Ngồi máy bay hơn bốn giờ, não anh đã nghĩ ra vô số cảnh tượng mình cầu xin cô tha thứ.
Một lần không được thì hai lần, hai lần không được thì nhiều lần.
Anh luôn có thể làm cho cô hồi tâm chuyển ý.
Hơn nữa anh gặp đại nạn nhưng không chết, Chu Đình nhìn thấy anh chắc chăn sẽ thật là vui mừng nhỉ?
Đã gần nửa năm không được gặp cô ấy, tuy mỗi buổi tối cô ấy đều sẽ xuất hiện trong giấc mơ của mình.
Nhưng cũng không thể chạm vào hay ôm lấy, cảm giác này vô cùng khó chịu.
Bốn giờ đồng hộ, anh lo lắng nhìn những ngôi nhà từ từ thu nhỏ lại, mây bay bên cạnh…
Cuối cùng, máy bay cũng hạ cánh.
Anh đến vội vàng, thậm chí cũng không chuẩn bị hành lý, vọt thẳng đến trường Đại học Bang lập Kansas.
Cô là sinh viên lớp hai của khoa dinh dưỡng học, ở tòa dạy học thứ tư, đi qua tòa nhà lớn có đồng hồ quả lắc là tới.
Anh ta tìm kiếm trên bản đồ, rất nhanh đã tìm ra tòa dạy học thứ tư.
Tiếng chuông tan học vang lên, sinh viên lần lượt ra ngoại.
Anh ta tìm kiếm xung qua, với ý đồ †ìm thấy cô gái tóc đen mắt đen trong sống những người tóc vàng mắt xanh đông đảo ở đây.
Rốt cuộc, cũng không phụ sự kì vọng, anh ta nhìn thấy Chu Định đang nói cười với người khác đi ra, đang nói tiếng Anh lưu loát.
Anh kích kích động muốn gọi tên cô ấy, nhưng vẫn nhịn xuống, anh muốn đi đến trước mặt của cô, chính miệng nói với cô, anh đã trở vê.
Anh đẩy dòng người ra, đi đến chỗ cô, lúc này có một nam sinh chào hỏi với cô.
“Hi, Chu Đình.”
Chu Đình lập tức tạm biệt với người bạn bên cạnh, đi đến chỗ chàng trai.