Anh cúi người, đôi môi nhẹ nhàng che lên khuôn mặt, hôn đi nước mắt.
Đôi môi tiếp tục đi xuống, cuối cùng hôn lên đôi môi hồng của cô.
Ban đầu là dịu dàng như chuồn chuồn lướt trên nước, dần dà, anh bắt đầu nhiệt tình hơn.
Bọn họ chia xa nửa năm, đã trải qua sinh ly tử biệt, bây giờ cuối cùng cũng gặp nhau, có rất nhiều nỗi lòng muốn bày tỏ.
Mà lúc này, tất cả tình yêu, đều nằm trong nụ hôn này.
Cô kiễng mũi chân, ôm lấy cổ anh ta, chỉ sợ anh không cảm nhận được sự đáp lại của mình.
Cô ấy rất nhớ anh ta, rất yêu anh ta, khoảng thời gian này cô vô cùng đau khổ, nhưng vẫn muốn giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Nụ hôn này, ngày càng mãnh liệt.
Thật lâu sau, hia người mới tách ra, ánh mắt của cô đã bắt đầu có hơi lờ mờ.
Phó Thiết Ảnh vuốt ve khuôn mặt nhỏ của cô: “Anh đã về rồi, anh sẽ không đánh mất em nữa đâu.”
“Lời này là do anh nói, nếu anh còn dám bỏ lại em, vậy thì lần sau em tật sự sẽ không tha thứ cho anh nữa, thật đói!”
Cô mở miệng, dùng sức nói từ chữ từng chữ.
Đau khổ như vậy, cô không muốn chịu đừng thêm lần nữa.
Mà anh cũng như vậy, thật sự quá đau lòng.
“Thời gian không còn sớm nữa, em cũng phải về kí túc xá, mai em còn có tiết sớm.”
“Anh nhìn em lên.”
“Mai nhớ đến tìm em đó.”
“Ừm, anh nhớ rồi.”
Cô gật đầu, xoay người đi vài bước lên kí túc xá, nhưng lại vòng trở vê.