Quản sự đáp một tiếng, sau đó lui ra ngoài.
Ông Cảnh Vũ đang viết thư cho phụ mẫu ở Vân huyện, bỗng nhiên một bên truyền đến thanh âm trầm thấp của Tạ Quyết.
” Đang viết gì vậy? “
Ông Cảnh Vũ bất ngờ không kịp phòng bị hoảng sợ, bút trong tay cũng không khỏi run lên, mực nước bắn ra rơi xuống chỗ đang viết được một nửa.
Bình tĩnh liếc nhìn mực kia, thầm nghĩ thư này xem ra phải viết lại…
Cảm thấy hơi giận, ở trong tối thở một lúc mới điều chỉnh tốt biểu cảm mà ngẩng đầu nhìn Tạ Quyết.
Ngày ấy ở đông sương phòng thử một phen, cho ra kết luận hắn không có trở về cùng nàng.
Định tâm, cũng không có để ý như vậy.
Ngoại trừ phân phó Minh Nguyệt đi mời hắn trở về phòng uống thuốc, nàng giống như cũng không đi đông sương tìm qua hắn.
Nàng giấu đi sự không vui khi bị giật mình, hướng phía hắn cười một tiếng, để bút xuống: ” Viết thư cho phụ mẫu, báo cho bọn họ biết thiếp đã mang thai, lại nói thiếp ở hầu phủ sống rất tốt, để bọn họ chớ lo lắng “
Dứt lời, lại hỏi: ” Phu quân sao lại trở về? “
Ánh mắt Tạ Quyết khẽ nhúc nhích.
Giọng điệu này của nàng hình như không chờ mong hắn trở về?
Nhớ đến đêm đó bôi dược cho hắn còn rất ôn nhu nhẹ nhàng, cứ như ảo giác vậy.
Có lẽ là đêm đó đuổi nàng ra ngoài, trong lòng nàng tức giận, cho nên mấy ngày nay mới không có đến đông sương phòng?
Không có tiếp tục để ý, hắn nói: ” Ta từ đông sương phòng tới đây là có thứ muốn đưa cho nàng “
Ông Cảnh Vũ suy nghĩ một chút, trên mặt bỗng nhiên vui vẻ: ” Là nhị thẩm đem bạc đưa tới? “
Tạ Quyết vốn muốn gật đầu, nhưng cuối cùng không biết sao lại mở miệng: ” Mới vừa rồi là ta đi lấy “
Tạ Quyết lại thật sự đi lấy bạc?
Ông Cảnh Vũ kinh ngạc chớp mắt, ngẫm lại mặc kệ là tự đưa tới hay vẫn là đi lấy, bạc tóm lại cũng đã tới tay.
Nghe được tin này, mới vừa bị hù đến không vui toàn bộ đều biến mất.
Tạ Quyết đời này, trừ ở trên công vụ làm cho người ta kính nể, đoạn thời gian này đến cả chuyện ở hậu trạch giống như vẫn còn có chỗ dùng.
Nàng đơn giản thu dọn bàn, liền đứng lên tùy ý cùng Tạ Quyết đi đông sương phòng.
Đến đông sương phòng, vượt qua cửa vào trong phòng, trước lọt vào trong tầm mắt là đồ bày trên mặt bàn.
Ông Cảnh Vũ sửng sốt trong chớp mắt, không rõ ràng cho lắm nhìn Tạ Quyết: ” Nhị thẩm đưa? “
Từ khi Thôi Văn Cẩm bị bắt giao quyền liền đóng cửa không ra, nghe nói hình như là bị bệnh, cả ngày vùi ở trên giường khóc sướt mướt, Tạ nhị thúc chán ghét phiền phức trực tiếp chuyển qua chỗ tiểu nương nghỉ ngơi.
Loại tình huống này, Thôi Văn Cẩm còn có tâm tình đi tìm kiếm gấm Tứ Xuyên?
Tạ Quyết nâng nâng cằm, ý bảo nàng đi trước coi một chút.
Ông Cảnh Vũ mang theo nghi hoặc đi tới bên cạnh bàn, đầu ngón tay mơn trớn màu thiên thanh gấm Tứ Xuyên, ở quanh dùng chỉ bạc thêu hoa cỏ và mây như ý, tươi đẹp tinh mỹ.
Màu sắc tuy không có đẹp như thất gấm Tứ Xuyên kia, nhưng này hiển nhiên càng thích hợp với nàng hơn, hơn nữa còn một chút tốt hơn với gấm Tứ Xuyên trước.
Gấm Tứ Xuyên này cũng không giống là thứ Thôi Văn Cẩm có thể lấy ra được.
Nàng quay đầu nhìn về phía Tạ Quyết: ” Có chuyện gì xảy ra sao? “
Tạ Quyết chậm rãi bước đến, giải thích: ” Lần này ban thưởng có gấm Tứ Xuyên “
Ông Cảnh Vũ vui mừng trong chớp mắt, sau đó sắc mặt vui mừng dần dần biến mất: ” Xem ra hoàng hậu cũng biết chuyện khôi hài của hầu phủ “
Tạ Quyết gật đầu: ” Nhị thẩm gây nên sẽ không tính lên đầu hầu phủ “
Đúng thật, gấm Tứ Xuyên trân quý, lại một lần nữa đưa tới, ý tứ đã rất rõ ràng.
Sẽ không làm khó hầu phủ, cũng sẽ không tính toán.
Hoàng hậu hiền đức, Ông Cảnh Vũ trải qua đời trước tự nhiên là biết.
Quay đầu nhìn về phía gấm Tứ Xuyên trên bàn, ý cười không tự chủ được sâu chút: ” Thiếp rất thích, thật xinh đẹp “
Là thật sự thích.
