Liễu Mộc Hi cũng đăng ký môn giám định và thưởng thức điện ảnh, nhưng cô ấy không có hứng đi làm bóng đèn, nói: “Sân khấu chính vẫn nên để lại cho cậu và Trần Nhung đi.”
“Một mình cậu có phải rất nhàm chán không?” Nghê Yến Quy không có chút thành ý gì.
“Giơ gậy đánh uyên ương càng chán hơn.” Liễu Mộc Hi quả thật là một người rất hiểu cảm giác hưởng thụ, cô ấy dù một mình xem phim cũng không muốn người khác thương xót cho mình.
Nghê Yến Quy phát hiện Trần Nhung đã đến rồi, ngồi ở giữa chỗ ngồi hàng phía sau, đối diện màn hình lớn của bục giảng chính.
Trước đấy, Trần Nhung còn gửi WeChat nói có thể sẽ đến muộn, ai ngờ anh còn đến sớm hơn cô.
Cũng cùng lúc đó, Nghê Yến Quy nhìn thấy quả đầu tròn màu quýt đang ngồi sau lưng Trần Nhung.
Tên gì nhỉ, à, Dương Đồng.
Dương Đồng và Chu Phong Vũ như hình với bóng, nhưng hôm nay lại không thấy bóng dáng của Chu Phong Vũ đâu.
Dương Đồng nhìn đông ngó tây, liếc thấy cô thì vội vàng tránh ánh mắt, quay đầu sang phía bên kia. Lúc sau, cậu ta ý thức được hành động của mình thật giả tạo nên đổi thành cúi đầu.
Nghê Yến Quy đi đến, nhìn chằm chằm vào Dương Đồng. Lúc sắp ngồi xuống, cô lại liếc mắt nhìn thêm một cái.
Dương Đồng vẫn không nhìn cô.
Rõ ràng cô nhìn thấy quả đầu cam của cậu ta quay sang. Xem ra mấy lời nói lần trước có hiệu quả, bọn “HKT” này không còn dám bắt nạt Trần Nhung nữa.
Nghê Yến Quy vỗ váy ngồi xuống. Váy dài khẽ rũ xuống lộ ra một cặp chân trắng nõn cùng mắt cá chân tinh tế. Cô nhẹ nhàng vén váy – đây là tư thế cô đã luyện trên dưới mười lần, vừa xinh đẹp vừa rụt rè.
“Đúng rồi.” Trần Nhung hỏi, “Không phải bạn của cậu cũng đăng ký lớp này sao, cậu ấy đâu rồi?”
“Cậu ấy nói rằng muốn hưởng thụ cảm giác cô độc của điện ảnh, nên tự mình ngồi ở một góc sáng sủa rồi.” Nghê Yến Quy nói dối không chớp mắt.
Trần Nhung ngồi bên tay phải Nghê Yến Quy, bên phía tay trái là một khoảng trống, nhưng cũng không có ai đến đây.
Thật ra ở phía bên kia của Nghê Yến Quy có một nam sinh tùy tiện ngồi xuống. Sau khi ngồi xuống thì nam sinh quay đầu cười, đồng thời nghiêng người đi. Cả người và góc độ đều không phải nhìn về phía màn hình lớn, mà là đang nhìn cô. Tia sáng trong mắt cậu ra chỉ chiếu qua một người, vừa nhìn đã thấy được ngay.
Hung thần ác sát đầu tròn màu quýt ở hàng phía sau đang dõi theo cậu ta. Đầu tròn không chỉ có cái đầu tròn xoe mà khuôn mặt cũng tròn trịa, trông hung dữ đến buồn cười.
Nam sinh kia không để ý đến, lại đột nhiên cảm giác được ghế dựa của mình bị người phía sau đá một cái. Cậu ta quay đầu sang nhìn.
Quả đầu tròn màu quýt nhìn chằm chằm cậu ta.
“Cậu làm gì thế?” Nam sinh cảm thấy chẳng hiểu đang xảy ra chuyện gì.
Đầu tròn màu quýt không nói lời nào, lại đạp thêm một đạp nữa. Đồng thời ánh mắt cũng liếc liếc sang Nghê Yến Quy.
Nam sinh kia nhìn Nghê Yến Quy, rồi lại nhìn quả đầu tròn màu quýt.
Dương Đồng nghiêng đầu, lắc lư hai bên.
Không biết có phải ảo giác hay không, hình như nam sinh đã từng nghe qua câu chuyện “anh trai” vận động xương cốt. Cậu ta dần nhớ lại.
Dương Đồng làm một tư thế đuổi người đi.
Nam sinh quay người về chỗ cũ. Cậu ta chống tay lên mặt bàn đứng dậy, nhìn về phía sau lẩm bẩm một câu: “Tật xấu.”
Dương Đồng xác định rằng Trần Nhung và Nghê Yến Quy không còn bị ai quấy rầy nữa thì cậu ta mới mang cặp vào, đi xuống ngồi ở dưới cùng.
Chương trình học rất đơn giản – Giám định và thưởng thức một bộ phim điện ảnh. Đèn trong phòng học đều giảm sáng, trên bục giảng được trang bị một máy chiếu hệt như một rạp phim đơn giản. Giáo viên rất có tính nghệ thuật, đưa ra danh sách tên của các bộ phim điện ảnh nổi tiếng. Nổi tiếng có ý là, vừa nói tên phim điện ảnh, Nghê Yến Quy đã biết ngay nội dung phim.
Hôm nay là phim “Malena.”
