Liễu Nhứ Nhi im lặng một lúc, trả lời: “Em không tin, chị đừng gạt em, em đã lớn rồi, em biết mọi người nghi ngờ anh trai em.”
Lưu Tử Thần mỉm cười, nhẹ nhàng xoa tóc Liễu Nhứ Nhi: “Chúng ta đã ở cùng nhau rất nhiều ngày, chị đã lừa em bao giờ chưa?”
Liễu Nhứ Nhi lắc đầu.
“Đúng! Chị thừa nhận, Liễu Tiểu Quyền anh trai em hơi có hiềm nghi, nhưng dù sao bọn chị cũng phải tìm ra cậu ấy để hỏi rõ ràng đúng không? Nếu như cậu ấy không xuất hiện, làm vậy chẳng phải càng không thể chứng minh sao? Không lẽ em không muốn gặp anh trai à?” Lưu Tử Thần tiếp tục dẫn dắt vấn đề.
“Đương nhiên là em muốn gặp rồi, nhưng mọi người tới quê em chẳng phải là muốn bắt anh ấy sao?”
“Không phải, bởi vì bọn chị không tìm thấy chị Minh Nguyệt đâu, trải qua suy đoán của bọn chị, có thể em ấy đang ở cùng với anh trai em.”
Liễu Nhứ Nhi kinh ngạc không thôi, cô bé không ngờ Thẩm Minh Nguyệt cũng mất tích, nhưng cô bé quả thật biết rõ anh trai mình thâm tình với Minh Nguyệt, nếu đều không nhìn thấy hai người bọn họ, vậy quả thật rất có thể họ đang ở chung với nhau, mà nhà cũ quả thật là nơi anh trai có thể trốn nhất.
Thế nhưng Liễu Nhứ Nhi vẫn rất do dự, cô bé lo lắng sau này Liễu Tiểu Quyền sẽ trách mình dẫn người khác đi tìm anh ta, sau khi mất cha, Liễu Nhứ Nhi lại càng coi trọng tình anh em, nên càng khó có thể dứt bỏ.
Lưu Tử Thần biết cô gái nhỏ này đã bắt đầu dao động, lập tức tận dụng thời cơ nói: “Nhứ Nhi, thế này đi, em dẫn bọn chị tới quê em, sau khi đến nơi, em hãy ở bên ngoài chờ, đừng đi vào, để chị đi tìm chị Minh Nguyệt, chị đảm bảo sẽ không làm hại anh trai em, cũng sẽ không nói cho cậu ấy biết là em dẫn đường đâu.”
Câu nói này của Lưu Tử Thần cuối cùng cũng thuyết phục được Liễu Nhứ Nhi, cô bé cuối cùng cũng hạ quyết tâm đồng ý đề nghị của văn phòng thám tử Bắc Đình, tự mình dẫn đường. Hai người lập tức ra ngoài, Lý Nhất Đình đã chờ từ lâu, lập tức ra lệnh xuất phát, dựa theo tuyến đường Nhứ Nhi chỉ mà chạy ra ngoài nội thành.
Ở khu nhà nhân viên, Tiểu Quả Viên đang một mình phụ trách một phần, cậu bé không quá lo lắng, có thể kinh nghiệm của cậu chưa đủ, cảm thấy bên ngoài khu nhà có lực lượng cảnh sát theo dõi, bên trong còn có mình trấn giữ, hai người nhà họ Quý chắc chắn sẽ không gặp chuyện, huống chi mấy ngày nay đều sóng yên biển lặng. Cho nên cậu bé không túc trực ở nhà họ Quý, đôi khi hay ra ngoài, đi loanh quanh trong khu nhà, đối với một đứa trẻ mười ba tuổi mà nói thì đúng là không thể ngồi yên được. Có thể nói đây là lần đầu tiên Tiểu Quả Viên chấp hành nhiệm vụ giám sát một mình, cậu bé nhỏ tuổi cảm thấy đây không phải là chuyện khó khăn gì, cứ thư giãn một chút, nhưng cậu bé không biết rằng lúc này ở nhà họ Quý đã bắt đầu có biến động nhỏ.
