“ Ngươi,” giọng của Duẫn Xương trầm xuống, lão già của quyết nói, “ Bảy năm trước đã từng đến Tỳ Châu.”
Trác Lực hiểu được hai chữ “ Tỳ Châu”, hắn dùng loan đao khoa chân múa tay với Duẫn Xương, dùng tiếng Đại Chu bập bẹ nói: “ Ta đã đi qua, mang theo, cái chuôi đao này.”
Mái tóc hoa râm của Duẫn Xương bị gió thổi loạn. Hai chân của lão già đạp đất, nhảy mạnh ra ngoài, sau đó thả người xuống, vung đao vào đầu Trác Lực. Trác Lực đỡ đao, chiến mã ở phía dưới vậy mà bị lực đạo ép xuống của Duẫn Xương lui về sau mấy bước.
Trác Lực rất nhạy bén nói: “ Ngươi, biết ta.”
Khi Duẫn Xương tiếp đất ha tay run rẩy, ông trượt hai bước, bỗng nhiên cười ha hả: “ Ta nhận ra ngươi, ngươi không nhận ra ta. Bảy năm trước ở Tỳ Châu, ta thấy các ngươi đốt nhà cửa, đồ sát cả thành…” vẻ mặt của ông chợt lặng đi, “ Ngươi mang đầu của bọn họ đi.”
Trác Lực vừa nghe vừa đoán, hắn chờ Duẫn Xương nói xong, liền tháo dây thừng bên chân, nơi đó treo đầu của dò thám trạm canh sông trà thạch. Hắn nhấc lên, ném cho Duẫn Xương, dùng Biên Sa nói: “ Ta không muốn nữa, ta muốn đầu của ngươi.”
Đầu lăn đến chân của Duẫn Xương, đều là gương mặt trẻ tuổi, Duẫn Xương nhìn những khuôn mặt đó, lại nhìn về phía Trác Lực.
Ông im lặng nhìn chăm chằm vào Trác Lực.
Trác Lực cảm thấy được mãnh thú đang rít gào trong cơ thể già nua này.
“ Ngươi nên cho nững người chết trận sự tôn nghiêm,” Duẫn Xương nói, “ các ngươi là bọn súc sinh.”
Phí Thịnh cùng Thủ Bị Quân sơ tán dân chúng, hắn đứng ở ngã tư đường do dự một lát, liền quay đầu về cửa thành phía đông. Trên đường nghe thấy tiếng vó ngựa, Phí Thịnh quay đầu lại thì thấy Thẩm Trạch Xuyên mang theo Cẩm Y Kỵ chạy về cửa thành phía đông.
“ Lên ngựa!” Kiều Thiên Nhai nhém roi ngựa đang treo bên cạnh ném cho Phí Thịnh.
Phí Thịnh tiếp được roi ngựa, đi chậm lại, lúc ngựa chạy qua mình thì xoay người lên. Hắn túm chặt dây cương, hỏi Kiều Thiên Nhai: “Cửa thành phía tây như thế nào?”
“ Phá rồi.”
Phí Thịnh mặt biến sắc.
Kiều Thiên Nhai tiếp theo nói: “ Phủ quân lại lấp kín rồi.”
Phí Thịnh nhịn không được mắng: “ Ngươi con mẹ nó có nói thể nói xong không hả.”
Kiều Thiên Nhai cười ha ha, hai người đi theo Thẩm Trạch Xuyên tiếp tục chạy nhanh về phía đông, đợi đến trước cửa thành, thấy cửa thành mở rộng, Thủ Bị Quân vẫn chưa bị tiêu diệt hết.
Thẩm Trạch Xuyên xuống ngựa, sải bước trên tường thành, đi đến giữa thành, tiếng pháo đá oanh tác dày đặc không dừng lại. y đẩy lớp bụi lềnh bềnh ra, nói: “ Vẫn còn tường chắn mái phải không?”
“ Không nhiều lắm,” Phí Thịnh bịt lỗ tai, hô: “ kỵ binh đổi thành pháo rồi sao!”
Thẩm Trạch Xuyên trong lòng hơi trầm xuống, Cáp Sâm đây là muốn liên lục tục dùng pháo oanh tạc bức tường phòng ngự mặt phía đông của Đoan Châu. Y đi dọc gò tường xuống phía dưới xem, thấy kỵ binh đã ép đến kênh hào cách đó không xa rồi.
“ Mở cống thả nước,” Thẩm Trạch Xuyên mặt trầm như nước, “ kỵ binh muốn tấn công,”
“ Mở cống—-“ Phí Thịnh chạy nhanh đến sườn nam, hét được môt nửa thì bị sặc bụi, hắn che mũi, trong khoảnh khắc lại nghĩ đến cái gì đó, túm Thủ Bị Quân bên cạnh, hỏi: “ Tại sao còn chưa đóng cửa thành? Kỵ binh muốn tấn công mà!”
Thủ Bị Quân ho khan trả lời: “ Chỉ huy sứ, Chỉ huy sứ còn chưa quay về!”
Phí Thịnh cả kinh, hắn bất chấp đá bay loạn xạ, bám trụ ở tường thành cố sức tìm Duẫn Xương.
“ Về thành đi…..”
Đao của Duẫn Xương còn móc trên loan đao của Trác Lực, hai bên giằng co trên đất, lão già trượt chân, hét lớn về phía sau, liếc thấy kỵ binh đang đến tập kích.
Không thể đánh lâu được!