Hai lần bỏ lỡ gấm Tứ Xuyên, đến cùng vẫn có tiếc nuối.
Tạ Quyết thấy nàng hình như thật sự thích, theo sau đem một chồng lớn tờ ngân phiếu mười lượng đưa cho nàng.
” Nơi này là một ngàn lượng, còn lại vàng bạc, đều ở trong tráp “
Ông Cảnh Vũ nhìn về phía bên cạnh gấm Tứ Xuyên, ước chừng tráp cao một thước.
Mở ra xem, đặt đầy vàng bạc.
Nhìn đến những vàng bạc này, bên miệng ý cười càng rộng.
Tạ Quyết lại đem một tờ giấy cho nàng: ” Lần này ban thưởng lựa ra một ít đi “
Ông Cảnh Vũ nhướng mày, tiếp nhận danh sách, mắt nhìn vật thưởng trong danh sách…
Thục thêu một thất(1), trâm bạch ngọc khảm trân châu, ngọc Tùy Châu một đôi, kim phi yến trai lơ một bộ(2), thượng phẩm tổ yến mười hai cái.
(1).Thục thêu có Thành Đô, Tứ Xuyên là trung tâm sản xuất, là hàng thêu thứ 3 trong “tứ đại danh thêu”. Thục thêu nổi tiếng từ thời Hán. Việc thêu được hoàn thành bằng kim, độ dày của chỉ gấp đôi so với hàng thêu khác. Không biết tra đúng không?
(2).Kim phi yến trai lơ: mình tra baidu nó là tên mộ loại cháo? Mình chịu nên để nguyên bản convert.
Mấy thứ này thật trân quý.
Những thứ này tuy không phải vàng bạc, nhưng trân quý không thể đổi bằng tiền bạc được, chỉ có thể tự dùng hoặc mang tặng người khác.
Hơn nữa những thứ này là theo gấm Tứ Xuyên đưa tới, không cần suy nghĩ nhiều, đều là đưa cho nàng.
Vui sướng rất nhiều, Ông Cảnh Vũ mở miệng nói: ” Tổ mẫu thân thể không tốt, liền đem tổ yến đưa qua đi “
Tạ Quyết đối với chuyện này lại cảm thấy hứng thú, gật đầu: ” Đưa cho nàng, liền tùy nàng an bài “
Hắn nói lời này, Ông Cảnh Vũ ngược lại là không có gì ngoài ý muốn.
Dù sao, Tạ Quyết còn ở đây, kim ngân châu bảo còn không bằng một đám quân nhu khiến hắn cảm thấy hứng thú.
Lúc này, hạ nhân đem những đồ khác đưa tới, Ông Cảnh Vũ phân phó: ” Đều đưa đến nhà chính đi “
Tiếp đó hứng thú xem xét gấm Tứ Xuyên.
Ngón tay Tạ Quyết ở mặt bàn gõ nhẹ hai lần, mở miệng: ” Nhiệt đã giảm, đêm nay ta chuyển về phòng chính “
Ông Cảnh Vũ đang xem gấm Tứ Xuyên, ý cười trong mắt có chút chợt tắt, có chút kháng cự.
Nhưng ngẫm lại, hắn tóm lại ở trong phủ không được bao nhiêu ngày, hơn nữa mang về nhiều đồ như thế, trở về cũng không sao.
Nàng quay đầu cười một tiếng: ” Cũng đúng, phu quân khỏi bệnh, là nên về phòng chính, thiếp hiện tại liền kêu hạ nhân thu dọn đồ của hầu gia chuyển về “
Tạ Quyết đứng lên, thần sắc đạm nhạt: ” Không có gì đáng thu dọn “
Dứt lời nâng tráp nặng lên, ” Về phòng đi “
Ông Cảnh Vũ theo hắn trở về, cũng phân phó người đem gấm Tứ Xuyên từ đông sương phòng chuyển về phòng chính.
Trở về trong phòng, mặt trời dần dần lặn xuống phía tây, từ ngoài phòng đi vào, Ông Cảnh Vũ thấy Tạ Quyết còn ở trong phòng xem sổ con, có chút buồn bực.
Rõ ràng đời trước, thời gian hắn ở trong phủ cũng rất ít, ở trong phòng đã ít lại càng ít hơn.
Từ đông sương phòng chuyển về phòng chính, hắn gần như toàn bộ thời gian đều không ra ngoài.
Trử Ngọc Uyển cũng có thư phòng, vì sao chỉ ở trong phòng đọc sách xem sổ con?
Ông Cảnh Vũ không giải thích được, nhưng vẫn là nhân nhượng hắn từ chỗ Thôi Văn Cẩm đòi được hai ngàn năm trăm lượng mà tâm tình sung sướng.
Cũng khó có lúc giả ý làm hiền thê, ở phòng bếp một lúc lâu.
Nàng bưng đến bàn thấp trên giường, ôn nhu nói: ” Phu quân nhìn sổ con cả một ngày, chắc hẳn cũng mệt mỏi, trước nghỉ ngơi một lát, nếm thử trà quả thiếp tự mình làm cho phu quân “
Tạ Quyết buông xuống sổ con, mắt nhìn trà quả ở bàn.
Cắn một cái, nhai một lát.
Ông Cảnh Vũ thấy hắn như thế, hỏi: ” Phu quân cảm thấy lần này làm không được ngon? “
Tạ Quyết liếc mắt nhìn nàng, lập tức lắc đầu: ” Ăn được “
Sau đó đem trà quà trong tay còn dư lại ăn xong, uống một hớp trà, không có động nữa.
Quả trà này làm không giống lúc trước.
Quá ngọt, không phải khẩu vị của hắn.