Thánh nhân đã nói, vạn vật đều có thể làm thuốc!
Người nọ vòng tay ôm đầu gối ngồi đợi một lát, nhịn không được thúc giục: “Đến khi nào thì xong?”
“Nhanh thôi.” Hồng Văn thong thả đáp.
Người nọ gật đầu, qua một lát bỗng dụ dỗ: “Tiểu đệ ở Thái Y Viện là nhân tài không được trọng dụng, chi bằng tới Hộ Bộ nhé!”
Hồng Văn: “… Không cần đâu.”
Hắn nhớ rồi, hôm đó mình và Hà Nguyên Kiều lần đầu đi đến cung của Thục Quý phi, ông tướng này cũng nói như vậy!
Người nọ cũng không hề nhụt chí, ngồi tại chỗ đếm trên đầu ngón tay liệt kê ưu điểm của Hộ Bộ.
“Hộ Bộ tốt lắm đấy, không cần trị bệnh cứu người, rủi ro thấp; hơn nữa chúng ta cai quản chi tiêu các nơi, không ai dám đắc tội… Chúng ta không phải thức khuya trực ca, rất thoải mái!”
Hồng Văn trầm mặc nhìn mái tóc thưa thớt và búi tóc nhỏ xíu như củ tỏi của người nọ, thầm nghĩ chính huynh sắp hói trọc rồi kìa, mặt mũi đâu mà dám nói công việc thoải mái? 🙄
Khi ta trực đêm còn thường xuyên nghe bên Hộ Bộ rít gào vì mấy văn tiền đấy?
Hồng Văn tặc lưỡi: “Nào, đưa tay ra để ta bắt mạch cho huynh.”
Người nọ: “… Hả?”
Hồng Văn trề môi hất cằm về phía đỉnh đầu người nọ, tiếc nuối nói: “Chỉ thêm mấy năm nữa là không còn cọng nào!”
Người nọ: “…”
Thật lâu sau, anh ta ngượng ngùng hỏi: “Chữa được không?”
Hồng Văn: “… Thử xem.”
Chỉ cần không phải hói bẩm sinh là được.
Trước tiên Hồng Văn kiểm tra da dầu người nọ, nghe đối phương khai bệnh: “Dạo này rụng rất nhiều, sáng dậy có thể vơ được một nùi trên gối đầu! Người nhà cũng sốt ruột lắm, vơ vét cách chữa khắp nơi, gừng tươi đã dùng vài sọt, khổ nỗi chả có cách nào hữu hiệu!”
Hồng Văn gật đầu: “Rụng tóc có nhiều nguyên nhân khác nhau, có thể là khí huyết không đủ, cũng có thể là thận xảy ra vấn đề, hơn nữa…”
Hồng Văn còn chưa nói xong, đối phương bèn chém đinh chặt sắt khẳng định: “Tất nhiên là do khí huyết không đủ!”
Đàn ông chân chính nhất quyết không thể hư thận! 😉
Khóe miệng Hồng Văn giật giật: “Mạch tế mà huyền, thật đúng là triệu chứng này rồi… Thường xuyên đầu váng mắt hoa, buổi tối ngủ không ngon chứ gì?”
“Đúng đấy!” Người nọ vỗ đùi, “Rất là mệt, buổi tối nằm mơ vẫn đang tính sổ!”
Cứ mơ gặp phải sổ sách không khớp là tức muốn chết rồi, sao có thể ngủ ngon? 😤
Hồng Văn lườm người nọ một cái, thế mà còn khuyên ta sang Hộ Bộ!
Người nọ cũng ý thức được mình nói lỡ miệng, mắt láo liên, vô cùng chột dạ.
“Khí huyết ảnh hưởng đến tóc rất nhiều, khí huyết không đủ dĩ nhiên khó có thể cung cấp đủ chất dinh dưỡng nuôi tóc,” Hồng Văn bảo người nọ le lưỡi nhìn nhìn, sau đó giơ tay ấn bụng y, “Thường xuyên đau bụng phải không? Gan bị nóng, về sau nên ít nổi giận.”
Người nọ gật đầu thật mạnh: “Đúng quá, ta còn tưởng bị lạnh dạ dày, uống bao nhiêu là trà gừng cho ấm bụng.”
