Cậu ta cẩn thận quan sát thần sắc của Nguyên Húc, thấy biểu cảm của cậu như thường, nói tiếp, “Bảo là có chuyện tình mày, nhưng mày không nhận điện thoại của cậu ta.”
“Có nói là chuyện gì không?” Nguyên Húc hỏi.
“Chưa nói.” Chu Nguyên Lượng lắc đầu: “Cậu ta trông rất cố chấp, ngày nào cũng đứng ngoài ký túc xá chờ mày, chỗ đó là khu vực công cộng, tao cũng không đuổi cậu ta được.”
“Để cậu ta chờ đi.” Nguyên Húc thờ ơ, “Dù sao cũng không phải chuyện tốt gì.”
“Hai bạn học sinh hàng cuối, đừng xì xào nữa.” Một viên phấn xuyên qua đầu mọi người, nện thẳng lên đầu Chu Nguyên Lượng, sau đó bắn ra giữa Nguyên Húc.
Giáo viên Địa Trung Hải đứng trên bục giảng, gõ thước dạy lên bảng đen, “Bạn học sinh mặc đồ đen kia, đứng dậy trả lời câu hỏi này.”
Chu Nguyên Lượng nhìn xung quanh, phát hiện chỉ có mình mình mặc đồ đen, may mà câu hỏi không khó, cậu ta lắp bắp trả lời, mới được phép ngồi xuống.
Rõ ràng là hai người cùng nhau nói chuyện, nhưng người bị thương lại có mình cậu ta.
Sau khi Chu Nguyên Lượng ngồi xuống bèn quay đầu nhìn Nguyên Húc, phát hiện đối phương đã bày ra bộ dạng nhãi con ngoan ngoãn, sống lưng thẳng tắp mắt nhìn bảng đen, phảng phất đang nghiêm túc nghe giảng.
Vãi, dối trá!
Vất vả lắm mới tan học, Nguyên Húc vừa chạy đến hành lang, bên cạnh chợt có một người chạy tới. Cậu phản ứng rất nhanh, cong chân một cái, kết quả nghe thấy một tiếng bịch, người nọ ngã nhào trên đất.
Đây là bị ăn vạ?
Nguyên Húc mê mang, dừng chân nhìn kỹ, hoá ra là Bạch Tân Nhạc.
“Cậu đột nhiên đâm lại đây làm gì?” Cậu nhướng mày, sắc mặt không tốt xíu nào.
Bạch Tân Nhạc tìm cậu là có ý đồ, còn dùng cách này, rõ ràng là không có ý tốt.
“Xin lỗi cậu, tôi vội tìm cậu quá.” Bạch Tân Nhạc rũ mắt, hai tay nắm chặt, dường như có vài phần kìm chế.
Đúng lúc tan học, bạn học đi qua thấy hai người đứng ở kia, không tự chủ nhìn một cái.
Nguyên Húc khoanh tay, vô cùng hứng thú nhìn cậu ta, nói, “Dáng vẻ bây giờ của cậu, giống như tôi đang bắt nạt cậu không chừng.”
Bạch Tân Nhạc cúi đầu không nói lời nào, sau một lúc mới nói, “Sao gần đây cậu không đến tìm tôi?”
Nguyên Húc nhịn không được cười một tiếng: “Cậu thật đúng là quý nhân hay quên, người khoảng thời gian trước chỉa mũi vào tôi kêu tôi cút đi, chẳng lẽ không phải cậu à?”
“Tôi không có.” Bạch Tân Nhạc liên tục lắc đầu, vẻ mặt vô tội: “Lúc đó tôi bị cậu theo dõi dọa, nên nói chuyện có chút nặng, tuyệt đối không có ý mắng cậu đâu.”
Nguyên Húc không cho là đúng: “Vậy bây giờ cậu tìm tôi có chuyện gì, chẳng lẽ vì bây giờ không có ai đi theo cậu, cậu cảm thấy không quen, muốn tôi tiếp tục ư?”
“Đương nhiên không phải như vậy.” Bạch Tân Nhạc cho rằng bản thân đã thuyết phục được cậu, giọng nói càng nhanh, “Tôi nghĩ lại rồi, tôi rất hối hận vì đối xử với cậu không tốt, dù sao thì cậu cũng tiếp cận sai cách.”
Cậu ta ngước mặt lên, chân thành hỏi, “Không biết tôi nhận ra vấn đề có muộn không, chúng ta có thể làm bạn không?”
Nguyên Húc chăm chú nhìn cậu ta chốt lát, đột nhiên cười rộ lên.
“Muộn rồi.” Cậu cười tủm tỉm, “Không phải ai cũng có thể làm bạn với tôi.”
Bạch Tân Nhạc tựa như không nghĩ cậu sẽ nói như vậy, bỗng dưng mở to mắt.
“Hơn nữa bây giờ tôi không có hứng thú với cậu.” Nguyên Húc tiếp tục nói, “Trước đó mắt nhìn của tôi hạn hẹp, tùy tiện nhìn một vật cũng tưởng là trân bảo, yêu thích không ngừng, nhưng khi có nhiều kiến thức hơn mới nhìn thấu đâu là mắt cá còn đâu là trân châu.”
