Cho dù cô lấy tay kịp thời để lại, nhưng vẫn không tránh khỏi.
Cà phê nóng bỏng từ cổ áo chảy vào, áo quần dính bết vào da thịt.
Cô cảm thấy trên mặt đau rát, ngực áo đều là…
Cố Ngọc Vy lòng như lửa đốt, vội vàng đỡ cô lên.
“Trúc Linh, cậu không có sao chứ? Mẹ kiếp! La Thanh Nhã chị chờ đó cho tôi, bà đây không đập nát nồi cơm nhà mày, bà đây không thèm mang họ Cố! Trúc Linh, cô cùng tôi đi bệnh viện trước đã, chúng ta sơ cứu trước đã!”
Cố Ngọc Vy không dám trì hoãn, vội vàng dìu Hứa Trúc Linh rời đi.
La Thanh Nhã nghe thấy lời độc ác này, lại nhìn thấy gò má Hứa Trúc Linh ửng đỏ một mảng lớn, cũng rất sợ hãi.
Dẫu sao… Hứa Trúc Linh là vô tội. Chị ta đi theo cũng không được, không đi theo cũng không được, cứ đứng tại chỗ trù trừ.
Hứa Trúc Linh được đưa đến bệnh viện, Cố Ngọc Vy tự mình giúp cô xử lý vết phỏng.
Trên mặt không đến nỗi nào, tất cả cà phê đều trôi xuống, thấm vào quần áo.
Y phục dính vào da thịt phần ngực, cho nên phần ngực bị phỏng tương đối rõ ràng, cũng bắt đầu phồng rộp lên.
Hứa Trúc Linh đau muốn khóc, nhưng khóe miệng mới vừa trễ xuống, liền động đến vị trí bị phỏng, đau cắn răng không dám vặn vẹo cơ mặt.
“Ngọc Vy… Có thể lấy gương cho tôi xem một chút không? Tôi muốn nhìn thử dáng vẻ bây giờ của tôi.” Cố Ngọc Vy cầm gương đến cho cô, cô thấy trên mặt mình bôi một lớp thuốc phỏng màu vàng, đã được băng lại, tất cả đều là thuốc cổ truyền.
Gò má bên trái phỏng rất nghiêm trọng, gò má đỏ bừng, còn hơi sưng đỏ, cho dù xức thuốc cũng không giấu được.
Cô cảm thấy gương mặt mình sưng phồng lên, thật giống như… đầu lợn.
Cái này có gọi là hủy hoại khuôn mặt được không!
“Tôi gọi điện thoại nói với anh ba rồi, anh ba sẽ đến ngay. Đều là tại tôi hết, tôi quên mất sau lưng còn có một người.”
“Cô gọi anh ấy đến làm gì, dáng vẻ tôi bây giờ làm sao có thể gặp người khác được?”
“Yên tâm đi, cho dù cô có xấu ma chê quỷ hơn, anh tôi cũng sẽ không ghét bỏ cô đâu!”
“Tôi không cần ma chê quỷ hờn, bây giờ tôi cũng đã rất xấu xí rồi…”
Rất nhanh, Cổ Thành Trung hộc tốc chạy tới, Hứa Trúc Linh đang ngồi trên giường bệnh, đưa lưng về phía cửa.
Mặt cô… sưng quả bóng.
“Trúc Linh, em không sao chứ?
Ngọc Vy nói em bị phỏng.”
Cậu ba nhà họ Cố muốn xoay người cô lại, nhưng bị cô ngăn cản.
“Cậu na, tốt nhất anh nên chuẩn bị tâm lý, em sợ sẽ dọa anh chết ngất.”
Hứa Trúc Linh tràn đầy bi thương nói, dáng vẻ rất là ủ rũ.
Cố Thành Trung nghe vậy chân mày nhíu chặt, nghĩ đến lời Cố Ngọc Vy nói.
Cà phê nóng hổi tạt lên mặt cô, chẳng lẽ hủy hoại khuôn mặt luôn sao?
Dù vậy, anh cũng sẽ không ghét bỏ cô.
Ban đầu ngay cả nửa gương mặt bị lửa đốt của mình cũng có thể dễ dàng chấp nhận, bây giờ vết phỏng nho nhỏ thì có đáng là gì?
“Trúc Linh, không sao hết, bây giờ y học phát triển như vậy, chẳng qua là một vết phỏng nhỏ xíu mà thôi, không cần quá khổ sở, chắc chắn có thể giải quyết. Em xoay người lại cho anh xe xem nào.”
“Rất xấu…”
“Có xấu hơn nữa anh cũng sẽ không ghét bỏ em!”
Thái độ Cố Thành Trung rất cương quyết, ôm lấy cô vào lòng.
Cố Thành Trung bình tĩnh nhìn khuôn mặt sưng đỏ của cô, cuối cùng không nhịn được phì cười.
“Em… em làm sao lại trở nên như vậy?”
“Anh còn cười em? Em đã rất khó chịu rồi, anh còn cười nhạo eml”
“Trước kia anh luôn cảm thấy em không hề mập, khuôn mặt nhỏ bé chỉ mũm mm chút xíu thôi, da thịt không phát triển được mấy. Bây giờ nhìn lại, ngược lại là mượt mà hơn rất nhiều, nhìn rất phúc hậu Hai bên gò má Hứa Trúc Linh cũng sưng lên, giống như là ăn vụng vậy, nhìn giống như… Hamster.
Ừ, giống như một con hamster đáng yêu.
“Anh còn tưởng em bị thế nào, cũng còn may, vẫn là Trúc Linh bé nhỏ của anh.
“Hu hu hu … Đau quá đi… Không thể khóc không thể cười, không thể động đến khóe miệng, nếu không rất là đau đó…
“Không chỉ gương mặt, còn có cổ, còn có ngực, hu hu hu, anh nhìn đi, chỗ nào cũng sưng lên…’