– Khụ….đây…đây là Nhạc gia, ngươi có là vương phi thì cũng không thể làm càn!!
Gia đinh ấy vẫn cứng miệng. Nhưng số mạng của hắn cũng chỉ có thể kết thúc ở đây thôi. Ngũ Thiên Kiều khoát vạt áo ngang hai nha hoàn rồi kéo cả hai xoay người vào phía trong cười. Không khí tĩnh lặng đến lạ. Khiểm Thúy rụt rè hỏi:
– Vương phi…sao…sao A Tâm lại ra ngoài vậy?
– Nàng đi ném rác vào chỗ nó cần được đặt thôi. Đi nào.
– Đa…đa tạ vương phi…
A Anh nghẹn giọng cảm ơn. Ngũ Thiên Kiều đưa tay lau nước mắt cho nha đầu:
– Ngoan, xú nữ ngươi ta bảo vệ chắc rồi. Dẫn đường đến biệt viện của tiểu thư ngươi đi. Tạm thời chưa gây ra động tĩnh lớn đâu nhỉ? Suỵt, nhẹ nhàng thôi nhé.
– V-vâng…. Vương phi, lối này a.
A Anh lấy lại tinh thần cúi người chỉ dẫn. Ba con người rất nhanh lẩn vào đám cây cỏ mà biến mất trước cổng phủ. Ngũ Thiên Kiều cảm thấy kích thích lạ thường. Theo như lời Khiểm Thúy nói, vậy là thức ăn hàng ngày thở ở Ngũ phủ một phần nào đó do Nhạc Thiên Y cung cấp. Nàng ta còn là thanh mai trúc mã của cơ thể này nữa. Cảm giác hồi hộp lạ thường. Như đi gặp một vị cố nhân vừa lạ vừa quen vậy.
Vừa đến biệt viện đã vang lên tiếng khóc. Một nữ nhân thân mặc Lam y đang quỳ trên đất van xin một nữ nhân trung tuổi khác. Từ người bà ta toát ra khí thế bức người của những kẻ hào môn hiếm thấy. Cảnh tượng diễn ra ngay trước mặt, A Anh không khỏi xót xa mà chạy tới đỡ nàng dậy:
– Tiểu thư…tiểu thư đừng khóc nữa, mắt người sẽ phát độc, đau…hức…đau lắm đó..
– A Anh..A Anh…ngươi cầu xin giúp ta đi. Ta không muốn bị gả đi. Thật sự không muốn bị gả đi. Cầu…cầu xin giúp ta đi…a…a…
– Nhạc gia nuôi ngươi 18 năm, nay ngươi là phế nhân. Hãy dùng chút sức còn lại để phát huy tác dụng của mình đi. Hoặc là gả đi hoặc khăn gói cút khỏi Nhạc phủ, đừng ở đây làm chướng mắt ta.
– Nương…nương…người là thân sinh của con..xin người, người đừng đuổi con đi. Con chẳng còn nơi nào để đi.
– Vậy ngươi gả đi đi. Đừng làm tốn cơm Nhạc phủ.
– Con…con…nương à…xin người cứu con…
– Ta không có đứa con nào vô dụng như ngươi. Chuẩn bị cho tốt đi. Mai ta đưa ngươi sang Giang gia làm thiếp.
– Nương…người đừng bán con đi. Con cũng là con của người mà…
– Vô dụng như ngươi, đừng gọi ta là nương.
Nữ nhân dứt khoát giật váy áo. Tà áo lạnh lùng quét qua gương mặt của Nhạc Thiên Y. Một chủ một tớ ôm nhau khóc òa. Ngũ Thiên Kiều đứng đó mà đối với vị phu nhân kia mà cứ như người dưng. Nàng nắm cổ tay nàng ta lại:
– Cũng là bán, vậy thì bán cho ta đi?