Quý Tinh và Quý Trác được yêu cầu ở trong nhà không được ra khỏi cửa, họ vẫn làm theo lời dặn dò của Lý Nhất Đình, bọn họ biết rõ hiện tại mình đang ở trong tình trạng nguy hiểm, hơn nữa đối với cái chết của Hầu Hồng, mất đi mẹ và vợ, Quý Tinh và Quý Trác luôn vô cùng bi thương. Quý Tinh nằm trong phòng ngủ khóc một mình, nhớ lại từng chút từng chút về mẹ, đau lòng không thôi nhưng lại không có ai để nói ra, bởi vì cô ta cảm thấy mối quan hệ giữa cha mẹ hình như không tốt như bề ngoài. Hơn nữa, những chuyện kia có liên quan tới cha, bản thân cô ta cũng hiểu rõ, cho nên cô ta thậm chí còn cho rằng cha cũng phải chịu trách nhiệm về cái chết của mẹ, vì vậy cô ta lại càng không muốn nói chuyện với Quý Trác.
Quý Trác cũng rất phiền muộn, quả thật bình thường ông ta và Hầu Hồng cũng chỉ tương kính như tân*, chưa từng yêu tha thiết gì đối phương. Nhưng dù sao thì một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa, hai người đã sống cùng nhau hơn nửa đời người, bây giờ vợ lại đột nhiên chết thảm, ông ta cũng rất khó chịu. Quý Trác muốn trò chuyện với con gái để xoa dịu nỗi khổ trong lòng, thế nhưng con gái lại đóng cửa phòng, từ chối trò chuyện với mình. Ông ta bất đắc dĩ, một mình ngẩn người đứng hút thuốc trên ban công, rất nhiều chuyện cũ năm xưa đều hiện lên trong đầu.
* Tương kính như tân: Khách sáo, kính trọng nhau như khách.
Chốc lát sau, điện thoại của Quý Trác vang lên, ông ta cho rằng lại là mấy chuyện công việc phiền phức, không thèm liếc mắt đã cúp máy. Mấy ngày nay, ông ta được yêu cầu ở nhà, công việc đều giao cho người khác, còn đi làm thủ tục xin nghỉ nhưng vẫn có không ít người tìm, đây là lần đầu tiên ông ta cảm thấy công việc này phiền phức đến vậy, chỉ hận không thể trực tiếp tắt máy. Nhưng ông ta lại sợ thật sự có chuyện gì quan trọng, hoặc là có lãnh đạo tìm ông ta, vậy nên không thể tỏ ra không thấy.
Kết quả, sau khi ông ta cúp máy không bao lâu, chuông điện thoại lại vang lên, sau đó tắt, rồi lại vang lên lần thứ ba, lúc này Quý Trác mới cảm thấy có thể thật sự có chuyện gấp, vội vàng lấy điện thoại ra, vừa nhìn thấy dãy số liền hoảng hốt.
Ông ta thực sự không ngờ, sự việc đã tới mức này rồi mà Đinh Giai Nghi vẫn còn gọi điện thoại cho mình. Do dự hồi lâu, ông ta quay đầu lại nhìn phòng của Quý Tinh vẫn đang đóng cửa, cuối cùng, ông ta vẫn quyết định lặng lẽ nhận cú điện thoại này, dù sao thì ông ta quả thật đang nhớ tới Đinh Giai Nghi.
Đinh Giai Nghi ở đầu bên kia điện thoại có vẻ vô cùng hưng phấn, cô ta lấy được tin tức chính xác, vợ Quý Trác – Hầu Hồng – lúc đi chợ mua thức ăn đã chết một cách khác thường. Liên quan tới tình huống chi tiết bên trong, cô ta không hề hứng thú, điều cô ta để ý chính là Hầu Hồng đã chết. Cô ta cảm thấy như có thần linh giúp đỡ, lúc trước vì vấn đề gia đình nên Quý Trác và mình mới bị chia rẽ, nhưng dường như hôm nay ông trời đang có ý tác thành cho duyên phận giữa mình và Quý Trác, cho nên khi cô ta nhận được tin này liền mừng như điên, cảm thấy nếu Quý Trác đã không còn vợ thì chuyện mình và ông ta quay lại với nhau sẽ không gặp chướng ngại gì nữa.
