Lúc nghĩ tới cô, đáy lòng dâng lên từng đợt đau đớn, rất đau, thật lâu cũng không tan được.
Thẩm Chấp đè giọng: “Là tớ, đột nhiên rất nhớ cậu.”
Cho dù mới gặp nhau ở trường buổi tối nhưng vẫn rất nhớ muốn gặp cô.
Đôi má Kỷ Nhiễm phiếm hồng, tiếng mưa phùn rả rích đánh lên cửa sổ, bên tai là giọng nói kiềm nén đến mức tận cùng của thiếu niên làm lỗ tai cô nóng lên.
Kỷ Nhiễm biết cô không thể tiếp tục như vậy, cô cảm thấy bản thân mình nhất định phải nói rõ ràng với cậu.
Cô khẽ nói: “Thẩm Chấp, bây giờ chúng ta còn nhỏ tương lai sẽ biết càng nhiều người…”
“Cậu cảm thấy bây giờ tớ chỉ đang nhất thời kích động sao?” Đột nhiên Thẩm Chấp cắt ngang lời cô.
Kỷ Nhiễm không biết nên nói thế nào, cô chỉ có thể nói: “Là vấn đề của tớ, tạm thời tớ không muốn suy xét tới vấn đề này. Cho nên, thực xin lỗi.”
Thẩm Chấp: “Cậu không thích tớ, hay không thích người như tớ?”
Giọng cậu có chút trầm, người như cậu từ khi sinh ra đã là sai lầm, đây là vận mệnh của cậu. Biết rõ cô vừa chói mắt vừa thuần khiết thế mà lại không để ý bản thân mình trong vũng bùn, vẫn muốn lại gần cô.
Có lẽ, càng hãm sâu vào bóng tối nên càng muốn hướng tới tươi đẹp.
Cậu, chỉ cần cô.
Cuối cùng Thẩm Chấp thấp giọng nói: “Tớ muốn đến gặp cậu, chính miệng nói với cậu.”
Quan trọng nhất, cậu muốn gặp cô.
Kỷ Nhiễm không biết cậu xảy ra chuyện gì, nhưng biết tối nay Thẩm Chấp cực kỳ khác lạ, cô khẽ hỏi: “Có phải cậu uống rượu không?”
Cô biết nhà Thẩm Chấp không quản họ nhiều, nhưng cô lại không biết trước giờ chỉ có một mình Thẩm Chấp ở.
Không có bất kỳ người nhà nào.
Kỷ Nhiễm nói: “Bên ngoài trời mưa, cậu đi ngủ sớm một chút ngày mai còn phải đến trường.”
Rồi cô chuẩn bị cúp điện thoại.
“Kỷ Nhiễm, cậu chờ tớ có được không.” Thẩm Chấp cực kỳ kiên trì.
Kỷ Nhiễm thở dài một hơi, cúp điện thoại.
Rất nhanh, cô tắt đèn nằm xuống giường, cơn mưa phùn đầu thu bên ngoài cửa sổ chưa từng ngừng lại.
Nửa đêm, mưa to đùng đùng đập lên bên ngoài cửa sổ, Kỷ Nhiễm lật người mơ mơ màng màng mở mắt. Cô đưa tay mò lên bàn, muốn xem bây giờ mấy giờ.
Cô sợ trời mưa nên sắc trời mới tối đen, cho dù buổi sáng thì trời vẫn tối đen.
Lúc cô chạm vào điện thoại, đột nhiên điện thoại rung một cái.
Bàn tay Kỷ Nhiễm dừng lại, vốn dĩ đang buồn ngủ đột nhiên như có một chậu nước tạt vào trong đầu, trong khoảnh khắc tỉnh táo lại.
Kỷ Nhiễm lấy điện thoại đến trước mặt nhìn, trên màn hình hiện lên rạng sáng 2 giờ 35 phút.
Còn có một dòng tin nhắn.
“Hơi lạnh đó, bạn học Kỷ Nhiễm.”
Kỷ Nhiễm nhìn thời gian tin nhắn được gửi đến, ngơ ngác.
Cậu thật sự chờ ở ngoài cửa nhà cô sao?