“Đây là bệnh gan nóng khắc tỳ gây ra, mau ngừng đi, càng uống càng nóng,” Hồng Văn lắc đầu, từ trong lò moi ra cục than thổi nguội, lưu loát khai phương thuốc, “Ăn nhiều khổ qua và rau đắng, thanh nhiệt hạ hỏa, rượu cũng phải cai.”
Người nọ liên tục gật đầu, duỗi cổ xem đơn thuốc: “Ta không uống rượu. Bạch thược dược, xuyên đương quy, thục địa hoàng, xuyên khung… đây không phải canh Tứ vật sao?”
Hồng Văn cười: “Ui trời, huynh còn nhận ra bài thuốc nữa, không tệ!”
“Không tệ cái gì chứ,” người nọ cười khổ, “Tiểu Hồng Lại mục chớ trêu đùa ta, canh Tứ vật không phải cho bà đẻ à? Năm ngoái bà nhà ta còn uống đấy.”
Hồng Văn vui vẻ: “Huynh chỉ biết một mà không biết hai, canh Tứ vật chủ yếu để bổ huyết điều huyết, mấy vị dược liệu thêm giảm thích hợp sẽ thành một phương thuốc khác, công hiệu dĩ nhiên cũng khác hoàn toàn.”
Thấy chính mình náo loạn ra một hồi chê cười, người nọ mặt mày đỏ bừng, vội vàng thu đơn thuốc: “Thụ giáo thụ giáo…”
Ở wattpad có nhà bacom2. Qua một lát nữa, Hà Nguyên Kiều xách ấm trà đi ra, hai người ngồi bên bếp lò đồng thời ngẩng lên.
Hà Nguyên Kiều sửng sốt, như đang đối mặt với một kẻ địch đáng gờm: “Phương Chi Tân, ngươi là người Hộ Bộ tới đây làm gì? Tháng này Thái Y Viện chúng ta không thiếu nợ!”
Phương Chi Tân nhảy bật lên, dùng mũi chân vạch một đường dưới đất ngay trước người, cứng cổ cãi: “Thấy rõ chưa, ông đây vẫn còn trong ranh giới Hộ Bộ, không vượt rào!” 😂
Nói xong lại sực nhớ ra điều gì, khoanh tay nghiêng đầu nhìn Hà Nguyên Kiều: “Không thiếu nợ? Ngươi khẳng định?”
Ánh mắt Hà Nguyên Kiều điên cuồng láo liên, ngồi xổm xuống bên cạnh Hồng Văn chơi tình lờ: “Khát nước chưa?”
Phương Chi Tân lớn tiếng: “Ngươi đúng là đang chột dạ, Thái Y Viện tháng nào mà không thiếu nợ?! Tháng trước có ba mươi bảy lượng tám mươi văn không khớp sổ sách, còn tháng này là hai mươi lăm lượng bảy mươi tám văn… Đây giải thích thế nào?”
Đánh người không vả mặt, bị ghét đừng đòi nợ! 😆
Hà Nguyên Kiều không thể nhịn được nữa cũng nhảy bật lên, đỏ mặt hô: “Chúng ta không thẹn với lương tâm, chúng ta là đại phu, chuyện cứu người có thể tính là thiếu nợ hả?”
“Sao lại không tính?” Phương Chi Tân không biết từ đâu móc ra một bàn tính đánh lách cách, tay áo tung bay nước miếng văng tứ tung, “Các ngươi dùng dược thảo làm thuốc tễ, phòng bếp nhỏ dùng củi gạo mắm muối, còn có giấy, bút, mực, nến, dầu… thứ nào không phải dùng ngân sách từ Hộ Bộ chi ra?”
“Hộ Bộ thì sao?” Hà Nguyên Kiều nhảy chồm chồm, “Đều do bệ hạ đích thân cầm ngự bút phê duyệt, các ngươi có bản lĩnh thì cứ tìm bệ hạ mà khiếu nại, đi đi!”
Chương dài nên bà còm chia làm hai đăng ở wattpad. Ngày mai các bạn vào đây đọc tiếp nha!
Sự tích của Hạnh lâm (rừng hạnh)
Đổng Phụng là người nước Ngô thời Tam Quốc, ẩn cư ở Lư San chữa bệnh không lấy tiền. Người bệnh nặng mà khỏi thì ông trồng năm cây hạnh, người bệnh nhẹ mà khỏi thì ông trồng một cây. Chỉ mấy năm sau có hơn mười vạn cây hạnh mọc thành rừng. Từ đó “Hạnh lâm” còn dùng để chỉ giới y học.