Cho nên cô ta lập tức gọi điện cho Quý Trác, vội vàng yêu cầu muốn gặp ông ta, nhưng Quý Trác rất khó xử.
Đầu tiên, vợ Hầu Hồng dù sao cũng mới qua đời không lâu, dù tình cảm không sâu đậm gì nhưng vẫn là người chung chăn gối, tâm tình của ông ta quả thật không tốt lắm; mặt khác, lời nhắc nhở của Lý Nhất Đình lúc nào cũng vang vọng bên tai ông ta, đã có vài người chết trong chuỗi vụ án này rồi, ông ta lo lắng cho an toàn của bản thân.
Nhưng Đinh Giai Nghi lại hoàn toàn không để ý đến sự lo lắng của Quý Trác, cô ta cảm thấy mình đã nhẫn nhịn quá lâu rồi, bây giờ không thể chờ thêm được nữa, cô ta đã không chịu nổi nữa rồi. Còn an toàn, cô ta lại càng không để trong lòng, đặc biệt là nếu nói về tiên đoán tử vong kia, lúc trước ở quảng trường đài phun nước âm nhạc, Đinh Giai Nghi đã chính mắt nhìn thấy Quý Trác gặp nguy hiểm, nhưng lần đó chính là nhờ vào sự giúp đỡ của mình nên Quý Trác mới thoát hiểm, không xảy ra chuyện. Nếu như quả thật có tiên đoán như vậy tồn tại, nếu ông ta đã từng thoát khỏi nó thì không nên bị lời tiên đoán này quấy nhiễu nữa.
Cô ta nói những phân tích này cho Quý Trác nghe, hơn nữa còn cầu xin, lời nói nhiệt tình như lửa, Quý Trác dần dần bị thuyết phục, ông ta cũng cảm thấy nguy hiểm đã qua rồi, liền đáp ứng hẹn hò với Đinh Giai Nghi, hai người hẹn gặp ở bãi biển trong công viên.
Quý Trác đầu tiên là đi từ ban công vào phòng khách, gõ cửa phòng con gái để thăm dò, vẫn không có tiếng trả lời, ông ta không thể làm gì khác hơn là trực tiếp nói: “Quý Tinh, cha phải ra ngoài một chuyến, con ở nhà chờ cha nhé!”
Câu nói này đã dọa đến Quý Tinh, cô ta trực tiếp mở cửa phòng rồi hỏi: “Đến lúc này rồi mà cha vẫn còn muốn ra ngoài sao?”
“Đúng vậy, vừa rồi đơn vị gọi điện đến, nói có chuyện gấp nhất định phải xử lý ngay, cha cũng không còn cách nào khác.” Quý Trác nói dối, ông ta nhất định không cho con gái biết là mình ra ngoài hẹn hò với tình nhân: “Con yên tâm đi, cha đi xử lý xong là sẽ lập tức quay về ngay, con đóng cửa ở trong nhà là được. Đúng rồi, cậu thám tử nhỏ kia đâu?”
Quý Tinh cũng mới phát hiện ra Tiểu Quả Viên không ở trong nhà, nếu cậu bé có ở đây thì nhất định sẽ không cho ông ta ra ngoài. Lúc này, Tiểu Quả Viên vừa đi dạo khu nhà xong chuẩn bị quay về, cậu bé không biết mục tiêu mà mình phải bảo vệ đang chủ động rời khỏi khỏi tầm mắt mình.
Đối với lời giải thích của Quý Trác, Quý Tinh không tin lắm, nhưng lại không muốn tốn thêm nước miếng nữa, cảm thấy sẽ không hiệu quả. Quý Trác thừa cơ hội này trực tiếp mở cửa ra ngoài ngay để tránh bị Tiểu Quả Viên bắt gặp, nếu không, cậu bé không cho ông ta đi thì lại phiền.