Kỷ Nhiễm ngồi dậy, cô đi tới trước cửa sổ phòng ngủ nhìn cửa lớn biệt thự, nhưng chỗ đó tối đen cũng không thể nhìn thấy ai.
Không lẽ thật sự cậu đứng chờ ở ngoài đó sao?
Kỷ Nhiễm cảm thấy không có khả năng, nhưng cô vẫn hơi do dự.
Cuối cùng cô trả lời tin nhắn: “Cậu đang ở nhà sao?”
Nhưng mà cô mới gửi được mấy giây di động trong tay cô đã rung lên, lần này là cuộc gọi.
Cô nhìn dãy số vẫn chưa được lưu trong điện thoại kia, tim đập thình thịch.
Cô nhận điện thoại, cô cũng không nói chuyện, ngược lại bên kia cười khẽ một tiếng:”Có phải cậu không có lương tâm không, tớ đã nói đến tìm cậu, cậu lại còn hỏi tớ có đang ở nhà hả?”
Cậu nói chậm rãi nhưng trong thanh âm vẫn có chút run.
Kiểu như đang rất lạnh nói chuyện mới run rẩy như vậy.
Thẩm Chấp: “Vốn dĩ tớ muốn tới trước cửa nhà cậu, nhưng khu biệt thự này quá lớn, tớ không biết nhà cậu ở đâu.”
Cô nghe tiếng cậu trong cơn mưa, rất rõ ràng, giống như cậu đang đứng bên ngoài.
Kỷ Nhiễm cắn môi: “Cậu ở đâu, vì sao không về nhà?”
“Tớ muốn gặp cậu.” Thẩm Chấp cười nhẹ nói, nhưng mà cho dù cười nhẹ, cô cũng có thể nghe được sự cố chấp trong giọng cậu.
Cô thật sự không ngờ cậu sẽ chờ mình, chờ đến nửa đêm.
Kỷ Nhiễm dằn lòng nói: “Thẩm Chấp, tớ muốn ngủ, ngày mai chúng ta gặp nhau ở trường nhé!”
“Tớ đang đứng ở đình nghỉ mát trong khu nhà cậu, tớ không tìm thấy cậu.” Giọng anh rất nhạt.
Đột nhiên đáy lòng Kỷ Nhiễm hiện lên chút bối rối, vì thế cô cúp điện thoại.
Cô từ cửa sổ đi tới bên giường rồi xốc chăn lên, trong chăn còn lưu lại nhiệt độ âm áp, bây giờ cô cần phải lên giường ngủ một giấc.
Đợi đến ngày mai, mọi chuyện sẽ như chưa từng xảy ra rồi đến trường học.
Tiếng mưa vẫn đập lên cửa kính, so với những hạt mưa nhỏ tí tách trước khi cô ngủ thì bây giờ mưa lớn hơn không ít. Vừa rồi lúc đứng bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài, cả chân trời đều có cảm giác như bị màn mưa che phủ.
Bên ngoài mưa rất lớn.
Mà cô không biết, đến cùng Thẩm Chấp đã đợi bao lâu, có lẽ còn có thể sẽ đợi bao lâu nữa.
Cuối cùng cô vẫn đứng lên, đi tới cửa. Cô khẽ đẩy cửa phòng ra, dọc theo hành lang đi xuống lầu cầm một ô che ở cổng.
Chờ tới khi cô bật dù lên, trong nháy mắt mở cửa ra, gió lạnh thổi lên người cô.
Gió lạnh xé gan như muốn chui vào trong lòng.
Cho dù bây giờ mới tháng mười, nhưng thời tiết tối hôm nay còn mưa to như vậy làm cho Kỷ Nhiễm người chỉ mặc mỗi áo ngủ có cảm giác như nửa bước cũng khó đi.
Cô bước từng bước về phía trước, khu biệt thự rất lớn, còn cái đình nghỉ mát mà Thẩm Chấp nói kia, cô cũng chỉ có chút ấn tượng mà thôi.
Cô tìm hồi lâu trong đêm tối cuối cùng cũng tìm được cái đình nghỉ mát đó, trong đêm khuya, đèn trong vườn hoa vẫn cần cù thắp sáng.
