Doanh Nguyệt đi ở sau cùng, chầm chậm bước tới bên cạnh ba người, khẽ cúi đầu. Tịnh chưa nhìn ra ngoài cửa sổ, chẳng qua rất nhanh liền nhận ra không khí có gì đó không đúng, vì sao trong nhà đột nhiên an tĩnh như thế?
Nàng ngẩng đầu nhìn đám người đứng ở trước cửa sổ trong nhà, tức thì chầm chậm quay đầu nhìn xuống dưới thành, tâm tạng đột nhiên hơi rút, tựa hồ có cảm giác tim đập rộn ràng, nhãn thần sững sờ nhìn xuống chi nhân mã sát khí đằng đằng dưới kia.
Người của bốn nhà đều đi tới trước cửa sổ, ai ai cũng sững sờ, nháy mắt nhìn thấy chi nhân mã ở ngoài thành kia, phảng phất người nào người ấy như bị sét đánh trúng, cứng người bên cửa.
Một chi nhân mã xếp đội tịnh không chỉnh tề. Tụ tập ở ngoài thành có vẻ khá là hỗn loạn, thậm chí có phần hơi nhếch nhác. Nhưng chi nhân mã Thiên Đình có vẻ lôi thôi rách rưởi ấy lại mang đến cho tất cả mọi người ở đây sức xung kích thị giác cực chấn hám.
Lam hổ kỳ, Մng kỳ, Lang kỳ phần phật tung bay trong gió. Nhuốm máu biến thành màu đỏ nâu phần phật tung bay, thậm chí là rách rách nát nát tung bay.
Dưới chiến kỳ, người chưa cởi giáp, vết máu khô cạn nhiễm khắp toàn thân. Có người thiếu cánh tay, có người thiếu một chân, có người mù một mắt, cơ hồ tìm không được người nào nguyên vẹn, cơ hồ ai cũng mang thương. Song ai cũng quật cường đứng đó.
Thân thể loang lổ vết máu cùng bụi đất, như thể từ trong núi thây biên máu bò đi ra.
Trên mặt những người này đầy là vết máu, trên khuôn mặt của rất nhiều người còn có vết nước mắt chưa lau khô, rõ ràng là đã khóc. Nước mắt hòa lẫn vết máu khô cạn ở trên mặt, mang đến cho chúng nhân đứng trước cửa sổ trên lầu cảm giác chấn hám đến từ tân sâu trong tâm linh.
Chuyện gì có thể khiến cho nhiều tu sĩ như vậy khóc lóc, chuyện gì có thể khiến cho một đám người chết còn không sợ này khóc lóc, những người này hẳn phải trải qua tuyệt vọng đến mức nào?
Chúng nhân trên lầu các cuối cùng đã biết chiến quả năm vạn nhân mã đánh vỡ trăm vạn tinh nhuệ là tơi bằng cách nào, thì ra chính bằng những người trước mắt ấy. Cuối cùng cũng biết vì sao chính mình nhìn thấy nhóm người trước mắt này lại có cảm giác chấn hám. Bởi vì nhóm người đứng trước mắt là một đám người từ trong núi thây biển máu bò đi ra.
Nhưng khiến chúng nhân khó mà lý giải chính là, vì sao trong mắt những người này đều lóng lánh lửa giận, ai cũng mang theo thần sắc bi phẫn nhìn trên đầu thành, lửa giận cháy lên trong từng đôi mắt ấy phảng phất muốn khống chế không được tồi sụp cả tòa thành này.
Chính là nhóm người này khiến cho trong thành rơi vào hoảng loạn? Chúng nhân bỗng đột nhiên cảm thấy đó là điều đương thiên.
Chiến kỳ vẫn phần phật tung bay trong gió. Dưới chiến kỳ, Miêu Nghi thân mặc hồng sắc chiến giáp đứng trước quân trận do vạn người hình thành nên, nhắm hai mắt lại. Đè nén lửa giận trong lòng, yên tĩnh chờ đợi, đợi trên đầu thành trả lời đợi đối phương mở cửa thành.
– Kiêu binh hãn tướng!
Tả Nhi đứng trước cửa sổ, coi chừng người ở ngoài thành, từ từ nhả bốn chữ, cũng không biết là khen hay chê.
Một tiếng này khiến Mị nương hồi thần lại, nàng cũng kiến thức qua không ít nhân mã thủ hạ của Nghiễm Thiên vương, nhân mã càng nhiều nàng cũng kiến thức qua, song hôm nay tận mắt nhìn thấy chi nhân mà này lại mang đến cho nàng sức chấn hám mà trước đây chưa từng có, đặc biệt là nhãn thần phẫn nộ của đám người này cư nhiên khiến nàng có phần sợ hãi.