– Em lại đi cho bọn họ đồ ăn?
– Dạ. – Kaylin gật đầu nhìn anh.
– Anh đã nói rồi, bọn họ không thể tin tưởng được. Em cho vào buổi sáng anh không nói, tối đến em đi lại làm gì?
Kaylin biết là vậy, nhưng mấy người bọn họ thi công từ sáng tới tối, buổi trưa thì bọn họ dành thời gian cho gia đình một chút, có buổi tối mới ngồi nghỉ ngơi để về nhà nên cô mới có thể đem cho họ.
Bỏ qua lời trách móc của anh, Kaylin còn đưa cho anh xem số tiền họ đưa cho cô. Gương mặt cô tươi cười còn kể lại việc vừa rồi. Peter vốn đã không thích, nhưng nhìn cô vui vẻ như thế anh lại không muốn phá hỏng niềm vui này. Nếu cô đã quyết định như vậy thì anh sẽ dành thêm thời gian để chú ý cô kĩ hơn. Kaylin vẫn ngờ nghệch lắm, cô không thể tưởng tượng nổi thế giới này nhiều thứ xấu xa hơn cô nghĩ nhiều.
– Được rồi, về nhà thôi. – Peter xoa đầu cô còn cầm hộ cô túi xách để đóng cửa.
Kaylin trong lúc đi ra chợt nhớ ra lúc chú mình nói cuối tuần này có buổi hòa nhạc. Cô tiến lên để hỏi anh xem chủ nhật có bận gì không.
– Anh… chủ nhật anh… có bận gì không ạ?
Đáng lẽ là sẽ có việc bận, nhưng Kaylin hỏi vậy thì chắc là cô có việc nhờ anh trong ngày hôm ấy.
– Không có, em có chuyện gì sao?
Thấy Peter rảnh như vậy, Kaylin lại gần còn lấy trong túi sách ra chiếc vé cô mới mua được.
– Cái này–cho anh. Chủ nhật… có thể–đi xem ca nhạc được không ạ?
– Được chứ. Vậy đợi chủ nhật, anh đến đón em.
– Dạ.
Nhìn Kaylin vui vẻ khi có người đi cùng như vậy, Peter cũng thấy thoải mái trong lòng. Tuy là tiếp xúc với cô cũng không ngắn nhưng mà anh vẫn cảm thấy cô không hoàn toàn có tình cảm với anh. Giống như cô đang gượng ép bản thân mình làm điều đó. Nhưng mà, cô cũng đâu có thích tên đó ngay. Cũng vì tiếp xúc lâu ngày mới nảy sinh tình cảm. Vì vậy mà anh nghĩ cứ từ từ, không cần vội vàng cũng được. Dù sao mối họa lớn nhất thì đã có thể loại bỏ rồi. Bây giờ anh chỉ cần Kaylin không cách xa mình, từ từ tiếp nhận anh cũng được.
Hai người đi với nhau ra ngoài, ngồi lên xe để rời đi. Cách đó không xa lại có bóng người chụp lén bọn họ. Những tấm ảnh khi xem lại rõ nét còn thấy họ thân thiết, gần gũi với nhau như một cặp tình nhân vậy.
Lôi điện thoại ra để gọi:
– Cô ấy rời đi cùng cậu ta rồi.
– …
– Tôi hiểu rồi.
Từ đầu dây bên kia không biết nói gì nhưng sau khi tắt điện thoại thì tên đó đã đứng trước cửa hàng của Kaylin. Đợi cho mọi người ở đó không còn nhiều người, tên đó gắn thiết bị gì đó ở ngay chậu hoa ra vào. Nhìn hành động mờ ám của hắn ta, một bà cụ vô gia cư nhìn thấy nhưng không dám lại gần bởi vì bà biết sức mình không lại, có thể bị hắn ta tiễn đi một đoạn cũng không chừng. Đợi hắn ta thực hiện xong kế hoạch, bà mới đi đến để xem kĩ nó là gì. Thấy nó tròn tròn còn nhấp nháy đèn đỏ, nhưng bà không biết rõ đó là thứ gì. Bà muốn đợi ngày mai rồi nói cho Kaylin nghe vì cô là một cô gái tốt bụng hay cho bà đồ ăn nên mà muốn giúp cô.