Dưới ngọn đèn mờ tối, cái đình nghỉ bát giác kia giống như nhà bị dột mưa, bốn phía đều hứng chịu cơn mưa.
Thẩm Chấp ngồi ở một góc trong đình nghỉ mát, vô cùng tĩnh lặng.
Lúc Kỷ Nhiễm bước từng bước qua, thiếu niên đang cúi đầu kia mới chậm rãi ngẩng đầu lên. Trên người cậu mặc một bộ quần áo thể thao màu đen không thấm nước, lúc này trên áo khoác tất cả đều đọng nước, còn tóc đen thì bị ướt nhẹp.
Cả người chật vật không chịu nổi.
Nhưng trong nháy mắt cậu ngẩng đầu nhìn Kỷ Nhiễm, con ngươi đen như mực kia giống như phát ra ánh sáng.
Lần này thực sự Kỷ Nhiễm vừa tức vừa buồn bực, cô nói: “Có chuyện gì, không thể đợi đến ngày mai vào trường rồi nói à?”
Thẩm Chấp chậm rãi đứng lên, cậu vừa động, nước mưa trên người cậu chảy xuống theo quần áo, cậu đứng trước mặt Kỷ Nhiễm cúi đầu đánh giá cô, cô mặc áo ngủ đi ra ngoài, áo tay dài và quần dài màu hồng nhạt, cánh tay đang cầm ô bị lộ ra một đoạn cổ tay trắng nõn.
Nhỏ mảnh như chưa đầy nắm tay.
Thẩm Chấp khẽ nói: “Cậu có bị mắng không?”
Kỷ Nhiễm sửng sốt, cô ngẩng đầu có chút không rõ chuyện gì nhìn cậu.
Lúc này Thẩm Chấp mới chậm rãi nói: “Cậu thi như vậy rồi về nhà có bị mắng không?”
Kỷ Nhiễm há miệng thở dốc, cho nên hơn nửa đêm cậu đi nửa thành phố lại còn đợi mấy tiếng đồng hồ chì vì muốn hỏi cô chuyện này?
Nhưng mà Kỷ Nhiễm nhìn bộ dáng chân thành tha thiết của cậu lại đột nhiên không trách mắng được.
Cậu chỉ muốn biết, cô thi như vậy có bị mắng hay không?
Cô bất đắc dĩ nhìn cậu: “Người thi đứng vị trí thứ nhất từ dưới lên còn đi quan tâm người khác bị điểm thấp có bị mắng hay không à?”
Đáy lòng cô có chút ê ẩm chan chát, thật sự không biết phải nói gì.
Thẩm Chấp cười nhẹ: “Cậu luôn xa lánh tớ là vì tớ thi được vị trí cuối cùng sao?”
Kỷ Nhiễm thở dài một hơi, thản nhiên nói: “Thẩm Chấp, cậu nên về nhà.”
Cô có thể cảm nhận được cơ thể cậu đang run lên, là do ở bên ngoài chịu lạnh thời gian dài nên cơ thể tự phản ứng.
Nhưng không đợi cô nói xong, Thẩm Chấp đã tiến lên đưa hai tay giữ vai cô, ngón tay cậu thật lạnh, cho dù cách lớp áo ngủ cô vẫn có thể cảm giác được độ lạnh của nó.
Nhưng mà lời cậu nói, lại nồng nhiệt nóng bỏng.
Cậu ghé sát tai cô, nhẹ nói: “Nhiễm Nhiễm, tớ biến thành bộ dáng cậu thích có được không?”
Kỷ Nhiễm còn chưa kịp phản ứng, đôi môi Thẩm Chấp đã cúi xuống ngày càng gần, bên ngoài đình nghỉ mát mưa to tầm tã vang lên trong đất trời.
Cuối cùng, trong ban đêm mưa to đó, môi anh xẹt qua môi cô.
Ấm áp lại mềm mại, cơ thể Thẩm Chấp lạnh đến cứng đờ nhưng dường như bỗng nhiên được làm ấm tận sâu đáy lòng.
Chớp mắt này, Thẩm Chấp cảm nhận được tim mình đầy ngọt ngào.