“Cậu có ý gì?” Sắc mặt Bạch Tân Nhạc lập tức khó coi.
“Biểu lộ cảm xúc thôi.” Nguyên Húc chớp mắt, biểu cảm còn vô tội hơn cậu ta, “Bất chợt hiểu được cuộc sống, cậu kích động thế làm gì?”
Nói đến nước này rồi, người động não chút đã biết mắt cá kia đang ám chỉ bản thân.
Bạch Tân Nhạc có thể nuôi cá hơn nửa cái xã hội thượng lưu như vậy, tuyệt đối không phải người EQ thấp, lập tức hiểu được ý của Nguyên Húc.
Cậu ta hít sâu hai cái, miễn cưỡng duy trì nụ cười dịu dàng hiền lành của mình.
“Tôi biết cậu giận tôi trước kia không cho cậu sắc mặt tốt, mới nói lời khó nghe như vậy.” Cậu ta dịu dàng, “Tôi xin lỗi cậu chuyện này, cậu bằng lòng tha thứ cho tôi không?”
“Không muốn.” Nguyên Húc trả lời dứt khoát lưu loát.
Hai người bọn họ nói chuyện ở bên ngoài phòng học, cũng không cố ý hạ giọng, dường như ai đi ngang cũng nghe thấy. Trong khoảng thời gian này, xung quanh đã có rất nhiều người vây xem náo nhiệt.
Đương nhiên bọn họ cũng không vây quanh trắng trợn như vậy, mà làm bộ như xem điện thoại, đọc sách, nói chuyên cùng bạn rải rác khắp nơi.
Nhưng chuyện này quá rõ ràng ở một khu dạy học sau 5 phút đã sạch hết người.
Mặt của Bạch Tân Nhạc tái xanh lại.
“Nếu bây giờ cậu không thể tha thứ cho tôi, tôi vẫn ở đây chờ cậu hồi tâm chuyển ý.” Cậu ta nở một nụ cười thật tươi, “Tôi sẽ khiến cậu thấy được thành ý xin lỗi của mình.”
Nguyên Húc thở dài: “Lúc trước cậu không muốn tôi dây dưa với cậu, bây giờ như cậu mong muốn, cớ gì phải tự mình chuốc lấy khổ cực.”
Dường như bị chậm trễ thời gian, thần sắc của Nguyên Húc bắt đầu chán ghét, “Nói chuyện với cậu lâu như vậy, đồ ăn ở căn tin cũng hết luôn rồi, thật đen đủi.”
Không muốn ở chỗ này xem Bạch Tân Nhạc làm bộ làm tịch, Nguyên Húc xoay người rời đi, “Khuyên cậu không cần lãng phí thời gian chỗ tôi, chi bằng gọi điện thoại an ủi anh Phụng Khải của cậu chút đi, cậu ta bị gièm pha lớn như vậy, còn bị người nhà đưa ra nước ngoài, độ chừng không vui đâu.”
Mỗi một câu nói của cậu đều đầy gai, Bạch Tân Nhạc cắn môi dưới, lộ ra thần sắc ảm đạm, miễn cưỡng mỉm cười với người xem kịch xung quanh, chạy sang hướng khác rời đi.
Hai nhân vật chính đã đi rồi, người xung quanh cũng bắt đầu bàn tán khe khẽ.
Cảnh tượng này lúc trước thường xuyên xảy ra, chỉ là giờ nhân vật đã đổi chỗ, mọi lần người ăn nói khép nép xin lỗi lấy lòng luôn là Nguyên Húc.
“Mặc dù lúc trước cậu ta theo dõi là không đúng, nhưng bây giờ địa vị đảo ngược tôi vậy mà có khoái cảm quỷ dị.” Xung quanh có nữ sinh lặng lẽ nói với bạn học.
“Tôi cũng vậy.” Bạn học nhỏ giọng đáp, “Có thể Nguyên Húc quá đẹp, người lại có tài hoa, bây giờ ngẫm lại, nếu lúc ấy cậu ấy theo đuổi tôi, tôi cũng sẽ theo luôn.”
“Xí! Không phải lúc trước bà nói Nguyên Húc theo đuổi người khác rất đáng sợ à.” Nữ sinh hừ cô.
“Có điều Nguyên Húc càng ngày càng đẹp á.” Cô trầm tư nói.
Nguyên Húc không để ý thái độ của người khác, cậu cố ý kích Bạch Tân Nhạc như vậy, chính là muốn xem đối phương có thể nhịn tới mức nào. Kết quả ngoài dự kiến của cậu, cậu cho rằng với tính cách được khen ngợi từ nhỏ của Bạch Tân Nhạc, nghe được một nửa đã rời đi rồi.
Có thể nhịn đến mức này, nghĩa là có tính toán rất lớn.
Chỉ là, nhóm người này phảng phất không có đầu óc, muốn hạ bệ Lâu Khải, đổ bao nhiêu công sức vô ích vào cậu, thậm chí còn không biết nguyên nhân khiến cậu thay đổi thái độ như vậy…