Nghê Yến Quy nghĩ thầm giáo viên bây giờ thật sự không bị cản trở gì, ngay tiết học đầu tiên đã đưa ra đề tài cấm kỵ này. Cô lén liếc nhìn Trần Nhung một cái, ánh sáng trên màn ảnh chiếu rõ vào khuôn mặt anh, cô nhìn không rõ ánh mắt của anh.
Liễu Mộc Hi có nói đúng một câu, Trần Nhung đi học rất nghiêm túc, không lơ là.
Nghê Yến Quy không tiện mở miệng nói chuyện.
Đương nhiên khi trên màn hình xuất hiện hình ảnh không phù hợp với thiếu nhi, cô không thể nào ngồi yên. Cô nghe thấy giọng nói tinh tế của nam sinh đang thảo luận ở bên cạnh. Cô nhìn sang Trần Nhung.
Anh nâng kính lên, chớp chớp mắt.
Chẳng lẽ tâm trí của tên ngốc mọt sách này đang rạo rực sao? Nghê Yến Quy đưa tay vào trong cặp, lấy ra một quyển sách, siết chặt lại rồi che trước mặt anh.
Anh giật mình.
Bên trong mờ tối, bìa sách màu xanh nhìn không lớn. Cuốn sách nằm nghiêng, tên cũng nghiêng ngả. Thỉnh thoảng màn hình lớn sáng lên, anh mới biết đây là sách giáo khoa tranh sơn dầu. Anh nhìn sang Nghê Yến Quy, phát hiện cô cũng lấy một cuốn sách cản tầm nhìn của mình lại. Mặt của cô dán vào bìa sách, hình như không mấy vui vẻ, nhưng giây tiếp theo cô lại nhìn sang anh nở nụ cười.
Trong khoảng thời gian ngắn này, Nghê Yến Quy không biết giải thích thế nào về hành vi của mình. Nữ chính rất tốt, dáng người vô cùng nóng bỏng, Trần Nhung nhìn thêm vài lần cũng bình thường. Nhưng cô lại thấy không được tự nhiên lắm, không muốn nhìn thấy một nam sinh trong sáng như thế xem những thứ tầm thường như vậy. Bởi vì đơn giản không muốn cho anh xem thôi. Đồng thời, cô cũng không biết mình lấy lập trường gì để ngăn cản anh, nên đành phải đưa ra khuôn mặt tươi cười để ứng biến.
Trần Nhung cười cười, đưa tay nhận lấy sách của cô, cũng học giống cô đưa bìa sách dán sát vào mặt mình.
Trong phòng học vang lên tiếng “ồ” kinh ngạc của các sinh viên. Đèn trên màn hình lóe sáng lên.
Hai người trốn sau cuốn sách, ngũ quan mơ hồ, nhưng cô cảm thấy ánh mắt anh vô cùng sáng ngời, giống như một linh hồn trong suốt không tỳ vết.
Cho đến khi các bạn học yên lặng trở lại. Hai người mới thả sách xuống.
Từ trước đến giờ anh không hay so đo, đột nhiên cô cản trở quá trình giám định và thưởng thức của anh.
Ngược lại cô càng cảm thấy ngại ngùng.
Lúc ánh đèn sáng lên, bộ phim điện ảnh kết thúc.
Thầy giáo lại lần nữa đứng trên bục giảng, bắt đầu ra bài tập.
Nghê Yến Quy vì thế mới biết, chọn môn học không phải đơn giản như xem phim rồi thôi, sau đó còn phải nộp bài cảm nghĩ một ngàn từ. Không biết môn học này có thể qua loa không. Lý giải của cô về phim điện ảnh là hình ảnh tinh xảo, kết cấu hoàn mỹ, nội dung vui vẻ. Phải tinh tế viết hơn ngàn chữ thật sự quá khó khăn với cô. “Không ngờ còn phải viết báo cáo…”
Trần Nhung hỏi: “Viết bình luận phim điện ảnh sao?”
“Không có?” Nghê Yến Quy lắc đầu, “Mình không rành chuyện viết đánh giá phim điện ảnh cho lắm.”
Anh biết: “Mình viết chừng hai ngày, còn một ngày viết cho cậu nhé.”
Này cũng được hả? Cô cười tươi như hoa: “Cảm ơn cậu nha! Nếu không có cậu, chắc có lẽ mình không thể nào nộp bài được rồi.”
Cách giờ giới nghiêm của ký túc xá còn một tiếng, cô nói: “Hay là, mình mời cậu đi ăn khuya nhé?”
“Ừm.” Lúc này Trần Nhung mới phát hiện, sách khi nãy cô chắn trước mặt anh, bìa sách… rất khác biệt, sách rất dày – “Hoàng tử hống hách yêu cô vợ bị ruồng bỏ của tổng giám đốc”, “Đây là sách… ngoại khóa sao?”
“À.” Nghê Yến Quy nhanh chóng lấy quyển sách lại, cô mang theo hai quyển sách, một quyển dùng đi học, một quyển dùng khi thất thần.
“Sách nói về cái gì thế?”
“Nói về một nam sinh rất bá đạo.” Nghê Yến Quy bỏ sách vào cặp mình, chuyển đề tài, “Tan học rồi.”
Trần Nhung tiếp tục hỏi: “Bá đạo như thế nào?”
Nghê Yến Quy dừng chân: “Quyển sách này, chính là phê phán phương thức theo đuổi tầm thường.”
“Thế nào mới không tầm thường?” Anh càng thêm hiếu kỳ.
Cô nghiêm túc dừng lại: “Cậu không thể học, có đi hay không, còn chưa ăn khuya đâu!”
Trần Nhung bị cô dọa: “Đi, ăn thôi.”