Lúc này Duẫn Xương thả lực, khi đao theo loan đao rơi xuống, ông duỗi tay bắt lấy chuỗi đao, nhanh chân chạy về kênh hào. Đập nước bên hai sườn thành còn chưa mở ra, chờ Thủ Bị Quân về thành rồi mới mở nước. Nhưng khi Duẫn Xương chạy như điện thì cảm thấy sau lưng nóng rực, ông lăn về phía trước thất thanh hô tô: “ Đóng cửa—-.”
Kỵ binh phía sau vốn dĩ không phải đến tấn công, chúng thừa dịp cửa thành còn chưa đóng, đổ hỏa tước từ trong túi ra. Hỏa tước hoảng sợ đâm loạn, túi cũng cháy lên, tiếp đó liền chen chúc qua kênh hào, đâm vào cửa thành.
Cửa treo trong cửa thành bằng gỗ, một khi bị cháy, cửa thành phía đông sẽ không còn phòng ngự.
Duẫn Xương đứng trước kênh hào, đột nhiên đứng dậy, nhưng mà Trác Lực sau lưng đã đuổi đến nơi, móc chặt áo khoác của Duẫn Xương, trong tiếng đâm “ phập phập” kéo Duẫn Xương ngã xuống đất.
Duẫn Xương cắm một đao xuống mặt đất, ổn định cơ thể bị ngựa đánh động, hướng đến cửa thành khàn giọng hét: “ Đóng cửa, mở nước.”
“ Thao, thao!” Phí Thịnh chống cánh tay nhảy xuống, đẩy đám người đang chạy ra, “ Chờ chút, ta thao tổ tông ngươi!”
Hỏa tước đánh vào cửa thành, quần áo Thủ Bị Quân đã bị thiêu cháy, mọi người lăn lộn dập lửa, chạy vào bên trong. Dưới chân thành bên trong có túi nước có thể dập lửa, nhưng hỏa tước nhiều lắm, nếu còn không đóng cửa, cửa treo cũng sẽ nguy!
Thẩm Trạch Xuyên trong tiếng pháo ầm ầm, hầu gian khô khốc, giữa tro bụi y bị mặt trời mọc phía đông làm nhói hai mắt, nói: “ Đóng cửa.”
Tiếng cửa thành nặng nề di chuyển, Phí Thịnh còn chen chúc trong đám người, hắn như bèo chảy ngược dòng, căn bản nắm không được cọng rơm rạ cứu mạng. Hình ảnh của phía trước cửa dần dần khép lại, đám đông Thủ Bị Quân chặn ánh mắt của Thủ Bị Quân, hắn nhìn không được bên ngoài nữa, càng nhìn càng không tới kênh hào đối diện.
“ Đừng đóng cửa….” Phí Thịnh liều lính đẩy Thủ Bị Quân, dùng tốc độ nhanh nhất của đời này, nói: “ Đừng đóng!”
Cửa thành đóng chặt, đường thông với bên ngoài hoàn toàn tối om. Đập hai bên sườn đột nhiên dâng cao, kênh hào còn chưa xây xong đã miễn cưỡng chưa nước, thành một tuyến giới ngăn giữa kỵ binh và cửa thành.
Rồi Thẩm Trạch Xuyên đột nhiên đề cao âm thanh: “ Dập lửa!”
Duẫn Xương chịu không được nữa, bị chiến mã ném về phía sau. Ông kéo đao, cọ trên mặt đất, trong tiếng vó ngựa mà mò đến túi rượu ở trên thắt lưng, sau khi cắn mở tưới rượu lên mặt. Duẫn Xương quẳng túi rượu xuống, lau mặt, hướng mặt lên trời cười nói: “ Mã Thượng Hành!”
Phí Thịnh quỳ xuống trước cửa thành, hắn dùng hai tay đẩy khe hở, cắn răng nói: “Mở cửa ——!”
Thẩm Trạch Xuyên môi mím chặt, y nhìn Duẫn Xương, hai mắt đỏ bừng.
Phí Thịnh ở khe hở bọc lá sắt đẩy đến hai tay rướm máu, hắn phá cửa, đập cửa, nói: “ Mở cửa, mở cửa cho ta!”
Trác Lực dùng roi ngựa quấn trụ cổ của Duẫn Xương, dùng lực cánh tay kéo lão già lên. Duẫn Xương còn nắm đao, hắn bị kẹp đến mức hai chân không chạm đất, nhìn Trác Lực, vừa sặc vừa nói: “Cho cái, cho cái, sung sướng đi!”
Loan đao của Trác Lực đặt ở sau gáy Duẫn Xương, khi mũi câu hướng về phía trước, nào biết Duẫn Xương sẽ bổ nhào lên trước mặt. Lão già mượn lực nâng nơi tay của Trác Lực, từ bỏ việc lấy roi ngựa ra khỏi cổ, cương đao sắc bén của ông hiện ra, gần như là vặn nửa người, trong tiếng gầm to dựa đao đang cầm trên tay, trước khi Trác Lực chặt đứt đầu mình thì đã cắt đầu của Trác Lực.
Duẫn Xương ngã xuống đất, trên cổ còn quấn chặt roi ngựa, ông thở phì phò, khửu tay chống mặt đất, bò về phía Đoan Châu một chút, móng sắt sau lưng giống như thủy triều.
Hạng người vô danh.
Duẫn Xương cười ra tiếng, lại khóc nấc lên.
Duẫn Xương dồn dập thở dốc, hướng cửa thành hét, âm thanh lay động tận trời: “Phủ quân a, ta thấy hôm nay, là đại thắng!”
Vó ngựa ầm ầm chôn vùi lão già.
Phí Thịnh cách cửa thành, sau yên lặng ngắn ngủi trôi qua, đập dọc sắt, dọc theo ánh sáng từ khe nhỏ bé kia trượt xuống, chống cửa gào khóc.