Anh nhìn đôi má hồng phấn của cô, không kiềm được mà đôi mắt trở nên dịu dàng.
.
Sau khi ăn xong anh dẫn cô đến Thuỷ Cung lớn nhất Đế Đô, vì hôm nay là Chủ Nhật nên giá vé đặc biệt đắc, thế nhưng anh cũng không để ý mà mua hai vé nắm tay dẫn cô vào trong.
Bên cạnh có vài cô gái nhìn cô với vẻ hâm mộ, đàn ông vừa có khí chất hơn người vừa đẹp trai thật sự có chút hiếm thấy, bàn tay anh vẫn nắm chặt bàn tay nhỏ của bạn gái mình, giá trị nhan sắc đặc biệt đẩy lên rất cao. Từ khí chất, quần áo, cử chỉ đều có thể nhìn ra anh là một nhân vật lớn.
Người có mắt thẩm mỹ sẽ thấy đồng hồ anh đeo trên tay chính là thương hiệu đắc đỏ, không quyền thì cũng quý, vừa nhìn đã biết là người có tiền.
Khúc Yên và anh nhìn vòng cung bên trong những đàn cá lớn bé bên trong bơi qua lượn lại, bỗng nhiên có một con cá ngựa bơi tới trước mặt cô, sau đó liền dừng trước mặt nhìn cô một lúc.
Cô nhìn chú cá ngựa bên trong, tâm tình không khỏi vui vẻ, cười híp mắt nói :”Cá ngựa là loài sinh vật sống rất tình cảm. Cho đến tận lúc chết đi, chúng cũng chỉ có một người bạn đời duy nhất..”
Mặt biển bên trong lớp kính phản chiếu lên gương mặt trắng nõn của cô mà biến nó có màu xanh đậm, đôi mắt cô rất đẹp, từ đầu đến cúi nhìn chú cá ngựa trước mặt mình. Còn anh thì cúi xuống nhìn cô.
Cô vươn tay lên tấm kính, chú cá ngựa lập tức bơi đi nơi khác.
”Thật tuyệt biết mấy, cả đời chỉ yêu duy nhất một người..đến sinh ly tử biệt cũng không thể chia cắt tình cảm của nó. Thế nhưng con người chúng ta không phải ai cũng đều sẽ sống như những loài chú cá ngựa ấy.” Cô vui vẻ ngước lên nhìn anh.
Thẩm Tây Thừa không nói gì ôm bả vai cô, nhân lúc ở đây là góc khuất mà cúi đầu xuống. Anh nhẹ nhàng cạy hàm răng cô ra, mạnh mẽ như công thành chiếm đất.
Tuần trước ở nhà Bạc Kiêu anh chỉ hôn cô duy nhất một cái, sở dĩ là vẫn chưa đủ thỏa mãn nên giờ vừa chạm vào cánh môi cô là lại không muốn buông ra, thật sự anh nhớ cô đến sắp phát điên rồi.
.
Tối hôm đó Thẩm Tây Thừa ngoài dự tính ở lại căn hộ cô chứ không đơn giản là đến chơi. Cô nghi ngờ nhẹ giọng hỏi :”Anh ngủ ở đây thật sao?”
Anh ngồi trên sofa mặc đồ ngủ dài thoải mái, mái tóc ngắn gọn gàng đã rũ xuống trán mang theo vẻ tuỳ tiện nhưng lại mang đến sức quyến rũ kinh người.
Anh nhướng mày nhìn cô :”Đây là muốn đuổi khéo anh sao?”
Khúc Yên cứng ngắt lắc đầu, dù có chút kinh ngạc nhưng vẫn không nói gì. Sinh hoạt vẫn như bình thường, vẫn ngồi cùng anh xem phim đến tối, khung cảnh nên thơ thật sự không ai muốn phá hỏng nó.
.
Anh nhìn giường ngủ bỗng chốc tối sầm mặt lại :”Gối ngủ của anh tại sao lại bị đưa qua phòng ngủ phụ?”
Khúc Yên bình tĩnh trả lời :”Dù sao có gối cũng không có người, anh cũng biết giường em đâu có lớn như khi ở Ôn Gia, một người một gối mới thoải mái.”
”Thật không?”
Cô khó hiểu nhìn anh, rồi từ phòng ngủ phụ đem gối sang đặt lên giường :”Đương nhiên là thật rồi, giờ thì..Ưm..”
Cô còn chưa nói xong đã bị cánh tay của anh ôm chặt lấy eo, chiều cao cô cùng lắm chỉ cao qua cằm anh, mỗi lần hôn đều bị anh cưỡng ép ngẩn cao đầu, đầu lưỡi anh lại quen đường đi nước bước tiến thẳng vào trong khoang miệng của cô dây dưa không ngừng.
Mọi dây thân kinh cô đều bị anh làm cho rối loạn, dù hơi thở anh cô đã rất quen thuộc nhưng cái sự giày vò này cô vẫn không có bất kì lợi thế này, bị anh hôn đến đầu óc đều trống rỗng, tay chân cũng mềm nhũng thì anh mới buông cô ra.
Bàn tay anh mở cúc áo đầu trên người cô ra, cúi đầu hôn để lại vài dấu trên cổ cô, Khúc Yên còn chưa kịp định hình lại từ nụ hôn lại bị cưỡng ép ngửa mặt lên cao.
Cả xương vai xanh cũng bị anh hôn đến đỏ cả lên, đầu lưỡi lại đùa nghịch trên da thịt mẩn cảm, vừa đau vừa rùng mình.
Cô dùng tay làm tóc anh trở nên rối lên, sau đó là cong mắt lên cười thích thú, Thẩm Tây Thừa hôn lên mặt cô một cái, bế cô lên rồi đi tắt đèn, anh dịu dàng hỏi :”Sau này có gì cũng không được giấu, ngày mai anh lại phải đi công tác ở thành phố khác. Ở nhà không được nịnh đói.”
Đôi mắt màu nâu sậm đắm chìm trong mắt cô, vẻ cấm dục từ nụ hôn khi nãy vẫn chưa tan biến, dù không làm gì nhưng vẫn bá đạo bao phủ cô trong hơi thở của mình.
Khúc Yên choàng tay ôm cổ anh :”Em cũng không phải nhịn đói, ở trường nam sinh rất hay rủ em đi ăn, cũng không đến mức như anh nói đâu.”
”Rủ liền đi à?” Anh híp mắt sâu xa nhìn cô, khoé môi hơi cong lên. Bàn tay như đùa nghịch mà sờ soạn eo cô rồi lại kéo cả người cô vào lồng ngực mình.
Trong bóng tối cô nhìn anh, nhìn sườn mặt đẹp trai lại như tức giận của anh cô liền không nhịn được trêu ghẹo.
Áp hai tay lên má anh rồi hôn nhẹ lên môi anh một cái, giọng vô cùng lấy lòng :”Em mà đi, thì sợ rằng bình giấm nhà em sẽ bị vỡ mất.”