Liên cục có chuyện, cô cũng không có cách nào mang con trẻ bên người, Đoàn Tử ra đời cũng phải được mấy thàng, mới trở về bên cô.
Đứa con cô nợ nhiều nhất là Niệm Niệm, bây giờ ba đứa con đều ở bên cô, cô hận mỗi ngày không thể có hai mươi lăm tiếng, làm bạn với các con.
Cô sợ mình làm không đủ tốt, khiến cho tuổi thơ của các con để lại ấn tượng không hay.
Mỗi ngày cô đều rất căng thẳng, muốn lấy bản thân làm chuẩn mực, phải nói và làm việc thật mẫu mực, không yên tâm để các con đi nhà trẻ, tiểu học.
Bọn nhóc bị đau đầu hay sốt, người căng thẳng nhất là chính cô.
Cũng vì thế này, làm cho cô mệt chết được, nhưng quan trọng nhất là lại bỏ qua cha của mấy đứa nhỏ.
Đã từng, lúc học chưa có ba đứa nhỏ, họ ở chung sớm tối, luôn có những lời nói mãi không xong.
Không thể nói là hai người ở bên nhau mỗi ngày, buổi sáng mở mắt ra là anh, buổi tối đi ngủ cũng là anh.
Cô thích gì, anh cũng không gò bó, cũng không sợ người khác nói này nói nọ.
Cô muốn gì anh cho cô cái đó, cô ăn lẩu, anh nhúng thịt bò cho cô.
Cô ăn vặt, anh sẽ mở bọc snack khoai tây cho cô, quy định mỗi ngày cô ăn bao nhiêu, sợ cô ăn nhiều hơn sẽ hại sức khỏe.
Shipper vận chuyển đồ ăn cũng đã quen đường đến nhà, cũng không còn cảm thán ngôi nhà lớn như vậy, mà lại ăn đồ ăn ngoài.
Cô sẽ thường hay muốn ăn bánh bao ở tiệm Dương Kí, bỗng nhiên muốn ăn malatang, muốn ăn đồ xào xả ớt.
Lúc Cố Thành Trung ra ngoài, sẽ luôn luôn mang đồ ăn về cho cô, nếu anh bận, sẽ bảo Khương Anh Tùng mua.
Không ra ngoài xã giao, không rượu bia thuốc lá, giữa khoảng cách vơi phụ nữ/ Đối mặt với cánh nhà báo, cứ hai ba câu là sẽ nhắn đến cô, không có chuyện gì cũng có thể rải cơm chó.
Nhưng nếu phóng viên hỏi đến chuyện của anh, thái độ anh lạnh lùng, cho rằng chẳng có gì để nói.