Kiều Diên đáp, cuộc trò chuyện của hai người đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn, cũng không đi sâu hơn vào bất cứ chủ đề gì.
Vừa rồi lúc Kiều Diên vào cửa đã nói xin lỗi với anh, còn nói nguyên nhân mình xin lỗi. Cậu nói bởi vì thái độ của mình tối qua không tốt, hôm nay đến xin lỗi, nhưng cũng không nói là vì sao hôm qua thái độ của mình lại không tốt.
Chỉ là sau lời xin lỗi đó, Tần Đông Loan bảo cậu đi ăn trước. Bây giờ đã ăn xong, hai người còn khá nhiều chuyện cần nói.
Tần Đông Loan ngược lại cũng không định đi sâu vào nguyên nhân hôm qua Kiều Diên làm như thế. Anh nhìn Kiều Diên, cậu có vẻ đang nghĩ gì đó, có lẽ là đang suy nghĩ phải mở miệng thế nào, giải thích nguyên nhân cậu làm như vậy.
Cậu nhìn anh, bởi vì vừa uống nước nên cánh môi còn đọng nước, cậu khẽ mím môi, muốn mở miệng, lại còn do dự ngập ngừng.
Tầm mắt của Tần Đông Loan dừng trên môi cậu, trước khi Kiều Diên lên tiếng, Tần Đông Loan chợt gọi tên cậu.
“Kiều Diên.”
Có lẽ vì không đoán được Tần Đông Loan sẽ lên tiếng trước, Kiều Diên hơi ngẩn ra, giương mắt nhìn anh, đáp.
“Ừm?”
“Cậu có thể tiếp tục đến.” Tần Đông Loan nói.
Kiều Diên khẽ chớp mắt một cái.
“Có thể tôi sẽ không có nhà. Nhưng chỉ cần cậu còn cần thì vẫn sẽ có cơm tối.” Tần Đông Loan nói.
Ánh mắt của Kiều Diên ngưng tại đây.
Hôm qua cậu đã hỏi Tần Đông Loan, mình có thể ăn như vậy bao lâu, sau đó lại nói đây không phải biện pháp giải quyết lâu dài, sức khỏe của cậu vẫn phải dựa vào bản thân cậu.
Khi đó cậu nói ra lời này, hoàn toàn là do bản năng muốn phản kháng sự hấp dẫn từ đề nghị của Tần Đông Loan, tiếp tục duy trì cuộc sống cô đơn tịnh mịch của bản thân.
Bởi vì cậu biết, Tần Đông Loan không thể nào quan tâm cậu cả đời. Không có chuyện anh sẽ ở mãi căn hộ này. Anh sẽ yêu đương, sẽ có gia đình, sẽ sinh con đẻ cái.
Mà cậu vĩnh viễn chỉ là người ngoài.
Tần Đông Loan hiểu cậu, hiểu anh đối với cậu có sự hấp dẫn thế nào, khiến cậu sinh ra cảm giác dựa dẫm, đồng thời cũng phải luôn tỉnh táo duy trì cảnh giác.
Anh biết sự yếu đuối của cậu.
Cho nên hôm nay, khi cậu không biết phải giải thích chuyện hôm qua thế nào, Tần Đông Loan nói cho cậu biết, cậu không cần phải giải thích quá nhiều. Anh biết, tôn trọng, hơn nữa cũng sẽ vĩnh viễn cung cấp cảm giác an toàn và giúp đỡ cho cậu.
Nhưng Tần Đông Loan chỉ hiểu được lớp bề mặt.
Anh cho rằng cậu là một người cô độc, sẽ kích hoạt cơ thế phòng vệ khi người khác muốn thay đổi cuộc sống cô độc của cậu, bởi như vậy sau khi đối phương rời đi, cậu sẽ rơi vào nỗi khổ một mình không nơi nương tựa càng sâu hơn.
Nhưng điều anh không biết chính là, phản ứng của cậu như vậy là vì cậu thích anh.
Cậu thích Tần Đông Loan, bởi vậy giới hạn tình cảm phân biệt rõ ràng giữa hai người khiến cậu càng đau lòng càng thống khổ hơn. Cho nên ngày hôm qua khi anh nói cậu có thể đến nhà anh ăn cơm, Kiều Diên mới theo bản năng chống đối chính phần tình cảm của mình mà có phản ứng như vậy, cũng là để cậu không vì thế mà sinh ra ảo tưởng, để cậu luôn luôn giữ tỉnh táo từng giây từng phút.
Tối qua cậu đã có một giấc mơ. Trong mơ, Tần Đông Loan càng ngày càng cách xa cậu. Cả ngày hôm nay cậu đều thất thần suy nghĩ, nhưng cuối cùng vẫn quyết định đến đây xin lỗi.
Cậu mang theo sự giác ngộ phải chết chìm đến.
Chính là nói, cậu chấp nhận đối diện với sự khổ sở tương lai sẽ mất đi Tần Đông Loan, nhưng mà sự vui vẻ mà hiện tại được ở gần anh, cậu cũng không có cách nào chối từ.
Có lẽ cậu sẽ cô độc cả đời, nhưng cậu cũng có thể nhân một cơ hội này, giữ lại cho chính mình một chùm sáng rực rỡ, dùng nó làm tưởng niệm cho phần đời còn lại.
Cậu và Tần Đông Loan đã hoàn toàn bị vây giữa hai sự lý giải khác nhau từ lời nói và hành vi của cậu.
Tần Đông Loan coi cậu là một người không có bạn bè, sống một cuộc sống cô độc, sợ sự thay đổi trong thói quen cuộc sống sẽ mất đi sự cân bằng vốn có, khiến cậu cảm thấy không an toàn.
Nếu đã như vậy, anh sẽ cho cậu cảm giác an toàn vĩnh viễn.
Cậu có thể tiếp tục đến ăn tối ở căn nhà này, không cần biết là anh có ở đây hay không.
Mà ở góc độ của Kiều Diên, điểm mấu chốt của cậu lại là Tần Đông Loan.
Kiều Diên cầm cốc nước thủy tinh, bên trong là nước ấm, hơi nước không ngừng tỏa ra. Sự ấm áp chạm tới đầu ngón tay, thấm vào bên trong da thịt, thần kinh, nhưng chạm đến trái tim thì dừng lại.
Cả người cậu đều nóng, trái tim lại rất lạnh.
Nhưng như thế có là gì, Tần Đông Loan đã cho cậu đủ ấm áp trên thân thể.
Khuôn mặt Kiều Diên giống như một ngọn núi phía xa xăm bị một lớp sương mù bao phủ. Tần Đông Loan vẫn nhìn cậu, chờ đợi đáp án. Kiều Diên rốt cuộc ngẩng lên, khẽ gật đầu.
“Được.”